Tô Đào ngượng ngùng gãi đầu, cảm thấy tự đa tình.
cô mặt dày, ngại ngùng đến nhanh, cũng nhanh, thậm chí còn nhờ Hứa bộ trưởng khi về Trường Kinh, thể giúp cô chú ý đến các loại thiết nghiên cứu khoa học, Đào Dương mua.
Hứa bộ trưởng sảng khoái đồng ý.
Ai ngờ hai ngày , ngày tiễn ông xảy chuyện.
Alice mặc váy nhỏ xinh , buộc tóc hai bên, híp mắt vẫy tay chào tạm biệt Hứa bộ trưởng.
Hứa bộ trưởng cố gắng chuyện với cô bé: "Hòa Hòa, về nhà với ba ? Nào, đưa tay cho ba, ngoan nào."
Vân Mộng Hạ Vũ
Alice hiểu, chỉ liên tục vẫy tay, giống như mỗi buổi sáng bốn năm , cô bé tiễn ba , cô bé ở nhà ngoan ngoãn đợi ông về.
Cô bé hiểu tại hôm nay ba , còn kéo tay cô bé.
Hứa bộ trưởng nhẫn tâm, bế cô bé lên chuẩn lên xe, nhưng ngay lúc Alice đột nhiên hét lên thất thanh, tay chân múa loạn trong trung.
Cô bé ngoài, cô bé sợ bên ngoài, bên ngoài là .
Cô bé la, đó bắt đầu phát điên, vùng khỏi vòng tay của Hứa Thường, như ruồi đầu chạy loạn tứ tung.
Và và vật ở gần cô bé sẽ phồng lên to trong thời gian ngắn.
Đèn đường thùng rác ven đường, đá và cỏ trong dải phân cách, đều như bơm , từ từ bay lên trời.
Tô Đào cũng tránh khỏi, cô trơ mắt đầu và đầu của Trang Vãn bên cạnh phồng lên to .
Thậm chí một vật thể, ví dụ như ngôi nhà ở xa bắt đầu trở nên giống như hình ghép.
Cảnh tượng kinh dị kỳ quái, như đang ở trong ảo mộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-727.html.]
Hứa Thường nhận con gái lên cơn, lập tức đuổi theo đưa cô bé xuống, ôm c.h.ặ.t cô bé trong lòng, hát một bài hát thiếu nhi.
Ông hát , giọng trầm đặc trưng của đàn ông khiến bài hát thiếu nhi dịu dàng cho lắm.
kỳ lạ là, theo tiếng hát từ từ vang vọng trong khí, tiếng hét của Alice dừng , những vật thể phồng lên xung quanh cũng dần dần trở bình thường.
Tô Đào sờ sờ cái đầu trở kích thước bình thường của , thở phào nhẹ nhõm.
Mọi đều dám ho he, cứng tại chỗ hai cha con.
Vì sự cố bất ngờ , Hứa Thường căn bản trong ngày hôm đó, chỉ thể bất đắc dĩ ở tạm thời an ủi con gái.
Tô Đào buổi tối họp xong với kỹ sư của Đông Dương, cũng về nhà mà tìm Hứa bộ trưởng.
"Hứa thúc thúc, Hòa Hòa bây giờ thế nào ?"
Hứa bộ trưởng thở dài: "Vừa mới ngủ."
Ông vẫy tay với Tô Đào, hai xuống lầu, xuống ghế dài ven đường.
Hứa Thường từ từ :
"Hòa Hòa tuy lúc nhỏ chút chậm phát triển trí tuệ, nhưng đến mức như bây giờ hét lên phát điên gây hỗn loạn, là do một năm nọ con bé bệnh, đó kiểm tra là một loại bệnh tâm thần, gọi là hội chứng Alice ở xứ sở thần tiên."
Tô Đào mở to mắt, đây là bệnh gì?
Còn bệnh gọi tên như ?
Vẻ mặt Hứa bộ trưởng chút đau khổ:
"Căn bệnh sẽ khiến thị giác của con bé ảnh hưởng nghiêm trọng, bác sĩ khi con bé quan sát một vật nào đó trong thời gian dài, bản vật đó sẽ biến dạng, đột nhiên to lên hoặc đột nhiên nhỏ , đôi khi còn cảm giác như xuất hiện hình ghép mắt, hoặc là cảm giác thời bóp méo, hoặc là những thứ lộn xộn khác nên tồn tại."
"Sau đó con bé kỳ lạ thức tỉnh dị năng, dị năng biến ảo giác bệnh tâm thần của con bé thành hiện thực..."