Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 739

Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:59:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hửm? Anh đến ?" Tô Đào cảm thấy , mở mắt quả nhiên là Thời T.ử Tấn.

 

Cô ngáp một cái, dụi mắt:

 

"Xây xong khu Tây 3 là thả lỏng thần kinh, ngờ ngủ thϊếp , bây giờ mấy giờ ?"

 

"Hơn mười một giờ , còn sớm, về phòng ngủ ."

 

Tô Đào lắc đầu: " khu Tây 3 xem, cùng ."

 

Vừa ngáp, giày.

 

Vừa đến phòng khách, cô liền thấy một đống kệ leo trèo bằng gỗ và đồ chơi, suýt nữa lấp đầy phòng khách nhà cô.

 

Hắc Chi Ma còn leo lên trần nhà, vẫy đuôi, giang sơn bên , dường như hài lòng.

 

Tô Đào đỡ trán, chắc chắn là ban ngày Ôn Mạn đến, cứ tiếp tục như , nhà cô sẽ còn chỗ đặt chân nữa.

 

Trên đường , một một ma xuống xe ở khu Tây 3, khi qua cổng kiểm soát, thuận lợi khu nhà ở cao tầng.

gần mười hai giờ, nơi đây vẫn náo nhiệt, vì chuyển đến nhà mới, hưng phấn đến mức ngủ , tụ tập lầu trò chuyện , bầu khí giống hệt Đào Dương.

 

Thời T.ử Tấn im lặng hồi lâu, cuối cùng đột nhiên : "Đào Đào, cảm ơn em."

 

Nửa đời liều mạng như là vì cái gì, chẳng là vì những sống mảnh đất thể an cư lạc nghiệp .

 

Giờ đây, mục tiêu thực hiện một nửa .

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Đào mũi chân, trăng sáng:

 

"Không cần cảm ơn, và lão thủ trưởng bảo vệ Đông Dương hai mươi năm , sẽ do em tiếp sức."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-739.html.]

Hai , cùng mỉm .

 

Lúc , một dì ở cách đó xa đột nhiên gọi:

 

"Ê? Là con gái nhà họ Tô ?"

 

Tô Đào kỹ, lập tức nhận đây là dì Bạch, hàng xóm mười mấy năm của nhà họ Tô cũ.

Dì Bạch năm nay hơn năm mươi tuổi, mạt thế là giáo viên dạy tiếng Hoa tiểu học, mạt thế trường học còn nữa, một thời gian dài bà đều tự ở nhà dạy dỗ con cái, Tô Đào hồi nhỏ ít cửa sổ nhà bà để giảng bài ké.

 

Dì Bạch thấy thương cô, những đuổi cô , đôi khi còn lén lút đưa đồ ăn cho cô.

 

Cứ như , Tô Đào giảng bài tiếng Hoa tiểu học ké bốn năm năm, thậm chí sách giáo khoa, chỉ thỉnh thoảng lén lấy sách vở và b.út của hai , tự học, mà cũng học kha khá.

 

Nếu bốn năm năm giảng bài ké đó nền tảng, giúp cô hình thành ý thức học tập sách, cô chắc chắn là một mù chữ.

 

Thậm chí một hai năm , dì Bạch còn cãi với Lý Dung Liên, cho rằng bà thiên vị đến mức quá đáng, sẽ báo ứng.

Tô Đào luôn ghi nhớ ơn tình của dì Bạch .

 

"Là cháu, dì Bạch." Cô tươi chạy đến.

 

Dì Bạch cô gái xinh chạy về phía , ngạc nhiên :

 

"Thật sự là Tiểu Đào , một năm gặp trở thành thiếu nữ , trông khỏe mạnh hơn nhiều, là về thăm ba con ? Ba con dẫn theo Tiểu Đường Đậu Tân Đô , con ngã, đến giờ vẫn còn viện, dì cho con nhé, tìm đàn ông tái hôn thì đừng về nữa, nhà con là chuyện rắc rối."

 

Tô Đào vội vàng lắc đầu: "Cháu chỉ là khu Tây 3 xây dựng , nên đến xem thôi."

 

Dì Bạch : "Vậy thì , ít liên lạc với gia đình cũ , sống cuộc sống của , bộ dạng hiện tại của con, chắc là chồng thương con, nhất định đừng để ba con cản trở nữa."

 

Vừa gật đầu với Thời T.ử Tấn ở cách đó xa.

 

Chàng trai trông tuấn tú, chỉ là ban đêm dì mắt kém, chút mờ ảo.

 

Loading...