Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 789

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:55:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họa Bì mặt mày dữ tợn: "Cô !"

 

Giang Đồng cau mày: "Đây là chuyện của ."

 

Tìm Họa Bì cũng chỉ là để hỏi xem cô cách nào hơn để gặp trai .

 

Mấy ngày nay cô thực sự rời Đông Dương và Đào Dương quá xa, dường như luôn một lực hút vô hình kéo cô , khiến cô liên tục lảng vảng, thể xa hơn.

 

Khi tin trai thương nặng sắp c.h.ế.t, cô đột nhiên hiểu , chính là nỗi nhớ nhung đó đang níu kéo cô.

 

gặp trai một nữa.

 

Những ngày , cô nhớ ngày càng nhiều ký ức khi còn là con .

 

Nhớ cướp cô , trai che chở cô , đ.á.n.h đến mức nôn m.á.u, m.á.u b.ắ.n lên mặt cô, cảm giác ấm áp như ngày hôm qua.

 

nhớ , ngày cô bỏ rơi, là do cô thèm mùi vị của lương thực, ép trai kiếm... Cho đến ngày nay, cô vẫn mùi vị của lương thực là gì.

Zombie chỉ thể ngửi thấy mùi hôi thối và m.á.u tanh.

 

Trong ký ức, trai cô bẩn thỉu, gầy yếu, giống như một con sói hoang bảo vệ con non, nhe nanh với tất cả .

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Còn những ngày sống ở Đào Dương, cô thấy trai hiền lành, thoải mái, an , lo ăn uống.

 

Đưa chắc chắn thể đảm bảo an tính mạng cho , nhưng cô thể cho một cuộc sống .

 

Nếu , cô sẽ tự rời .

 

Chỉ là khi rời , cô gặp nữa, lời tạm biệt cho đàng hoàng.

 

Anh trai thích việc rời lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-789.html.]

 

Họa Bì đang thịnh nộ thể giữ dung mạo hiện tại, da mặt cô nổi lên vô mảng đỏ lở loét, những mảng đỏ như sức sống, từng mảng tranh ngọ nguậy mặt và cổ cô , lan khắp mặt.

Đây mới là bộ mặt thật của cô .

 

bóp cằm Giang Đồng, nghiến răng từng chữ:

 

"Cô cho rõ, đây chắc chắn là một cái bẫy! tuy dụ cô đến đó là vì cái gì, nhưng nhất định là lợi cho loài , bất lợi cho chúng , thậm chí là hại!"

 

Giang Đồng hất tay cô , vẻ mặt chán ghét: "Buông , hiểu cô đang gì."

 

Họa Bì lập tức quật cô xuống đất, tiếng động lớn bụi bay mù mịt.

 

"Cô Bắc, ven biển, thậm chí vượt đại dương cũng quan tâm, nhưng Đào Dương, cô tuyệt đối ! Có thể nhốt Cốt Dực thì cũng thể nhốt cô!"

 

Giang Đồng nhanh ch.óng dậy, vung tay về phía khuôn mặt đầy mảng đỏ lở loét của cô , lực đạo mạnh đến mức gió cũng như lưỡi d.a.o lạnh, từng nhát chí mạng, dị năng giả bình thường nếu chịu một đòn , sẽ lập tức hóa thành tro bụi.

Họa Bì dùng hai tay đỡ đòn, chấn động lùi mấy bước.

 

Biểu cảm của cô càng thêm dữ tợn đáng sợ: " sớm nên cô là một con ngu ngốc dị tâm, một con lai tiến hóa chỉnh!"

 

" con lai."

 

Họa Bì khẩy: "Thân là zombie ăn thịt , tâm là con , cô con lai thì là cái gì? Thật nực !"

 

Sắc mặt Giang Đồng biến ảo khôn lường, cuối cùng chỉ cụp mắt xuống:

 

" là con , chỉ bệnh."

 

Họa Bì tức đến mức bật , tiến lên hai bước bóp cổ Giang Đồng, giọng đầy vẻ chán ghét và sát ý:

 

"Zombie biến đổi từ con nhỏ tuổi quả nhiên đều là phế vật, cô là, cái tên Cốt Dực cũng , chúng tiến hóa mỹ như , loài chân chúng cũng như con kiến, chỉ cần nhẹ nhàng bóp ngón tay là thể khiến bọn họ sống bằng c.h.ế.t, các từng một, loài giam cầm, thì loài lừa gạt dụ dỗ, là đồng loại của các , thật sự cảm thấy ghê tởm, mất mặt."

 

Loading...