"Lạnh quá, hôm nay lạnh như ." Tiểu Yêu lạnh đến mức cứ rúc mãi trong chăn.
" ! Sao hôm nay nhiệt độ đột ngột giảm xuống thế ." Dù lạnh, nhưng Tô Dĩnh vẫn khỏi ổ chăn. Trời còn sớm, nên xuống lầu nấu cơm thôi.
"Nửa đêm qua tuyết rơi đấy, dậy ! Chúng còn lên đường nữa!" Kiều T.ử Lâm cũng chui khỏi ổ chăn.
"Tuyết rơi á, thật ?" Tiểu Yêu nhanh ch.óng chui khỏi ổ chăn, quần áo còn kịp mặc chạy ngay đến bên cửa sổ, kéo rèm .
Bên ngoài trắng xóa một vùng, vô cùng. Tiểu Yêu hưng phấn hét lớn lên: "Tuyết rơi thật !"
"Con bé lạnh là gì !" Tô Dĩnh bất đắc dĩ lắc đầu, cầm chiếc áo lông vũ của Tiểu Yêu qua khoác lên cho cô: "Mau mặc quần áo , con xem giày cũng mang, cảm lạnh thì ."
"Dì Tô, dì ấm áp quá!" Tiểu Yêu kìm ôm lấy Tô Dĩnh, tham lam tận hưởng sự ấm áp của tình tỏa từ bà.
"Giống như vòng tay của ."
Tô Dĩnh Tiểu Yêu là trẻ mồ côi, khao khát tình thương của đến nhường nào. Vì thế bà vỗ nhẹ lưng Tiểu Yêu, dịu dàng : "Con ngoan, dì vẫn luôn một đứa con gái, nhưng cơ thể , khi sinh Phong Nguyên thì thể m.a.n.g t.h.a.i nữa. Nếu con chê, thì con gái của dì nhé!"
Mấy ngày nay ở chung, Tô Dĩnh càng thêm yêu quý Tiểu Yêu. Nếu con trai nông nỗi , bà thậm chí còn hy vọng Tiểu Yêu thể con dâu của .
Tiểu Yêu xúc động ôm chầm lấy Tô Dĩnh, nên lời, nhưng đôi mắt đỏ hoe tố cáo nỗi lòng của cô nàng.
Kiều T.ử Lâm Tiểu Yêu xúc động sắp , vội vàng nhắc: "Cô bé ngốc, còn mau gọi ."
"Mẹ!" Một tiếng cất lên, nước mắt Tiểu Yêu lập tức vỡ òa, lã chã tuôn rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-127.html.]
"Tốt, , , dì con gái ." Tô Dĩnh nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Yêu, đôi mắt cũng đỏ hoe vì xúc động.
Khóe mắt Kiều T.ử Lâm cũng hoe đỏ. Cô xoay lau vội nước mắt, kéo cửa ngoài.
Nào ai kiếp cô cũng là một đứa trẻ mồ côi. Nào ai đời cô cũng tình thương của , tình là gì! may mắn , đời cô một cha yêu thương . Chỉ là Kiều T.ử Lâm hiện tại còn là "Kiều T.ử Lâm" nữa, liệu cha còn yêu thương cô như ?
Lê Mạch mở cửa bước , chạm mặt Kiều T.ử Lâm. Anh cau mày. Lông mi cô còn vương nước, hốc mắt cũng hoe đỏ. Đây là ?
"Sao ?" Lê Mạch đưa tay lên, nhẹ nhàng lau giọt nước còn vương mi cô, ánh mắt chút lo lắng cô.
Kiều T.ử Lâm dụi dụi mắt, nhếch miệng : "Em vui quá thôi, dì Tô nhận Tiểu Yêu con gái nuôi . , còn với , Tiểu Yêu là đồng đội em gặp đường. Nhóm năm họ đều là trẻ mồ côi, là ."
"Dì Tô vẫn luôn thích con gái. Có thêm một đứa con gái nuôi, dì chắc sẽ vui lắm." Lê Mạch gật đầu, chỉ là trong lòng chút xót xa.
Người khác lẽ , nhưng Lê Mạch Tiểu Kiều khao khát tình thương của đến nhường nào. Cô gái ngốc chắc chắn là vì thấy cảnh con nhận mà trong lòng khỏi chạnh lòng.
"Đi thôi! Cùng xuống , còn gặp chú Lưu." Lê Mạch vỗ nhẹ cánh tay Kiều T.ử Lâm.
Hai cùng sóng vai xuống lầu.
Tô Lăng từ trong phòng bước , thấy Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm sóng vai xuống lầu. Đứng phía hai , cảnh tượng , c.h.ế.t tiệt cảm thấy hai họ trông thật xứng đôi.
...