Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị ơi, mặc đồ đen là bạn trai chị ? Em thấy chăm sóc chị ba ngày liền nghỉ ngơi chút nào.” Vu Điềm Điềm Dư Tiền với vẻ ngưỡng mộ: “Thật chu đáo, chẳng như gã gỗ đá nhà em, gì cũng đợi em nhắc nhở.”
Cô liếc Lục Phong, vẻ mặt đầy chán ghét và bĩu môi khó chịu. Lời của Vu Điềm Điềm khiến Dư Tiền phần bối rối. Cô ngờ Trình Triệt tận tâm chăm sóc đến trong lúc cô bất tỉnh, lòng cảm kích dâng lên khó tả. Sống cùng hơn một tháng, Dư Tiền hiểu rõ kiếp giữa cô và Trình Triệt hẳn mối liên hệ nào đó mà cô tường tận, nếu chẳng đối xử với cô đến thế trong kiếp . Dẫu , dù gắn bó khá lâu, cô vẫn thể quyết tâm chia sẻ về việc tái sinh, trong lòng vẫn còn những nỗi niềm trăn trở.
Bắt gặp ánh của Vu Điềm Điềm, Dư Tiền hổ xua tay: “Anh bạn trai chị , chỉ là hàng xóm kiêm đồng đội thôi.”
Vu Điềm Điềm Dư Tiền, sang Trình Triệt đang bên cửa – trông như đang ngẩn ngơ nhưng thực chất vẫn luôn dõi theo Dư Tiền – cô nở một nụ trêu chọc nhưng thêm lời nào. Chuyện tình cảm vốn là chuyện của trong cuộc, cô là ngoài, quá nhiều sẽ thật phép.
Lục Phong tốn bao nhiêu công sức trò chuyện với Tôn Kính Minh, cuối cùng chẳng moi chút thông tin nào hữu ích, ngược những gì đều Tôn Kính Minh nắm thóp. Anh vốn tự tin là lão luyện, nhưng ngờ một "cáo già" như Tôn Kính Minh thất thế.
Trời nhanh ch.óng sập tối, hai đội thống nhất luân phiên cử canh gác, dù cũng chẳng thể yên tâm giao phó an cho lạ. Dư Tiền ốm suốt ba ngày, những khác đều ngủ ngon, đặc biệt là Trình Triệt gần như thức trắng liên tục. Vì , đêm nay cô kiên quyết nhận phần canh gác, những còn vì quá mệt mỏi nên cũng nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-cau-ca-map/chuong-72-a.html.]
Người bên nhóm cử canh gác là một tiến hóa giả sức mạnh, tên là Vương Vĩnh Tráng. Cơ bắp rắn chắc của khiến khác cảm thấy áp lực. Bên hông đeo một chiếc rìu cứu hỏa, đó còn vương vết m.á.u khô của xác sống, dáng vẻ nghiêm nghị khiến tự giác giữ cách.
Dư Tiền bên cửa sổ canh gác, còn Vương Vĩnh Tráng cách đó chừng ba mét, cả như một ngọn núi nhỏ, im lặng quan sát phía cửa .
“Anh bạn, hiện tại là tiến hóa giả cấp mấy ?” Dư Tiền vẻ ngoài dữ tợn của , kìm tò mò hỏi. Ở kiếp , cô từng chạm trán tiến hóa giả cấp ba, nhưng cũng vạm vỡ như . Nếu Vương Vĩnh Tráng thể thăng cấp chỉ một tháng mạt thế, thì trong tương lai, chắc chắn sẽ là một nhân vật tầm ảnh hưởng.
Nghe Dư Tiền hỏi, Vương Vĩnh Tráng liếc những đang nghỉ ngơi, khẽ nhấc thùng hàng xuống cạnh cô. Anh hạ giọng: “Hiện tại mới chỉ là cấp một, bậc ba. Trông vạm vỡ là do đây huấn luyện viên thể hình bán thời gian, nền tảng cơ thể hơn thường một chút.”
Dù là dị năng giả tiến hóa giả, mỗi cấp đều chia thành ba bậc. Chỉ riêng sự chênh lệch giữa các bậc đủ khiến khác nể phục. Dư Tiền vuốt cằm, dù mới ở cấp một, bậc ba, nhưng tốc độ thăng cấp của cũng thuộc dạng thiên phú. Cô giơ ngón cái lên mặt Vương Vĩnh Tráng: “Tốc độ thăng cấp của thực sự ấn tượng.”
Anh phần ngượng ngùng gãi đầu: “Thật cũng gì . Đội trưởng của chúng lãnh đạo . Tụi săn xác sống đều chia đều tinh hạch cho mỗi dị năng giả và tiến hóa giả để nâng cao sức mạnh cho cả nhóm. Sức mạnh hôm nay đều là nhờ tích lũy từ những viên tinh hạch đó.”