Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 268: Căn cứ Số 2

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:36:43
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Thanh Hạ bước tấm t.h.ả.m len đắt tiền trải dài suốt con phố, theo Ninh Mặc đến phòng tiệc mà chuẩn sẵn.

 

Một bàn tiệc thịnh soạn bày biện sẵn sàng.

 

"Em đói chứ, chúng ăn cơm ." Ninh Mặc nở nụ .

 

Bàn ăn đầy ắp những món ăn tinh tế: gà kho tàu, cá phi lê sốt vang, sườn nướng tỏi, thịt xiên nướng kiểu Ả Rập...

 

Ninh Mặc những món ăn , quyết tâm lát nữa sẽ khiến Hàn Thanh Hạ kinh ngạc.

 

từ bên ngoài đến, chắc chắn ăn những món ngon thế .

 

Trước tiên để cô cảm nhận sự khác biệt một trời một vực từ chuyện ăn uống, tin cô .

 

Hàn Thanh Hạ chất lượng nguyên liệu, quả thực mắt sáng lên, "Ồ, các ăn uống cũng khá đấy chứ."

 

Sắp đuổi kịp mức sống bình quân của căn cứ cô .

 

Mức sống cũng khá cao đấy.

 

Nghe cô , Ninh Mặc vô thức lộ vẻ tự hào, gật đầu, "Em ở chỗ trai em chắc chắn ăn những món nhỉ, ở chỗ thì nhiều, thích thì ăn nhiều một chút."

 

Hàn Thanh Hạ: "......"

 

Ninh Mặc vỗ tay, lập tức bưng từng chậu thức ăn cho ch.ó từ ngoài cửa .

 

"Vừa thấy em mang theo nhiều ch.ó, cho kho xem thử, chúng còn tích trữ một lô thức ăn cho ch.ó, thể cho chúng ăn."

 

Ninh Mặc tỏ chu đáo hào phóng.

 

Thấy cô mang theo ch.ó, liền sai chuẩn thức ăn cho chúng.

 

Vật tư chỗ phong phú, nhanh tìm thức ăn cho ch.ó.

 

Chắc hẳn nhóm Hàn Thanh Hạ thức ăn cho ch.ó để cho chúng ăn .

 

Cùng lắm là cho ăn chút cơm thừa canh cặn.

 

Thấy mang thức ăn cho ch.ó , chắc Hàn Thanh Hạ sẽ vui mừng lắm đây.

 

Chỉ là, chỉ nhận một câu của Hàn Thanh Hạ, "Thôi , ăn tạm ."

 

Ninh Mặc: "......"

 

Thế nào gọi là ăn tạm !

 

Tạm cái gì chứ?

 

Đó là thức ăn cho ch.ó đàng hoàng đấy!

 

Hàn Thanh Hạ cùng Tần Khắc và đàn ch.ó ăn một bữa cơm đạm bạc.

 

Biết ngay là điều kiện bên ngoài kém mà.

 

là rác rưởi gì thế , mức sống thế mà cũng hổ ngày nào cũng mời cô.

 

Xì!

 

Hàn Thanh Hạ đành nghĩ .

 

Mạt thế hơn hai năm rưỡi , ngoại trừ liên minh của cô, cũng chỉ căn cứ Phương Châu mới lấy nhiều thịt thà rau củ thế .

 

Họ cũng tổ chức sản xuất, trồng cây cần đất, chăn nuôi gia súc gia cầm lượng ít, chuyên cung cấp cho giới quyền quý hưởng thụ.

 

Ngoài , chẳng ai ăn những thứ cả.

 

Kể cũng coi là khá .

 

Chỉ khổ cho Hàn Thanh Hạ, vốn tưởng sẽ một chuyến du lịch sang chảnh, ai ngờ còn bằng chuyến tự túc ở căn cứ nhà .

 

Thế giới bên ngoài quả nhiên gì.

 

Ninh Mặc Hàn Thanh Hạ đang nghĩ gì, trong mắt , bữa tối xa hoa thế chắc chắn mạt thế Hàn Thanh Hạ từng ăn!

 

Ăn tối xong, Hàn Thanh Hạ về phòng mà Ninh Mặc sắp xếp để ngủ.

 

May mà đồ ăn ở đây gì, nhưng điều kiện ở thì thực sự .

 

Phòng nghỉ sang trọng tiêu chuẩn khách sạn năm , chăn gối đều là loại nhất.

 

Phòng tắm bồn tắm cỡ lớn để ngâm , vòi hoa sen chảy nước nóng suốt hai mươi bốn giờ.

 

Còn tủ lạnh và lò vi sóng để hâm nóng thức ăn.

 

Mở tủ lạnh , bên trong đầy ắp các loại đồ uống, nước ngọt, bánh ngọt và đồ ăn vặt.

 

Khác hẳn một trời một vực với ký túc xá tập thể nhà vệ sinh, bếp núc ở tầng một và tầng hai.

 

Hàn Thanh Hạ tủ lạnh đầy ắp đồ, " trời hành đạo" thu hết thứ gian.

 

Không chỉ , cô còn gọi Tần Khắc ở phòng bên cạnh, vơ vét hết đồ uống trong phòng .

 

vật tư cũng lãng phí dù chỉ một hạt cơm!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-dai-lao-bat-dau-tu-viec-tich-tru-hang-hoa/chuong-268-can-cu-so-2.html.]

Sáng sớm hôm .

 

Ninh Mặc đến tìm cô.

 

Đưa họ lên trực thăng của bay về phía Tây.

 

"Căn cứ 2 vùng sa mạc Gobi ở phía Tây Bắc." Ninh Mặc giới thiệu sơ qua với Hàn Thanh Hạ,

 

"Căn cứ của họ dân đông, hai vạn , dựa địa hình vòng tròn của căn cứ để phân chia thành vòng ngoài, vòng giữa và vòng trong, mỗi vòng do một quản lý đầu."

 

Dưới sự giới thiệu của Ninh Mặc, vài giờ bay, giữa sa mạc Gobi mênh m.ô.n.g bát ngát, Hàn Thanh Hạ thấy một thị trấn hoang lương màu sắc hòa lẫn với sa mạc.

 

Thị trấn nhỏ ba lớp rào chắn như tường thành, vòng l.ồ.ng vòng , tạo thành ba khu vực.

 

Xung quanh thị trấn vài trăm cây đều là sa mạc đất vàng mênh m.ô.n.g.

 

Không một bóng .

 

Nơi họ hạ cánh là ở vòng hai, tức là khu vực vòng trong.

 

"Đến căn cứ 2 ." Ninh Mặc thấy căn cứ 2 sắp đến gần, đưa cho Hàn Thanh Hạ hai chiếc mặt nạ.

 

"Đây là biểu tượng của căn cứ 1 chúng , tất cả những tham gia đấu giá đều đeo mặt nạ biểu tượng của căn cứ ."

 

Chiếc mặt nạ Ninh Mặc đưa màu xanh lá cây.

 

Hàn Thanh Hạ gật đầu, chia một cái cho Tần Khắc.

 

Mọi đều đeo mặt nạ xanh lên.

 

Trực thăng hạ cánh.

 

Ninh Mặc là đầu tiên bước xuống.

 

Sau đó, Hàn Thanh Hạ dắt ch.ó và Tần Khắc cùng một đám đông lúc nhúc từ phía ùa xuống.

 

Xuống đến nơi, Hàn Thanh Hạ mới rõ kiến trúc mặt.

 

Tất cả những ngôi nhà mặt đều màu vàng đất, những bức tường gió cát bào mòn lâu ngày toát lên vẻ hoang lương khắp nơi.

 

Mặt đường trải nhựa, nhưng sớm biến thành màu xám vàng trong cát bụi.

 

Vài cái cây lèo tèo cũng trơ trụi lá vì đang là mùa đông.

 

Hàn Thanh Hạ hà , sa mạc Gobi mùa đông lạnh c.h.ế.t .

 

"Quý khách căn cứ 1, mời theo ." Lúc , bên tai cô vang lên một giọng .

 

Một phục vụ nam đeo mặt nạ vàng cung kính bước tới.

 

Ninh Mặc gật đầu với , đoàn về phía một nhà hát opera kiểu Âu cổ kính cỡ lớn mặt.

 

"Những đeo mặt nạ vàng là của căn cứ 2."

 

"Căn cứ 3 thì ?"

 

"Màu trắng."

 

lúc , phía họ vang lên tiếng trực thăng hạ cánh.

 

Trong tiếng ầm ầm, một nhóm đeo mặt nạ trắng xuất hiện.

 

Hàn Thanh Hạ đang dắt ch.ó lập tức dừng , đám đeo mặt nạ trắng tới.

 

Trong đám đông đàn ông chiếm đa , chỉ một phần nhỏ là phụ nữ.

 

Vì đeo mặt nạ nên thấy khuôn mặt và tuổi tác.

 

Nhóm thẳng về phía họ.

 

"Căn cứ 1, chào ." Một đàn ông đeo mặt nạ trắng đầu với Ninh Mặc.

 

Ninh Mặc gật đầu với gã, "Căn cứ 3, chào ."

 

"Nghe thời gian các gặp chuyện, chúng vẫn luôn lo lắng cho các ."

 

Ninh Mặc nhạt, "Chúng , cảm ơn quan tâm."

 

Tuyền Lê

Nói xong, hai bên qua lớp mặt nạ, đó gã mặt nạ trắng , "Vào thôi, căn cứ 2 kiếm bảo bối đấy."

 

"Ừ, cũng đang mong chờ đây." Ninh Mặc gật đầu, sóng vai cùng họ trong.

 

Đến cửa, phục vụ nam chặn nhóm Hàn Thanh Hạ , "Xin , quý khách tôn quý của căn cứ 1, vì hội trường đấu giá của chúng phép mang thú cưng , xin vui lòng giao những chú ch.ó cho chúng trông coi."

 

Lời phục vụ dứt, ánh mắt đều đổ dồn về phía Hàn Thanh Hạ đang dắt một đàn ch.ó lưng Ninh Mặc.

 

Ninh Mặc dừng , nhỏ nhẹ với Hàn Thanh Hạ, "Có thể để ch.ó tạm ở đây ? Đợi kết thúc, sẽ cùng em đưa chúng dạo quanh đây."

 

"Được thôi." Lúc Hàn Thanh Hạ cũng thấy hứng thú với buổi đấu giá và đám .

 

Cô đưa hết dây xích cho Tần Khắc, cảnh cáo , "Trông chừng ch.ó cho , đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, ở đây trốn thoát ."

 

"Biết , lão đại mỹ nhân." Tần Khắc lười biếng đáp.

 

 

 

Loading...