Ai ngờ Trang Uyển để ý đến ông, chỉ nắm tay Tô Đào , xong thậm chí còn về nhà, văn phòng thêm hai tiếng đồng hồ.
Trang Uyển áy náy, mấy ngày nay vì lo lắng cho đứa con trai hư hỏng, trạng thái việc kém.
Hôm nay nhất định bù .
Tiểu Dư thấy cấp trực tiếp của thêm, cũng dám về nhà, cũng vội vàng đuổi theo.
Thế là, cuốn theo, nọ đều chạy về văn phòng thêm giờ.
Một công việc rõ ràng xong, thấy đều thêm, cũng thể theo.
Tô Đào đặc biệt đến Đào Lý Lâu xem một vòng, thấy 80% chỗ đều , sắc mặt lập tức trở nên khó coi:
"Ai việc gì thì về nhà ngủ ! Bây giờ đếm ngược, mười phút mà còn ai ở đây, thì tối nay ngủ ở đây luôn, đó một tuần cũng đừng về nhà!"
Mọi im thin thít, lặng lẽ dậy rời khỏi tầm mắt cô.
Tô Đào văn phòng nhỏ bên trong, tiếp tục bắt những kẻ cuồng công việc, ngờ thấy ông cụ Mai.
Cô lập tức nghẹn lời:
"Ông Mai, ông xem bây giờ là mấy giờ ? Về nghỉ ngơi sớm ."
Người hơn bảy mươi tuổi , cứ việc cường độ cao như , cô thực sự lo lắng.
Hai thầy trò ông cụ Mai đồng loạt ngẩng đầu lên cô từ đống bản vẽ.
Trịnh Tinh vẫn sợ Tô Đào, ấp úng dám gì.
Ông cụ Mai tháo kính, phẩy tay bảo Trịnh Tinh ngoài, chuyện riêng với Tô Đào:
" cũng nghỉ ngơi, nhưng nhắm mắt là thấy Tiểu Phán."
Mấy chữ cuối cùng ông cụ đều run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-757.html.]
Tô Đào lập tức im lặng.
Ông cụ Mai kiềm chế, tự cố gắng bình tĩnh một hồi lâu, mới :
"Đào Đào, mấy hôm nữa cháu rảnh thì dẫn xem kẻ hại c.h.ế.t nó nhé."
Tô Đào lập tức ngẩng đầu: "Ông." cần gì chứ?
Đi xem kẻ gϊếŧ , chẳng là càng khó chịu, nghẹn ngào hơn .
Ngay cả cô, đến bây giờ cũng từng chủ động xem Cốt Dực một , nếu thể, cô thậm chí nó biến mất, nhất là vĩnh viễn cũng thấy nó.
Ông cụ Mai ho hai tiếng, chút khó khăn:
"Tiểu Phán báo mộng bảo xem, về đến mộ nó cho nó tình hình."
Tô Đào sững sờ, nhất thời là Liễu Phán Phán thực sự xem con trai thế nào, là ông cụ Mai ngày nghĩ đêm mơ...
Cô đành gật đầu: "Mấy hôm nữa cháu dẫn ông xem."
Ông cụ Mai gật đầu, ánh mắt chút mệt mỏi và ảm đạm, tự vịn ghế dậy, chậm rãi ngoài, còn bảo Tô Đào đừng theo ông.
Màn đêm đen kịt, bóng tóc bạc, lờ mờ. ...
Khu Đông
Cố Minh Trì cau mày thông tin mà đội xe gần đây báo cáo , tuy bán t.h.u.ố.c men, nhưng giá cả đắt đỏ, đúng là c.h.ặ.t c.h.é.m, vô lý đến cùng cực.
Thuốc cảm sốt thông thường ba bốn nghìn tệ Liên bang, thể bán với giá hơn hai vạn một hộp.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hồi Tố hắt một cái :
"Đây là nhà t.h.u.ố.c mà bọn họ tìm giá thấp nhất , hắt xì—— đồ vô lương tâm."
Cố Minh Trì ném tài liệu xuống, trầm mặt : "Bảo sếp nhà t.h.u.ố.c gọi điện thoại trực tiếp chuyện với ."