Dì Bạch xong còn vẫy tay với Thời T.ử Tấn:
"Chàng trai, cháu đây cho dì xem nào."
Thời T.ử Tấn cả cứng đờ.
Nhìn thấy ánh mắt xung quanh ngày càng nhiều, Tô Đào lập tức :
"Dì Bạch, cháu đột nhiên khát nước, tiện lên nhà dì xin cốc nước uống ạ?"
Dì Bạch dậy khỏi ghế đẩu: "Nói sớm chứ, con bé còn khách sáo nữa, lên lầu với dì, ây đến, Đào Dương tiếp quản khu Tây 3 của chúng , việc sử dụng nước tiện lợi hơn nhiều, căn nhà cũ của dì con đấy, vòi nước ba ngày hai bữa hỏng, dùng nước còn chia theo khung giờ..."
Theo lời bà lải nhải, Tô Đào thang máy lên tầng mười hai.
Một thang máy sáu hộ, lúc trong hành lang còn trẻ con tụ tập chơi đùa, hai đứa trẻ Tô Đào khá quen mặt, chính là cháu ngoại trai và cháu ngoại gái của dì Bạch.
Dì Bạch gọi bọn chúng một tiếng, hai đứa trẻ thấy Tô Đào phía , đều ngẩn : "Chị Đào?"
Cháu gái của dì Bạch giấu nổi sự ngạc nhiên : "Chị Đào chị xinh như ?"
Tô Đào suýt nữa thì hổ.
Thật cũng là xinh hơn, chỉ là ăn uống hơn, trông còn hốc hác nữa, tinh thần và sắc mặt, thì xinh hơn.
Nói cho cùng vẫn là hồi ở nhà họ Tô, ăn ngon ngủ yên, còn nhiều việc, hành hạ.
Dì Bạch hiền hậu:
"Vào Tiểu Đào, xem căn nhà thế nào, ba con nếu chịu khó phấn đấu một chút, gây chuyện, cũng sẽ tịch thu nhà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-740.html.]
Nói xong bà thở dài lắc đầu rót nước cho Tô Đào.
Tô Đào quanh một vòng, phòng khách rộng rãi mắt dần dần chồng lên phòng khách chật hẹp tối tăm trong ký ức của cô về nhà dì Bạch.
Lúc đó phòng khách nhà bà chỉ thể đặt hai cái bàn, một cái để đồ linh tinh, chất cao như núi, thường xuyên đồ rơi xuống từ cao.
Cái bàn còn để cho bọn trẻ sách chữ và ăn cơm, ngoài , còn chứa thêm đồ đạc nào nữa.
Phòng khách bây giờ, chỉ ghế sofa vải chất lượng , bàn , thậm chí còn thể đặt hai cái bàn học nhỏ ở gần ban công.
Tô Đào trong hai bước, thấy dì Bạch trong bếp rót nước :
"Không thì thôi, dì còn quen, dì còn định tìm chum nước tủ, mới nhớ bây giờ thể trực tiếp lấy nước máy để uống ."
Dì Bạch đưa cốc nước cho Tô Đào:
"Uống , chất lượng nước của Đào Dương đều đạt tiêu chuẩn, mùi lạ cũng gây rát cổ họng."
Nói xong dì Bạch lấy một cái đĩa nhỏ từ trong bếp, bên trong mà hai quả dâu tây.
Bà giục Tô Đào:
Vân Mộng Hạ Vũ
"Nhanh ăn nhanh ăn, đừng để hai đứa nhỏ bên ngoài thấy, ây bây giờ ngày càng sống hơn , nếu là nửa năm , gì trái cây mà ăn, bây giờ chỉ cần chịu chi một chút, bỏ một ít tiền là thể mua , đều là do vườn trồng trọt của Đào Dương gieo trồng, ở căn cứ khác ăn cũng mua ."
Dưới ánh mắt thiết của bà, Tô Đào cầm lên ăn, cảm thấy còn ngọt hơn cả dâu tây ăn ở Đào Dương, ngọt đến tận đáy lòng.
"Dì Bạch, dì thích căn nhà ?"
"Còn ! Trước đây dì căn bản dám nghĩ thể ở trong căn nhà như , con xem, tầm bao, chắc là cả Trường Kinh cũng căn nhà nào như ."