Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 462: Phần Thưởng Tỷ Võ, Cực Dạ
Cập nhật lúc: 2026-04-05 12:24:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tào Cương dẫn theo đồng đội của rời khỏi Căn cứ Khương Cố.
Cố Loan và Khương Tiện đưa mắt bọn họ rời , tâm trạng hồi lâu thể bình tĩnh .
Phiêu Lượng Quốc và các quốc gia lân cận bộ đều thiên tai hủy diệt.
Có thể thực sự sẽ một ngày Hoa Quốc cũng rơi kết cục như .
Cố Loan dám nghĩ nhiều, dùng sức hít thở sâu.
Tiếp theo, đội ngũ của Tào Cương đóng quân ở bờ biển, còn của quốc gia khác xuất hiện nữa.
Căn cứ Khương Cố khôi phục sự bình yên như ngày thường.
Chỉ là khi trải qua sự kiện Phiêu Lượng Quốc, sâu thẳm trong lòng bọn họ đều sự hoảng sợ âm ỉ.
Cực hàn biến mất nửa năm, khi băng tuyết tan chảy, nhiệt độ khôi phục đến mức hai mươi độ.
Nhiệt độ là lúc dễ chịu nhất, tâm trạng của tất cả trong Căn cứ Khương Cố cũng tương đối hơn nhiều.
Căn cứ Khương Cố hôm nay náo nhiệt phi thường, bọn họ đang tỷ võ.
Trải qua hơn nửa năm dày công nuôi dưỡng, cừu và thỏ mà Cố Loan mang về sớm sinh sản nhiều, đặc biệt là thỏ.
Để bớt nhàm chán, Phó Hân Nhiên lấy ba con thỏ, thưởng cho ba đầu trong cuộc tỷ võ.
Biết phần thưởng, xoa tay hăm hở, xắn tay áo lên chuẩn tỷ võ.
Phó Thắng Nhiên và Đường Khiêm kêu to nhất, kết quả đ.á.n.h gục nhanh nhất cũng là hai .
Ôm mặt, hai còn bất mãn khiêu khích đ.á.n.h : “Đợi đấy, nhất định sẽ thắng .”
Đường Khiêm chạy đến mặt Khương Tiện mách lẻo: “Khương ca, cũng quản em trai , đ.á.n.h .”
Khương Tiện nhạt nhẽo liếc Đường Khiêm: “Mất mặt.”
Cố Loan ở một bên che miệng ngớt.
Đường Ưu còn mặt mũi nào nữa, kéo Đường Khiêm rời : “Anh trai, quá mất mặt .”
“Em gái, là thằng nhóc Khương Hoài đó quá gian xảo, nhất định sẽ đ.á.n.h bại , giành thỏ về cho em.”
Giọng của Đường Khiêm xa dần, tiếng reo hò náo nhiệt xung quanh lấn át.
Cố Loan và Khương Tiện trong đám đông, Khương Hoài ở giữa về phía bọn họ, hai mắt dường như đang cầu xin khen ngợi.
Khương Tiện khẽ gật đầu, Cố Loan mỉm với .
Khương Hoài lập tức hưng phấn gãi gãi đầu, vui vẻ bước xuống đài.
Tiếp theo, Lương Húc và Hạ Thịnh bước giữa.
Mọi xung quanh thấy bọn họ, bầu khí thuận lợi đạt đến đỉnh điểm, dùng sức reo hò.
Hai vẫy tay với những ủng hộ , cuối cùng về phía Cố Loan và Khương Tiện.
“Khương ca, Cố tỷ, hai cảm thấy ai trong chúng thể thắng?”
Lương Húc hỏi hai .
“Hai mỗi tỷ thí đều ngang tài ngang sức, cũng dám bừa .”
Cố Loan khẽ: “Thế , chỉ cần ai trong hai thắng, sẽ thưởng thêm một con thỏ phần thưởng.”
Lúc lứa thỏ đầu tiên của Căn cứ Khương Cố đời, Phó Hân Nhiên cho Cố Loan hai con thỏ.
Cố Loan việc gì , cũng nuôi thỏ ở một căn phòng khác trong tiểu viện, nửa năm nay thêm nhiều thỏ.
Bề ngoài nuôi quá nhiều thỏ , cô chút sầu não, dứt khoát lấy phần thưởng luôn cho xong.
“Cố tỷ uy vũ bá khí.”
Lương Húc và Hạ Thịnh vui vẻ reo hò nhảy nhót.
Hai nhảm nữa, tư thế sẵn sàng, bắt đầu tỷ thí.
Cố Loan và Khương Tiện lẳng lặng , khóe môi luôn mang theo nụ nhàn nhạt.
Cuối cùng, Lương Húc thắng.
Đường Ưu kích động chạy lên ôm lấy , Đường Khiêm bất mãn hừ lạnh.
Tỷ võ tiếp tục, Cố Loan đều phần thưởng cho mỗi chiến thắng.
Vật tư cô lấy nhiều hơn ba con thỏ mà Phó Hân Nhiên lấy nhiều.
Phó Hân Nhiên trêu chọc: “Bọn họ đều thèm ba con thỏ nữa , bộ phần thưởng của cô thu hút, cô xem đây?”
Cố Loan khẽ lắc đầu, gì.
Tỷ võ kết thúc, Cố Loan và Khương Tiện trở về viện, bảo những chiến thắng đến tiểu viện của bọn họ.
Mấy chục tụ tập viện, hưng phấn ngó.
Khương Tiện xách tai thỏ bước , chia cho từng con một.
Mọi vui vẻ ôm lấy, sớm nghĩ xong cách ăn .
Khương Hoài cầm con thỏ giành , đưa cho Khương Tuế Tuế bên cạnh: “Tuế Tuế, trai giành thỏ cho em .”
Khương Tuế Tuế nhận lấy, mặt là sự cảm động: “Cảm ơn trai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-thien-tai-mua-sam-0-dong-nam-thang-cuoc-doi/chuong-462-phan-thuong-ty-vo-cuc-da.html.]
Khương Hoài Cố Loan và Khương Tiện: “Em nên cảm ơn đại ca đại tẩu.”
Khương Tuế Tuế mặt mày cong cong, quả nhiên cảm ơn Cố Loan và Khương Tiện: “Cảm ơn đại ca đại tẩu.”
Cố Loan thấy: “Đó là phần thưởng trai em thắng cuộc thi mà , liên quan đến bọn chị .”
Anh em Khương Hoài nở nụ thật thà.
Lương Húc đưa thỏ cho Đường Ưu, Đường Ưu nhận lấy, ôm lấy cánh tay .
Đường Khiêm chua xót chạy đến bên cạnh Hạ Thịnh: “Người em, chúng cùng chung cảnh ngộ .”
Hạ Thịnh nhận lấy con thỏ giành , trêu chọc: “Ngại quá, .”
Tuy thua Lương Húc, nhưng thắng vài trận khác, cũng một con thỏ.
Đường Khiêm chịu đả kích lớn, tức giận giậm chân tại chỗ.
Mọi ha hả, thi nhạo .
Cố Loan và Khương Tiện ở cửa, cuối cùng cũng đem tặng hết thỏ nuôi.
Thỏ trong Không gian của bọn họ đều tràn lan, đến lúc thu hoạch .
May mà Hầu Vương bọn chúng giúp đỡ.
Bất kể là trồng trọt thu hoạch trứng gà vịt ngỗng, bộ đều bọn chúng giúp đỡ, đỡ cho Cố Loan và Khương Tiện ít việc.
“Cảm ơn Cố tỷ, cảm ơn Khương ca.”
“Cố tỷ, Khương ca, hôm nay chúng nhiều thỏ như , cùng dùng bữa ?”
“ , Cố tỷ Khương ca lâu dùng bữa cùng chúng .”
“Haha, đúng !”
Mọi nhiệt tình mời Cố Loan và Khương Tiện cùng dùng bữa.
Cố Loan định gì đó, chỉ cảm thấy bầu trời vốn dĩ đang sáng sủa đột nhiên tối sầm .
Tất cả cũng cảm nhận , ngẩng đầu lên.
Bầu trời vốn dĩ đang nắng ch.ói chang, trong khoảnh khắc trở nên đen như mực.
Ban ngày chớp mắt biến thành ban đêm, căn bản cho cơ hội phản ứng.
“Chuyện gì thế ? Sao trời tối ?”
Mọi khoảnh khắc hoảng loạn, may mà nhanh khôi phục .
Bọn họ cảnh giác bầu trời, đề phòng sẽ thiên tai đáng sợ xảy .
Đợi một lúc, ngoại trừ trời ngày càng tối, chuyện gì xảy cả.
Khoảnh khắc trời tối đen, Khương Tiện nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Loan.
Anh cũng sợ sẽ xuất hiện thiên tai gì đó khiến và Cố Loan xa , nên ngay giây phút đầu tiên nắm lấy tay Cố Loan.
Mười mấy ngọn đuốc từ xa chạy tới, cũng mang đến chút ánh sáng cho bóng đêm.
Có ánh sáng, lòng bình tĩnh hơn nhiều.
Phó Hân Nhiên dẫn theo một đám đến mặt Cố Loan và Khương Tiện, nhíu mày hai .
“Lại thiên tai gì sắp xảy ?”
Cô lo lắng, chỉ sợ sự bình yên phá vỡ.
Nửa năm xảy thiên tai , lúc cô tưởng rằng thiên tai sẽ đến nữa, thế mà xuất hiện.
Trời tối đen còn sẽ thiên tai gì, cô lo lắng sẽ là thiên tai đáng sợ, ví dụ như động đất, ví dụ như thiên hỏa.
“Không , đừng quá hoảng hốt.”
Cố Loan an ủi Phó Hân Nhiên, lúc hoảng hốt cũng vô dụng.
Bọn họ thể ngăn cản thiên tai xảy , chỉ thể nghĩ cách đối phó.
Hiện tại xem thiên tai nào khác ập đến, chỉ là chỉ đơn thuần là trời tối, đây chính là một loại thiên tai nào đó.
Có sự an ủi của Cố Loan, một nữa yên tĩnh .
Bọn họ rời , lẳng lặng chờ đợi lâu.
“Giải tán .”
Xác định thiên tai đáng sợ nào xảy , ánh đuốc chiếu rọi, lượt giải tán.
Mặc dù rời , bọn họ vẫn luôn cảnh giác, thỉnh thoảng bầu trời, đề phòng xung quanh.
Chờ đợi một ngày, bọn họ cuối cùng cũng là loại thiên tai gì.
Ngày hôm , trời vẫn sáng, điều khiến hiểu , là một Cực .
Lần Cực là chuyện của mấy năm .
Lúc đó Cực kéo dài hơn nửa tháng, sẽ kéo dài bao lâu.
Hy vọng ông trời thể thương xót bọn họ, đừng để Cực quá lâu, nhất cũng đừng xảy hậu quả tồi tệ gì.