Tô Đào xem qua bản vẽ kỹ thuật, căn phòng phía cánh cửa trông như thế nào, nhưng là để gì.
Ôn Mạn thể chờ đợi nữa mà đẩy cửa bước .
Tiêu Văn Vụ một bước "tách" một tiếng bật đèn lên.
Mấy rõ bộ căn phòng đều ngẩn .
Thật sự hiểu.
Sặc sỡ đủ màu, còn đủ loại ánh sáng lấp lánh, bên tay trái còn một quầy bar, bên cạnh quầy bar là một cái máy hình vuông khổng lồ, bên hai đĩa tròn, nút bấm ở giữa, hiểu là cái gì.
Lạc Ngạn xem qua nhiều căn phòng như , cuối cùng cũng nhịn nữa, chỉ cái máy hình vuông , khó tin :
"Đừng với , đây là máy DJ đấy nhé?"
Tô Đào và Ôn Mạn đều "máy DJ" là gì, hai mặt ngơ ngác.
Tiêu Văn Vụ nhảy lên bục, đến máy DJ, đeo tai , thành thạo gạt các nút bấm bên , một nhịp điệu mạnh mẽ, chấn động màng nhĩ đột ngột vang lên, đèn tường tỏa sáng bốn phía.
Tô Đào mở to mắt.
Thảo nào lúc đó bản vẽ kỹ thuật ghi chú, cần vật liệu cách âm để xây dựng...
Vân Mộng Hạ Vũ
Tiêu Văn Vụ tháo tai xuống:
" là máy DJ, hiệu ứng âm thanh chứ, lúc đó bỏ hơn hai mươi triệu mua từ tay một đội thương nhân nước ngoài, còn là sản phẩm tận thế, là sản xuất tận thế, còn mới lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-720.html.]
Nói xong cô chỉ micro đặt sàn bên cạnh máy DJ:
"Ở đó còn thể hát, phía là màn hình hiển thị, thể sử dụng quán bar riêng và karaoke riêng, quen một nam ca sĩ khá nổi tiếng ở Trường Kinh, tuy trông non nớt ngoan ngoãn, nhưng hát , đến lúc đó mời đến hát cho chúng , mời thêm một bartender, cũng tìm trai , nếu uống nổi, còn nữa, thật trình độ DJ của cũng gì, nếu thể tìm DJ giỏi, cũng sẵn sàng trả giá cao nuôi, để đến bất cứ khi nào."
"Đến lúc đó chúng sẽ ở khu vực ghế sàn nhảy, xem họ biểu diễn, vui vẻ thì nhét cho họ vài tờ chi phiếu, vui thì đổi !"
Lạc Ngạn lập tức đầu vợ : "Mạn Mạn, chỗ thích hợp..."
Ôn Mạn ngoan ngoãn nào từng thấy cảnh tượng , đồng t.ử đều lờ đờ.
Tô Đào cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Còn, còn thể chơi như .
Cô chân thành một câu: "Văn Vụ, cô học nhiều từ cha cô."
Ban đầu cô cứ tưởng Tiêu Văn Vụ ăn mặc giản dị, kín đáo, tác phong khá tiết kiệm thật thà.
Quả nhiên vẫn là cô nghĩ nhiều .
Tiêu Văn Vụ : "Không dám nhận, nối nghiệp bố nhiều nhất là cả , cô gặp đấy, chính là tên chải chuốt ở buổi đấu giá, mảnh đất nếu rơi tay , thể tiêu gấp mười tiền bỏ để xây dựng, ngày nào cũng tổ chức tiệc bikini phụ nữ , đêm nào cũng ca hát."
" đây chỉ là chơi nhỏ thôi."
Chỉ là cả cô may mắn như cô, tiền cũng chỗ tiêu, nếu cô xây một căn biệt thự như ở Đào Dương, sẽ ghen tị đến rơi nước mắt.
Còn lão già nhà cô, nhiều phương án thiết kế của biệt thự , đều là do lão già tự kể , tận thế ông ở biệt thự nghỉ dưỡng nào đó như thế nào như thế nào, đến bây giờ vẫn còn hồi tưởng cảm giác hạnh phúc khi sống ở đó.