Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 709

Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:58:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhận một phần lương, hai phần việc, cũng chỉ Thịnh Vu Lam, yêu thích dạy học mới thể .

 

"Sếp Tô... xem một sách về giáo d.ụ.c mầm non, hoặc giáo d.ụ.c tâm lý sức khỏe, giáo d.ụ.c vệ sinh gì đó, nhưng máy tính, nên thể đến Đào Lý lâu, mỗi tuần cho bốn tiếng, để dùng ké máy tính ở văn phòng của ..."

 

khá ngại ngùng.

 

Máy tính ở tận thế bán quá đắt, cô mua nổi.

 

Tuy thiết liên lạc cũng thể lên mạng tra cứu, nhưng chỉ thể kết nối mạng nội bộ của Đông Dương, tra cứu hạn chế.

 

Nghe sếp Tô hào phóng, Đào Lý lâu chỉ nhiều máy tính nhàn rỗi, mà quyền hạn mạng cũng cao, thể xem nhiều tư liệu và sách vở tận thế.

 

thèm nhỏ dãi từ lâu ...

Tô Đào : "Chuyện nhỏ thôi, nhu cầu thì cứ trực tiếp tìm Trang Uyển xin quyền hạn là ."

 

Hai đang chuyện, lũ trẻ vây quanh Ôn Mạn và Lạc Ngạn ríu rít trò chuyện.

 

Hỏi bọn họ đến từ , bạn của sếp Tô , thích Đào Dương vân vân.

 

Trẻ em Đào Dương cơ bản đều sợ lạ, cũng nhút nhát, vì chúng Đào Dương sẽ xuất hiện kẻ , càng zombie, là nơi an nhất.

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Hơn nữa, bố nhiệt tình lễ phép với khách đến Đào Dương, giống như đối xử với chú Hứa đến từ Trường Kinh, để ấn tượng cho ngoài.

 

Mặt Lạc Ngạn cứng đờ, từng thấy nhiều trẻ em hoạt bát vui vẻ như .

 

Sắc mặt Ôn Mạn chút phức tạp, cô xổm xuống nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của lũ trẻ, kiên nhẫn, còn khen đứa nào cao, đứa nào khỏe mạnh, đứa nào ngâm thơ phát âm chuẩn nhất.

Ôn Mạn quá thiện, vài câu lũ trẻ vây kín, đẩy Lạc Ngạn sang một bên.

 

Lạc Ngạn: "..."

 

Không ai quan tâm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-709.html.]

 

Đôi mắt sáng ngời của lũ trẻ đều Ôn Mạn

 

Cô bé nào gan còn với Ôn Mạn: "Chị ơi, chị xinh quá, chị ở Đào Dương mấy ngày? Ngày mai tan học chúng em thể tìm chị chơi ?"

 

Ôn Mạn đều mỉm đồng ý.

 

Cuối cùng vẫn là Thịnh Vu Lam sợ hãi hét lên một tiếng: "Vào học tiếp nào lũ khỉ con!"

 

Mọi mới ùa về phía Thịnh Vu Lam, tìm ghế nhỏ của xuống, lộ đôi mắt khao khát tri thức.

 

Tô Đào mà thấy vui mừng, như thấy Lâm Phương Tri nhỏ bé chăm chỉ học hành năm xưa.

 

Lạc Ngạn trầm tư, mấy năm từng đến trường tiểu học và trung học của Thiên An vài , khí học tập còn bằng lớp học ngoài trời của Đào Dương.

Hầu hết trẻ em đều thảo luận về việc zombie khi nào sẽ tấn công thành, ai thức tỉnh dị năng bộ đội nòng cốt, ai quen nhân vật lớn nào chỗ dựa...

 

Hầu như ai chú tâm việc học.

 

Sau đó, cả học sinh lẫn giáo viên đều lười biếng nghiêm trọng, chính phủ bỏ tiền đào tạo một đám mù chữ và yếu ớt, liền dứt khoát bãi bỏ trường tiểu học và trung học, đổi thành trường quân sự, môn văn hóa chỉ học , những thứ khác đều dạy nữa, chỉ đào tạo thể lực cho thiếu niên nhi đồng.

 

Hiệu quả khá rõ rệt, vài năm qua nhân tài quân đội tăng lên đáng kể.

 

Việc chỉ Thiên An như , tám mươi phần trăm căn cứ đều coi trọng võ thuật hơn văn hóa.

 

Không còn cách nào khác, tận thế khắp nơi đều nguy hiểm, an đảm bảo, bụng còn no thì ai rảnh rỗi học thơ ca từ phú.

 

Đào Dương là một trường hợp ngoại lệ.

 

Lạc Ngạn mơ hồ nhận , Đào Dương nhất định chỗ dựa nào đó, mới thể một đám trẻ em cần lo lắng về cơm áo gạo tiền và an , chỉ học hành.

 

Đây nào là bãi cỏ xanh, mà là cái nôi của tri thức và nhân tài...

 

Loading...