Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 478: Căn cứ Triều Dương thất thủ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 13:21:53
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị, chị điên ?! Sao chị thể bảo rể chuyện như ?!"

 

Thường Bân đang tập luyện thao trường liền dừng , kinh ngạc Thường Văn chạy đến chuyện với .

 

"Em cứ là em ." Thường Văn sa sầm mặt mày.

 

"Không ."

 

Thường Bân giơ nắm đ.ấ.m tiếp tục đ.ấ.m bao cát.

 

Kể từ khi nhóm Hàn Thanh Hạ rời , Thường Bân bắt đầu lao tập luyện điên cuồng.

 

Cậu hạ quyết tâm trở thành một đàn ông thực lực, dựa dẫm bất kỳ ai.

 

Sau đó sẽ đến Liên minh Thịnh Hạ trong truyền thuyết để xem thử.

 

Có thể mất một năm, thể mất ba năm, nhưng dù bao lâu nữa, Thường Bân cũng sẽ nỗ lực phấn đấu.

 

Bởi vì giống như một đàn ông thực thụ, mặt phụ nữ một nữa và dõng dạc với cô rằng:

 

Cậu thực sự kém cỏi đến thế.

 

Vừa nghĩ đến việc thể gặp Hàn Thanh Hạ, lực tay của Thường Bân tăng thêm.

 

Chị gái bên cạnh: "Uổng công chị đối xử với em như thế, chuyện mà em cũng giúp chị."

 

"Chị, đây là vấn đề giúp giúp ? Chị tìm tiểu tam cho rể, công khai đội nón xanh lên đầu , còn bảo em khuyên rể, chị nghĩ cái gì hả!"

 

"Chẳng do chị thể sinh con nữa ." Thường Văn sụt sùi : "Em cũng nghĩ cho chị với chứ, rể em là như , chị thể để tuyệt tự ."

 

Thường Bân: "Thế thì chị cũng thể trò ! Anh rể yêu chị như , thể chấp nhận phụ nữ khác."

 

"Chính vì chị yêu chị, nên chị càng thể ích kỷ. Chị chuyện với Thường Phù , nó là em họ chúng , rõ gốc gác, nó sinh con thì chị mới yên tâm."

 

"Chị, chị đúng là điên thật ." Thường Bân chỉ thấy bà chị điên, để ý đến cô nữa, tiếp tục tập luyện.

 

Thường Văn thấy , òa lên nức nở đầy oan ức.

 

"Chị ." Thường Bân thở dài: "Anh rể đủ bận rộn , cầu mong chị giỏi giang giúp đỡ như Hàn minh chủ, thì chị cũng bớt mẩy , đừng gây thêm rắc rối cho nữa."

 

"Sao là gây rắc rối, em tưởng chị buồn ! Chị yêu đến mức thể hy sinh tất cả!"

 

"Mau dẹp cái tình yêu tự cho là đúng của chị , chị đang hại đấy. Trước đây thì hại em, khiến em mãi rõ thế giới, bây giờ hại rể. Không ai trong chúng em cần cái tình yêu quá trớn của chị cả, chị khó chịu một, bọn em còn khó chịu mười!"

 

Thường Văn em trai cưng quý trách mắng thì cả sững sờ tại chỗ.

 

Nếu là khác những lời , cô sẽ chẳng thèm bận tâm, nhưng Thường Bân chẳng khác nào cầm d.a.o đ.â.m thẳng tim cô .

 

Tình yêu tâm ý của cô , khiến họ cảm thấy như ...

 

Thường Bân bộ dạng của chị : "Chị, chị yêu thương bọn em, bọn em đều . chị cũng chút lòng tin bản chứ. Anh rể thật lòng yêu chị, vì suốt ngày nghĩ cách để nối dõi, chi bằng chị hãy ở bên cạnh thật , chỉ sống trọn đời với chị thôi.

"

"Thật ?" Thường Văn lộ vẻ tự ti và do dự.

 

Việc thể sinh con ảnh hưởng lớn đến cô , khiến tính tình cô trở nên kỳ quặc, tính cách trở nên cực đoan. Cô oán trách Trương Triều Dương nhưng phần nhiều là vì quan tâm đến , sợ cần nữa.

 

Sau khi quan hệ giữa họ dịu , cô càng sợ Trương Triều Dương bỏ rơi .

 

chút tự ti đó khiến cô cảm thấy xứng với Trương Triều Dương, trong sự mâu thuẫn và cực đoan đó, cô mới nghĩ cách để bù đắp cho .

Để Thường Phù gả cho , sinh con cho .

 

cũng thấy điên , nhưng cô tìm cách nào khác.

 

"Chị, đừng tưởng em chị sợ cái gì. Đừng chị thể sinh con, cho dù chị liệt thì rể cũng sẽ rời bỏ chị ." Thường Bân dừng tập, kéo cô về phía văn phòng của Trương Triều Dương.

 

"Anh đối xử với chị thế nào, cả căn cứ đều thấy. Em dám cam đoan với chị, rể quan tâm việc chị sinh . Không tin thì chúng hỏi cho rõ."

 

Thường Văn suốt dọc đường: "Tiểu Bân, thật ?"

 

"Chị, chị tin chính ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trong-sinh-dai-lao-bat-dau-tu-viec-tich-tru-hang-hoa/chuong-478-can-cu-trieu-duong-that-thu.html.]

Thường Văn xong, dường như nút thắt trong lòng gỡ bỏ quá nửa, cô đứa em trai thực sự đổi: "Sao chị cảm thấy dạo em khác hẳn, ai dạy em thế?"

 

"Hàn minh chủ dạy đấy." Thường Bân thuận miệng .

 

Lúc Thường Văn : "Sao em cứ mở miệng là Hàn minh chủ, ngậm miệng cũng Hàn minh chủ, em chuyện gì giấu chị ?"

 

"Xì, em ."

Tuyền Lê

 

"Không đúng đúng, từ khi Hàn minh chủ đến, em cứ như biến thành khác. Thằng nhóc chẳng lẽ thích Hàn minh chủ ?"

 

"Em mà cũng xứng ! Em chỉ đến Liên minh Thịnh Hạ của Hàn minh chủ một chuyến, xem liên minh của cô trông như thế nào thôi."

 

"Em trai chị thực sự trưởng thành ." Thường Văn mỉm : "Lát nữa chị sẽ với rể em, bảo hỏi xem thể cho em một chuyến ."

 

"Thật á?"

 

"Chuyện vấn đề gì , hai hôm nay Hàn minh chủ còn gửi tin nhắn thiết lập thương mại liên minh với chúng , phái em ." Thường Văn đến cửa văn phòng Trương Triều Dương. Khi tay chạm cửa, cô hỏi một câu: "Anh rể em thực sự sẽ để ý ?"

 

"Anh rể yêu chị như , đương nhiên là !"

 

Thường Bân đẩy cánh cửa mặt . Ngay khoảnh khắc cửa mở, một bóng đen như mãnh hổ lao .

 

Chồm thẳng lên Thường Văn.

 

"Gào ——"

 

Phập một cái.

 

Máu tươi nóng hổi b.ắ.n lên mặt Thường Bân, cổ của chị gái bên cạnh c.ắ.n toạc.

 

Và điều khiến Thường Bân kinh hoàng hơn cả là, c.ắ.n chị là... rể Trương Triều Dương!

 

"Khà khà khà ——"

 

Trương Triều Dương như biến thành một khác, giống như dã thú đè c.h.ặ.t lên Thường Văn, từng ngụm từng ngụm c.ắ.n xé cổ cô , nhai sống da thịt, gân mạch cổ, khi c.ắ.n xương còn phát tiếng "răng rắc" ghê rợn.

 

Thường Bân bên cạnh chứng kiến cảnh , sững sờ mất một giây. Một giây , nhận rể biến thành tang thi.

 

"A! Chị ơi!"

 

Thường Bân giơ nắm đ.ấ.m lao cứu chị, đ.ấ.m từng cú đầu Trương Triều Dương, đ.á.n.h gào: "Anh rể! Anh tỉnh ! Đó là chị em! Đó là vợ , Thường Văn mà! Anh rể!"

 

"Khà khà khà —— Gào ——"

 

Chẳng mấy chốc, đầu Trương Triều Dương đập nát, Thường Bân kéo Thường Văn đang thoi thóp chỉ còn một thở , bịt c.h.ặ.t động mạch chủ đang phun m.á.u của cô .

 

lúc .

 

"Anh! Ba em đều biến thành tang thi ."

 

Thường Bân thấy tiếng của Thường Phù.

 

Cậu đầu , thấy Thường Phù đầy m.á.u, tay cầm v.ũ k.h.í lưng .

 

Gương mặt cô tràn ngập sự kinh hoàng và đau đớn, m.á.u từ v.ũ k.h.í tay nhỏ xuống tong tong, nghĩa là cô tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ba .

 

bụng cô lúc rạch một lỗ m.á.u cực lớn.

 

Ruột gan từ trong bụng trào đầy đất, tay của cô cố sức bịt vết thương, nhưng ruột vẫn trôi tuột qua kẽ tay.

 

"Tại như , em khó khăn lắm mới gặp họ." Thường Phù lóc về phía Thường Bân: "Chúng khó khăn lắm mới thoát khỏi địa ngục đầu tiên, tại lặp nữa, ơ, ơ ơ ——"

 

Tiếng của Thường Phù đột ngột im bặt, đôi mắt đau khổ của cô dần trở nên tê dại mất thần sắc, lòng đen nuốt chửng với tốc độ mắt thường thể thấy , chỉ còn màu trắng xám đặc trưng của tang thi.

 

"Ơ gào ——"

 

lao điên cuồng về phía Thường Bân mặt. Trong khi đó, phụ nữ đầm đìa m.á.u tươi trong lòng Thường Bân lúc bỗng ngẩng cổ lên.

 

Và c.ắ.n một cú đứa em trai mà cô yêu thương nhất.

 

 

 

Loading...