Đàn ông con trai, chiến sĩ thép ngủ giường cứng!
Thời trẻ ông đ.á.n.h trận, hoang vu hẻo lánh cũng ngủ !
Đây là đang cái gì?! Trận đ.á.n.h xương cốt chiến sĩ mềm nhũn !
Ông quát mắng binh lính quyền , tất cả xuống khỏi giường, tập thể ngủ sàn!
Cấp mắng ông trong lòng là đồ thần kinh, lệnh theo.
Vốn dĩ đều phấn khích, lớn đến từng tuổi đầu tiên ngủ chiếc giường êm ái, cao cấp như , ký túc xá sạch sẽ, đầy đủ thiết điện như , cứ tưởng khổ tận cam lai, ai ngờ những hưởng thụ, còn mắng một trận vô cớ.
Chỉ thiếu nước chỉ thẳng mũi bọn họ mắng là ham hưởng lạc, là đồ đào ngũ.
Không lâu các dì quản lý sinh hoạt đến từng phòng gõ cửa thu quần áo bẩn của bọn họ, giúp bọn họ giặt, hoặc xem gì cần vá víu , cố gắng chăm sóc cuộc sống của bọn họ.
Đảng Vĩ Nhiên nổi giận, mắng các dì ngoài, bảo cấp dùng máy giặt, giặt tay bằng nước lạnh, rèn luyện ý chí thép của bọn họ.
Vì , nửa đêm, các chiến sĩ khi tắm xong còn tập thể ngoài sân giặt quần áo bằng nước lạnh.
Chuyện truyền đến tai Tô Đào, niềm vui sướиɠ ban đầu của cô liền biến mất, nhíu mày hỏi Thời T.ử Tấn:
"Mọi đều huấn luyện binh lính như ? Đây chẳng là hành hạ ? Quan điểm của là, huấn luyện đ.á.n.h trận mệt mỏi vất vả , điều kiện tại để các chiến sĩ buổi tối ngủ ngon giấc, hơn nữa giặt quần áo bằng tay thể rèn luyện kỹ năng gì , máy móc dùng, đúng là lãng phí thời gian."
Thời T.ử Tấn : " cũng suy nghĩ giống cô, chỉ là Đảng Vĩ Nhiên lý tưởng huấn luyện binh lính riêng của , ông cho rằng từ sinh hoạt đến chiến đấu, mặt đều rèn luyện tâm lý của các chiến sĩ, để bọn họ hình thành thói quen chịu khổ, đúng là hiệu quả, nhưng như lợi cho việc nuôi quân, cương nhu mới là kế lâu dài."
Tô Đào đau đầu: "Người quá cực đoan, nhưng binh lính do ông quản, cũng tiện nhúng tay, nếu sẽ trông như bài xích tướng lĩnh Kinh đô ."
Thời T.ử Tấn nghĩ một lát :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-816.html.]
" thấy cô cần quản, thể ông sẽ ở lâu, sẽ tìm cách về Kinh đô."
Tô Đào ngẩn , suy nghĩ về câu , liền hiểu :
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ông là đang xem thường Đào Dương đấy , cũng đúng, từ một căn cứ lớn như Kinh đô đến cái xó xỉnh của , trong lòng đúng là khó chịu, thì mặc kệ ông , chỉ là các chiến sĩ khổ một thời gian, giường ngủ, thiết điện dùng, xem, ngày mai lúc ăn cơm, thịt bọn họ ăn !"
Tô Đào nảy ý định , đặc biệt mời đầu bếp Tần ở Bàn Liễu Sơn đến trổ tài.
Trang trại nhỏ bên phát triển, cơ bản thể tự cung tự cấp thịt gà vịt trong nội bộ Đào Dương.
Thịt lợn bò cừu cũng kênh mua bên ngoài, vì món ăn phong phú, năm món mặn năm món chay, ngoài còn canh trứng, đương nhiên thể thiếu các loại trái cây từ vườn trồng của Ngô Chấn.
Ngoài , còn đủ loại đồ ăn vặt và nước giải khát.
Tiệc buffet, lấy bao nhiêu ăn bấy nhiêu.
Các chiến sĩ ùa nhà ăn, thấy đồ ăn đủ màu sắc, thơm phức, ai nấy đều như sói đói, mắt sáng lên.
Chiến sĩ nhỏ tuổi hơn, mũi cay cay, hỏi em lớn tuổi bên cạnh:
"Anh, ăn , em lớn đến từng tuổi còn từng ngửi thấy mùi thơm như , đến Đào Dương một chuyến , c.h.ế.t cũng đáng."
"Nói bậy bạ gì đó! Đến Đào Dương chính là của Đào Dương, Bà chủ Tô thể bạc đãi chúng , c.h.ế.t thì ăn thế nào nữa, xếp hàng ."
Tuy các chiến sĩ sốt ruột, nhưng vẫn cầm khay xếp hàng ngay ngắn, nhưng vẫn cứ vươn cổ, xem hàng đến , trông mong vô cùng.
Giữa lúc náo nhiệt , Đảng Vĩ Nhiên mặt đen xì xông , quát lớn một tiếng:
" xem ai dám ăn!"