Trong lòng cô "wow" một tiếng, xe dễ thương quá.
Những thuê nhà đang tò mò và thích thú ngắm, bàn tán.
Tô Đào xuống lầu, liền thấy Ôn Mạn mặt mày hớn hở chạy về phía cô, kéo tay cô :
"Em tưởng ngày mai ngày mới đến chứ, quả nhiên đàn ông vẫn cần thúc giục, thúc giục nhiều thì hiệu suất mới cao."
Chạy đua với thời gian đưa xe đến, cả đêm chợp mắt, Lạc Ngạn ý lui sang một bên, nhường thời gian và gian cho hai .
Theo kinh nghiệm của , đàn ông lúc là thừa thãi và ghét bỏ.
Ôn Mạn hai mắt sáng rực Tô Đào, mong chờ hỏi:
Vân Mộng Hạ Vũ
"Chị thích ? Màu hồng bao, chị đừng chê trẻ con nhé. Ngoài em còn bảo Lạc Ngạn cải tạo thêm một chỗ nhỏ, thể kết hợp với "mặt trời nhỏ" của chị để sử dụng, nếu xa, trong xe cần bật điều hòa, xung quanh xe ba mét cũng đều ấm áp, tiện lợi."
Tô Đào thật sự thích, còn cảm động, nắm tay cô, chân thành :
"Đây là món quà giống con gái nhất mà chị nhận từ nhỏ đến lớn, cảm ơn em Mạn Mạn, chị thật sự thích."
Ôn Mạn nhận câu trả lời mong , đến mức mắt híp , như một đóa hướng dương.
Chiếc xe màu hồng phấn tạm thời đậu bên cạnh tòa Đào Lý, khiến cả tòa nhà đều ghen tị.
Bên trong xe cũng trang trí giống như xe nhà di động, đồ đạc đều là ren, chủ yếu là màu hồng trắng, tràn ngập tâm hồn thiếu nữ, phù hợp với thẩm mỹ của Ôn Mạn.
Cũng thỏa mãn mong ước nhỏ nhoi bấy lâu nay của Tô Đào.
Tuy chiếc xe trông dễ thương, nhưng thực chất trang v.ũ k.h.í, thể tấn công thể phòng thủ, cốp xe còn là một kho chứa đồ, đáp ứng nhu cầu chứa đồ khi xa.
Điều khiến Tô Đào kinh ngạc nhất là, còn một chức năng ẩn, màu sắc bên ngoài xe thể đổi, nếu cần ẩn nấp thể hòa môi trường xung quanh.
Xem xong một vòng, Tô Đào cảm thấy cần loại bỏ chiếc xe của Cố Minh Trì .
Cố Minh Trì ở Đông khu xa xôi hắt một cái, hiểu cảm thấy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-804.html.]
Ôn Mạn suốt cả quá trình đều vui vẻ, mãi đến lúc ăn trưa, tâm trạng mới dần dần lắng xuống:
"Chị Đào, em tạm biệt chị ."
Cơm trong tay Tô Đào lập tức còn ngon nữa: "Các em về Thiên An ?"
Ôn Mạn lắc đầu:
"Chuyện vẫn liên quan đến Văn Vận, trai cô sắp kết hôn, nhà họ Tiêu tổ chức tiệc cưới lớn, mời nhiều , cũng mời nhà em, ban đầu em , nhưng Lạc Ngạn và bố em , đây là chuyện xã giao, tưởng em ý kiến, vẻ đây."
Tô Đào kinh ngạc.
Anh trai của Tiêu Văn Vận? Người đàn ông trăng hoa kiêu ngạo mà bọn họ gặp ở buổi đấu giá Tân Đô đây.
Loại mà cũng chịu kết hôn đàng hoàng .
"Vậy là Văn Vận sẽ cùng các em?"
Ôn Mạn gật đầu:
" , cô cũng , ai ngờ chị hai cô đến tận nhà, ở lì trong biệt thự của cô hơn một tuần ."
Khóe miệng Tô Đào giật giật, hình như nhớ mang máng chị hai nhà họ Tiêu lâu đây hình như còn coi thường mảnh đất của Tiêu Văn Vận, bây giờ thể mặt dày đến ở lì, nhà họ Tiêu quả nhiên tầm thường.
Tô Đào hỏi: "Đại thiếu gia nhà họ Tiêu cưới ai?"
Tuy cô bận rộn, nhưng vì lời khuyên của ông lão Mai và ông nội Cố, bình thường vẫn sẽ chú ý nhiều hơn đến tin tức động thái của các gia tộc lớn trong căn cứ, hầu hết những m.á.u mặt cô cũng sơ sơ.
Chỉ là cô gái nào xui xẻo gả cho tên hỗn đản đại thiếu gia nhà họ Tiêu .
Ôn Mạn lộ vẻ mặt xem kịch vui, :
"Là đại tiểu thư nhà họ Sở, Sở Nguyệt, gần đây cô xui xẻo."