Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:32:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dĩnh Kiều T.ử Lâm tự giới thiệu, lập tức : "Cháu là con gái lão Kiều ? Con bé tết tóc hai b.í.m sừng dê ngày nào mà giờ lớn thế ."

"Ha hả!" Kiều T.ử Lâm . Tóc hai b.í.m sừng dê, chuyện đó từ bao giờ .

Lưu Phong Nguyên Kiều T.ử Lâm, cũng vui vẻ trêu chọc: "Đồ mít ướt, em ba em ngược đãi hả? Vậy mà cũng đòi trường quân đội. Em xem, học trường quân đội mấy năm trời mà vẫn yếu đuối như xưa."

Đồ mít ướt...

Kiều T.ử Lâm mặt đầy vạch đen. Mình mà mít ướt ? Không, tuyệt đối hề mít ướt. Khụ! hình như hồi nhỏ "Kiều T.ử Lâm" đúng là thật.

"Anh Phong Nguyên, hiểu thế nào là phong độ lịch lãm hả?" Kiều T.ử Lâm bực bội phía , hừ hừ! Chẳng ai chuyện hổ hồi nhỏ của cả.

"Ha ha! Vẫn hẹp hòi y như hồi nhỏ." Lưu Phong Nguyên thấy sai, còn tiếp tục trêu chọc Kiều T.ử Lâm.

Lưu Dực qua kính chiếu hậu thấy nhóm Lưu Khôn lái xe tới, cũng liền khởi động xe, lái hỏi: "Mấy đó là cháu quen khi tách khỏi Tiểu Mạch ?"

"Vâng! Họ đều là ." Kiều T.ử Lâm gật đầu.

"Ừm! Ai trông cũng ngay thẳng." Lưu Dực là lính già, cũng từng là lính b.ắ.n tỉa.

Ông từng quan sát nhiều qua kính ngắm, mà thường thì thứ đầu tiên thấy chính là đôi mắt. Cũng vì mà dần dần, ông thể đối diện qua ánh mắt của họ.

Ánh mắt của mấy nhóm Lưu Khôn trong sáng, nên ông kết luận họ đều tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-112.html.]

Lưu Dực qua kính chiếu hậu về phía , chỉ năm chiếc xe theo họ, bảy chiếc xe còn theo. Ông thở dài một : "Những cũng khôn thật, chỉ định ở đường chờ. Nếu chúng giải quyết cái cây biến dị, họ chẳng cần gì cũng thể rời ."

Lưu Phong Nguyên lắc đầu : "Chỉ sợ thông minh thông minh hại."

"Biết họ gặp cái cây biến dị chúng ." Kiều T.ử Lâm trù ẻo những đó, mà sự thật là .

Rất nhanh , họ thấy hàng rào rễ cây cao bằng một tầng lầu mà những . Những rễ cây đặc biệt to, còn hơn cả cánh tay của một đàn ông. Người thường nếu rễ cây quật trúng một cái, e là cũng tiêu đời.

"Khó đối phó đây!" Lưu Dực cảnh tượng mắt, kìm cảm thán.

"Vâng!" Kiều T.ử Lâm gật đầu, cau mày, vẻ mặt cũng vô cùng nặng nề. Rễ cây to như , cây chẳng còn to hơn ? Haiz! Cái cây còn khó đối phó hơn cả zombie.

"Xuống xe xem xét ." Lưu Dực dừng xe bước xuống.

Kiều T.ử Lâm cũng xuống xe. Hai từ xa quan sát một lúc, dám gần.

"Nó kéo dài từ bên qua." Lưu Dực chỉ về bên .

"Vâng! Từ đây thấy cây lớn, chứng tỏ cái cây đó còn trong tầm mắt của chúng . Muốn qua , chỉ thể bộ qua thôi." Kiều T.ử Lâm nhíu mày, nếu bộ qua, bao xa, đoạn đường cũng sẽ gặp bao nhiêu nguy hiểm.

"Không cần bộ, cứ lái xe qua thẳng." Lưu Dực cầm bộ đàm lên, bố trí nhiệm vụ qua đó, đưa Kiều T.ử Lâm trở xe. Đoàn xe cũng trật tự xuất phát.

 

Loading...