" ."
Hàn Thanh Hạ gật đầu.
"Vậy mấy chúng cũng cùng chị!" Lư Tư Cửu mấy đồng đội, hào hứng .
" , mang chúng theo với!"
"Chúng kề vai sát cánh chiến đấu với chị!"
Hàn Thanh Hạ mỉm : "Được, nhưng hành động theo ."
"Rõ!"
Thoáng chốc sang ngày hôm .
Tám giờ sáng, Hàn Thanh Hạ và Tần Khắc chuẩn xong xuôi, cửa tòa nhà của họ.
Một đội tinh binh dị năng giả do Trương Triều Dương chuẩn cho họ cũng đến báo danh.
Trương Triều Dương vẫn thấy .
Gia chủ đến, Hàn Thanh Hạ cũng tiện dẫn luôn.
"Chắc chắn là đêm qua Trương theo lời khuyên của , giày vò đến nửa đêm, dậy nổi ." Tần Khắc vươn vai.
Hàn Thanh Hạ đầu .
Tuyền Lê
Tần Khắc lập tức hì hì: "Tại , là tại việc đến nơi đến chốn."
lúc , Hàn Thanh Hạ thấy giọng sảng khoái gấp gáp.
"Xin , đến muộn!"
Trương Triều Dương cài cúc áo vội vàng chạy tới.
Lần đầu tiên, vợ bao giờ cho ông sắc mặt Thường Văn cầm áo khoác đuổi theo.
"Anh chậm thôi! Mặc quần áo !"
"Vợ ơi, em đây gì, bên ngoài lạnh lắm, sợ lạnh ." Trương Triều Dương dừng bước, đợi vợ, nhận lấy áo khoác tay bà , "Mau trong ."
"Anh chẳng bao giờ khiến em bớt lo cả!" Thường Văn lườm ông một cái, đích chỉnh quần áo xộc xệch cho ông , cài từng cái cúc áo.
Trương Triều Dương vẻ mặt quan tâm của bà hôm nay, khuôn mặt nghiêm nghị tràn ngập sự ngọt ngào c.h.ế.t : "Anh vợ là nhất thiên hạ mà, phúc lấy vợ hiền huệ thế chứ."
"Anh thôi , còn sến súa nữa là em đ.á.n.h đấy."
"Đánh c.h.ế.t cũng , là lời thật lòng cả."
Bị một đám trợn mắt , Thường Văn đỏ mặt, giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên: "Anh thật hổ!"
Trương Triều Dương nắm lấy nắm đ.ấ.m của bà , ủ trong lòng bàn tay: "Tay lạnh thế còn chạy ngoài, em đau lòng c.h.ế.t , đ.á.n.h thì về phòng đ.á.n.h, cho em đ.á.n.h thoải mái, mau , đợi về."
Thường Văn giữa thanh thiên bạch nhật như thấy ánh mắt của , đôi mắt vốn hung dữ giận dỗi bỗng trở nên mềm mại: "Anh nhất định cẩn thận, bình an trở về."
"Đảm bảo thành nhiệm vụ! Đồng chí Thường Văn!"
Trương Triều Dương thẳng, chào bà theo kiểu quân đội.
Thường Văn dáng vẻ sắp chia xa của ông , ngay mặt , lao lòng ông .
Tất cả tại hiện trường đều ngẩn .
Đặc biệt là những thuộc hạ của Trương Triều Dương.
Ai nấy đều trợn mắt như chuông đồng, phu nhân căn cứ trưởng đổi .
Thường Văn trong ấn tượng của họ, là dễ chung sống.
Đặc biệt là đối với căn cứ trưởng của họ, lúc nào cũng quát tháo lệnh, bao giờ cho ông sắc mặt .
Ngoài , bà còn đề phòng phụ nữ bên ngoài, Trương Triều Dương chỉ cần phụ nữ bên ngoài nhiều hơn một chút, bà nhất định sẽ ầm ĩ ngay tại trận, khiến yên .
Trương Triều Dương luôn cảm thấy với bà , chiều chuộng bà hết mực, tính khí bà càng ngày càng kỳ quặc.
Thường Văn hôm nay cứ như biến thành một khác .
Khiến vô cùng kinh ngạc.
"Thế nào, lão đại, lợi hại chứ?" Giọng Tần Khắc vang lên.
Hàn Thanh Hạ đầu Tần Khắc đang khẽ nhếch môi, giơ ngón tay cái lên, like cho một cái thật to.
Siêu!
"Hàn minh chủ, đến ." Trương Triều Dương bịn rịn chia tay Thường Văn tới, "Lại để các cô chê ."
"Có thể thấy Trương căn cứ trưởng và phu nhân ân ái mặn nồng, cũng là giai thoại chứng kiến trong chuyến ," Hàn Thanh Hạ , "Chúc mừng hai ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-dai-lao-bat-dau-tu-viec-tich-tru-hang-hoa/chuong-446-vo-chong-dong-long.html.]
"Về ." Trên mặt Trương Triều Dương lộ chút ngại ngùng, ông đầu những phía , "Người đông đủ , chúng xuất phát!"
Lúc , một giọng vang lên.
"Anh rể! Em cũng !"
Thường Bân đeo khẩu trang to tướng chạy hớt hải tới.
Lao thẳng đội ngũ chuẩn xuất phát.
Thấy đến, sắc mặt Trương Triều Dương và Thường Văn đều .
"Em gì?! Đừng loạn!" Thường Văn đợi Trương Triều Dương lên tiếng, bà .
"Chị, em giúp rể nhiệm vụ, gọi là loạn?!"
"Bên ngoài nguy hiểm, em !"
"Chị, chị quên lúc chị băng huyết, là em cõng chị chạy ?! Em sẽ !"
Thường Văn nhất thời cứng họng, Trương Triều Dương thì : "Đừng loạn, ở căn cứ chăm sóc chị cho ."
"Anh rể, coi thường em chứ gì?! Đừng tưởng em , từ tận đáy lòng coi thường đứa em vợ vô dụng !"
Trương Triều Dương: "......"
Cậu cũng đấy chứ!
Trương Triều Dương suýt nữa thì lời trong lòng.
"Bên ngoài thực sự nguy hiểm, đùa với ."
"Anh rể, em cũng đùa với , em sắp ba mươi tuổi , em thể cứ dựa dẫm chị để chê mãi ! Em dựa thực lực của chính , thực sự vững."
Thường Bân câu ánh mắt về phía Hàn Thanh Hạ lưng .
Trong mắt thêm vài phần kiên định.
Những lời của khiến nhiều bất ngờ.
"Triều Dương, cho nó , cẩn thận một chút." Thường Văn gật đầu .
Nhìn em trai như trưởng thành, trong mắt bà tràn đầy sự ngạc nhiên và an ủi.
"Được." Trương Triều Dương gật đầu.
Vợ ông lên tiếng , đương nhiên lời vợ.
Thế là, ngoài Hàn Thanh Hạ và Tần Khắc, ông mang theo tổng cộng bốn mươi xuất phát.
Bao gồm cả bốn nhóm Lư Tư Cửu.
Mọi chia ba chiếc xe bán tải quân dụng xuất phát.
Lúc theo Trương Triều Dương rời , Thường Bân qua bên cạnh Hàn Thanh Hạ, nhỏ với cô.
" cho cô , mách chị nhé! Đồ đàn bà ham hư vinh coi thường khác!"
Hàn Thanh Hạ: "......"
Ba chiếc xe bọc thép chạy về phía thành phố F.
Đến thành phố F, vẫn đến chín giờ.
Lúc .
Sương độc màu xanh vẫn bao phủ thành phố.
Xe bọc thép dừng ở vùng đất cao bên rìa thành phố.
Hàn Thanh Hạ trong xe sương độc bên ngoài: "Trương căn cứ trưởng, ông sương độc từ ?"
"Mới hai năm gần đây thôi, nguồn gốc tạm thời ." Trương Triều Dương .
"Hai năm gần đây?" Hàn Thanh Hạ lúc khó hiểu.
Trước đây cô tưởng là do lượng lớn nhà máy hóa chất ở đây rò rỉ, sáng tối đều xuất hiện, nhưng bây giờ mạt thế hơn bốn năm , theo dòng thời gian, nếu nhà máy hóa chất bùng phát thì bùng phát từ lâu , nên kéo dài đến hai năm gần đây mới .
Tang thi ở thành phố da đều màu xanh, mắt cũng là đôi mắt đỏ lồi đặc biệt.
Hàn Thanh Hạ nhớ đến xác tang thi c.h.ế.t sớm cô thấy khi chơi parkour trong thành phố đó, cái xác đó chuyển sang màu xanh.
Chẳng lẽ... sương độc màu xanh thể tang thi sống hấp thụ, xảy biến dị.
"Trương căn cứ trưởng, tang thi ở đây khác bây giờ ? Có khi xuất hiện sương độc hai năm nay, tang thi mới chuyển sang màu xanh."
" !" Trương Triều Dương khẳng định chắc nịch.