Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 284: Đùi gà

Cập nhật lúc: 2026-01-13 07:00:04
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tầng 1 của Căn cứ 3 là nơi sinh sống của dân thường. Khu vực chia hai khu lớn: Khu cư trú và Khu sản xuất.

 

Dân tầng 1 15.000 . Đây là nơi đông dân nhất nhưng diện tích ở nhỏ nhất. Họ đảm nhận những công việc sản xuất cơ bản và nặng nhọc nhất: trồng trọt thủy canh, chăn nuôi gia súc quy mô nhỏ, dệt vải, sửa chữa, vận chuyển rác thải...

 

Tầng 2 chịu trách nhiệm gia công, cung cấp năng lượng và các việc nhẹ nhàng hơn. Tầng 3 là khu nghiên cứu khoa học, virus... Còn hai tầng cùng thì chẳng gì cả. Người tầng 4 chỉ việc phục vụ, ca múa giải trí cho tầng 5.

 

"Tầng 1 là đáy cùng của căn cứ , chẳng gì đáng xem."

 

Bước khỏi thang máy, Ninh Mặc dẫn Hàn Thanh Hạ . Lúc đang là giờ cơm tối, đổ xô nhận cơm.

 

Hôm nay bữa tối khá "khấm khá": mỗi một cái màn thầu và một bát canh rau. Mọi hớn hở bưng bát canh nấu từ nước tráng nồi cả chục , một váng mỡ, bên chỉ ít cặn rõ là gì.

 

"Dân thường ở căn cứ K1 của em ăn thế ?" Ninh Mặc liếc bát canh tay đường, hỏi với vẻ bề .

 

Hàn Thanh Hạ hít sâu: "Không, so ."

 

Ninh Mặc lộ vẻ đắc ý như đoán : "Ba căn cứ Phương Châu chúng , cái khác, tuyệt đối là thiên đường của lũ tiện dân ."

 

Hàn Thanh Hạ: "......"

 

Họ đang chuyện thì bỗng tiếng "xoảng" phía . Có đổ canh.

 

"Mày trộm thịt ở !"

 

Trên hành lang khu nhà ở, một tên quản lý vạm vỡ ngửi thấy mùi lạ, liền xách ngược một bé lên, hất văng bát canh tay . Hắn thò tay áo bé, lôi một gói thức ăn lớn.

 

"Ào" một cái, thức ăn rơi tung tóe xuống đất. Đùi gà vàng ươm, tôm to, sườn heo dính mỡ đông trắng... Lớp mỡ trắng bám miếng sườn khiến những xung quanh mắt sáng như đèn pha, hận thể lao nhặt ném ngay bát canh nóng của mà húp sùn sụt, l.i.ế.m sạch cả đáy bát.

 

Đồ ngon!

 

Đám đông đang lấy cơm đều dừng , chằm chằm chỗ thức ăn rơi vãi.

 

"Không cháu trộm! Là cháu nhặt !"

 

"Nói láo! Thịt ngon thế mà mày nhặt ?!"

 

Tên quản lý vung tay tát mạnh mặt bé. Ngay khoảnh khắc bàn tay sắp giáng xuống, một đàn ông trung niên lao ôm c.h.ặ.t lấy đứa trẻ, dùng tấm lưng gầy guộc của hứng trọn cú tát.

 

"Bốp!"

 

"Cha ơi ——"

 

Người đàn ông ngã văng đất. Tên quản lý là một dị năng giả hệ sức mạnh. Cú tát khiến lục phủ ngũ tạng ông chấn động, mặt cắt còn giọt m.á.u vì đau đớn.

 

Nhìn đứa con đang giãy giụa trong tay tên quản lý, ông nén đau bò dậy, van xin: "Sếp ơi, thật sự là chúng nhặt , chúng dọn rác, tìm thấy chỗ trong bãi rác thôi. Chúng thể khác, cũng trộm thứ . Cầu xin sếp, tha cho chúng ."

 

Nghe lời giải thích, cơn giận của tên quản lý dịu một chút: "Các còn giấu gì ?!"

 

"Hết ạ, chúng giấu gì cả!" Người đàn ông vội vã cởi áo, tụt quần, chỉ còn chiếc quần lót để chứng minh giấu giếm gì.

 

Tên quản lý ông từ đầu đến chân hừ lạnh: "Không ! Nếu phát hiện thứ gì nộp lên cho tao, nếu đừng trách tao độc ác, thằng ranh con!"

 

Hắn quẳng bé xuống đất, cúi xuống nhặt hết chỗ thức ăn rơi vãi đem về.

 

"Cha!"

 

"Cha ơi."

 

Cậu bé lao đến bên cha.

 

"Cha ." Người đàn ông mặc quần áo, khuôn mặt trắng bệch cố nặn nụ an ủi.

 

Cậu bé rưng rưng nước mắt: "Cha ơi, tại con , tại con bất cẩn nên họ phát hiện."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-dai-lao-bat-dau-tu-viec-tich-tru-hang-hoa/chuong-284-dui-ga.html.]

 

"Không của con," đàn ông vỗ về, "mũi của bọn quản lý thính quá thôi."

 

" mà, nhưng mà..." Cậu bé chỗ thức ăn rơi xuống, đám đông lao , thì l.i.ế.m đất, thì lấy màn thầu quệt sạch lớp mỡ dính sàn.

 

"Đồ ăn của chúng mất hết ."

 

Lúc , bên tai vang lên tiếng thì thầm: "Cha vẫn còn."

 

Cậu ngước lên cha đang cau mày chịu đau. Từ trong ống tay áo, ông rút một cái đùi gà, đặt lòng bàn tay .

 

"Về nhà ăn." Người đàn ông xoa đầu con, cúi xuống nhặt cái bát chỉ còn dính chút nước, dùng màn thầu của thấm nốt chỗ nước canh còn sót đất, dẫn con về.

 

Tại một góc khuất gần bãi rác.

 

Hai cha con co ro trong góc tường. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, nhưng đây là nơi an nhất.

 

Cái đùi gà lấy từ túi nilon, đưa cho bé.

Tuyền Lê

 

"Cha, cha cũng ăn ."

 

"Cha ăn chán mấy thứ từ xưa , con ăn ." Người đàn ông .

 

"Xưa là ngày xưa, giờ gì còn ngày xưa nữa." Cậu bé bướng bỉnh.

 

"Cùng ăn."

 

Cậu bé mười ba, mười bốn tuổi, mạt thế vẫn là học sinh tiểu học. Hai năm rưỡi sống trong địa ngục đổi , xóa sạch sự ngây thơ non nớt. Cậu cha đầy kiên quyết. Bắt buộc cha ăn.

 

Người đàn ông mỉm , cái đùi gà, cuối cùng xé phần thịt c.ắ.n nham nhở ăn. Phần lớn cái đùi còn , ông bỏ bát canh của con.

 

"Cha, đủ , phần còn cha ăn ."

 

"Con ăn là cha đ.á.n.h đòn đấy!" Ông nghiêm giọng.

 

Nghe , do dự nữa, cầm lấy bát canh hơn nửa cái đùi gà, ăn ngon lành cùng với màn thầu.

 

"Ngon ?"

 

"Vâng! Đùi gà ngon quá!"

 

Người cha hiền hậu, đổ phần nước canh còn cái túi nilon ban nãy đựng đùi gà, tráng sạch lớp mỡ dính bên trong, ăn cùng chiếc màn thầu ngấm nước canh từ .

 

Ngay khi định c.ắ.n một miếng, một luồng tanh ngọt trào lên trong cổ họng.

 

"Khụ!"

 

Ông ho sù sụ, phun một ngụm m.á.u tươi, b.ắ.n đầy lên chiếc túi nilon mặt.

 

"Cha!"

 

"Khụ khụ khụ!"

 

Tiếng ho ngày càng dữ dội, phổi như vỡ , cách nào kìm .

 

"Cha!"

 

Cậu bé vội đặt bát cơm xuống, lao tới vuốt lưng cho cha.

 

Vừa chạm ông, bàng hoàng phát hiện lưng cha sưng vù lên một mảng lớn đáng sợ.

 

"Cha ơi!"

 

 

Loading...