Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , vợ của Lục Chính Lập lùi vài bước, ánh mắt lấm lét cô, dò hỏi: "Cô điều gì?"
Dư Tiền chỉ tay ngoài cửa sổ: " m.á.u đổ là từ ai mà ."
Câu hỏi của cô như một đòn giáng mạnh, khiến tất cả bọn họ đồng loạt biến sắc, những ký ức kinh hoàng ùa về. Họ trao đổi những ánh đầy sợ hãi, nhưng tuyệt nhiên một ai dám lên tiếng.
Dư Tiền hề vội vã. Tiếng thét xé lòng từ ngoài cửa sổ mỗi lúc một lớn, vang vọng khắp ngóc ngách tòa nhà. Cô hiểu rõ, sớm muộn gì cũng sẽ kẻ chịu nổi áp lực mà sự thật.
Cuối cùng, vợ của Lục Chính Lập cũng thể bỏ mặc chồng , đôi môi run rẩy bắt đầu tiết lộ sự thật.
Lưu Noãn Noãn – từng cầu cứu Dư Tiền ở phòng 1602 – c.h.ế.t sáng nay. Máu của cô rút cạn, t.h.i t.h.ể vứt bỏ tại cửa hầm để xe với vẻ ngoài thê lương khiến ai thấy cũng kinh hoàng.
Lưu Noãn Noãn dùng con d.a.o Dư Tiền đưa để đ.â.m một tên đàn ông. Thế nhưng, cô nhanh ch.óng những kẻ khác phát hiện và chịu đựng cái c.h.ế.t đầy uất hận. Và những kẻ nhúng tay cái c.h.ế.t của cô , chính là tất cả những đang mặt tại tòa nhà .
"Cô sống sót là nhờ sự bao bọc của đám đàn ông ở đây, đêm tối tiếp đón họ một chút thì ? Ra vẻ trinh tiết với ai cơ chứ?" Vợ Lục Chính Lập cứng miệng đáp , nhưng đôi tay run rẩy cùng ánh mắt lảng tránh tố cáo nỗi sợ hãi trong lòng bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-49-a.html.]
Dư Tiền lạnh lùng hừ lạnh, cảm thấy thứ đang diễn mắt thật nực và đầy mỉa mai.
“Cô thực sự dựa dẫm đàn ông mới thể tồn tại ? Chẳng lẽ cô đủ khả năng tự sinh tồn ? Nếu các rêu rao rằng cô sống bám đám đàn ông trong tòa nhà , hãy cho , bọn chúng ban phát cho cô thứ gì? Cao lương mỹ vị? Hay nguồn nước tinh khiết?”
Những chất vấn đanh thép của Dư Tiền khiến đám đông câm nín. Họ thừa hiểu, Lưu Noãn Noãn tồn tại đến tận lúc chẳng qua chỉ là công cụ để thỏa mãn những d.ụ.c vọng thấp hèn của lũ cầm thú. Thứ thức ăn cô nhận chỉ là những mẩu bánh mốc meo, cứng như đá, còn nước uống thì tự hứng lấy chút tuyết tan bên bệ cửa sổ để duy trì sự sống mong manh.
Khẩu phần ít ỏi thậm chí còn chẳng thấm tháp gì so với những gì cô đ.á.n.h đổi. Ngày qua ngày, cô chìm trong trạng thái kiệt quệ, thở thoi thóp như chỉ chực chờ tắt hẳn.
“Chồng các nh.ụ.c m.ạ kẻ khác, các sang trút giận lên nạn nhân. Lương tâm các để ?” Dư Tiền gằn giọng, tung một cú đá dứt khoát hất văng vợ của Lục Chính Lập. Dẫu , ngọn lửa phẫn nộ trong lòng cô vẫn hề nguôi ngoai.
Những già trong tòa nhà từ lâu bặt vô âm tín, lẽ họ ruồng bỏ, hoặc ép mồi nhử mỗi khi đám tìm kiếm vật tư. Một tập thể tha hóa, đ.á.n.h mất hết thảy đạo đức, mà tự phong là “đấng cứu thế”, ngang ngược cấm đoán bất kỳ ai dám hé răng phản kháng.
Không phí hoài thời gian với lũ cặn bã , Dư Tiền hiệu cho Trình Triệt dùng năng lực tinh thần phong tỏa c.h.ặ.t chẽ các cửa sổ, triệt tiêu lối thoát cũng như đường cứu viện, cùng trở về căn hộ.
Trình Triệt thấu hiểu tâm trạng bất của Dư Tiền lúc , nhưng cũng chẳng an ủi cô cho thỏa đáng.