Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:49:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ!" Kiều T.ử Lâm bước tới, xuống theo ý của Lê Mạch.

Không họ đến đây để g.i.ế.c zombie ? Ngồi ở đây gì chứ?

"Đợi một lát, nhanh thôi." Lê Mạch xong những lời , về phía nhà bếp.

Chẳng lẽ lão đại tự giải quyết zombie? Kiều T.ử Lâm chút tò mò, nhưng cô vẫn yên tại chỗ, nhúc nhích. Lão đại bảo cô ở đây, cô liền đây đợi .

Đợi nửa tiếng , Lê Mạch bưng một cái khay .

Anh đang gì thế?

Đợi đến gần, Kiều T.ử Lâm mới thấy khay đặt hai suất bò bít tết.

Lê Mạch mang bò bít tết đến đặt lên bàn, xuống đối diện Kiều T.ử Lâm. Anh kéo suất bò bít tết mặt Kiều T.ử Lâm về phía , cắt thịt bò thành từng miếng nhỏ, đẩy về phía Kiều T.ử Lâm.

"Hương vị ngon bằng đầu bếp , nhưng chắc cũng đến nỗi khó ăn." Lê Mạch nhẹ, cúi đầu cắt phần của thành những miếng nhỏ, tao nhã dùng nĩa xiên một miếng bò bít tết cho miệng nhai kỹ.

"Lấy bò bít tết ?" Kiều T.ử Lâm cuối cùng cũng hồn cơn kinh ngạc. Cô xiên một miếng bò bít tết cho miệng: "Ngon quá!"

"Em thích là ." Khóe miệng Lê Mạch khẽ nhếch lên một đường cong mờ nhạt.

"Nhà hàng điện dự phòng, điện dự phòng còn dùng hết, thịt trong tủ lạnh đều hỏng."

Kiều T.ử Lâm nhai kỹ nuốt chậm món bò bít tết thơm ngon, Lê Mạch, suy nghĩ hồi lâu, cô vẫn nhịn mà hỏi thẳng : "Lão đại, dẫn em đến đây là vì ở đây đồ ăn, còn nữa, vị trí của hai con zombie cấp ba , ?"

"Ừm." Lê Mạch nhún vai, hào phóng thừa nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-134.html.]

Kiều T.ử Lâm càng thêm tò mò về Lê Mạch. Tại nhiều hơn họ chứ?

Biết Kiều T.ử Lâm thắc mắc, Lê Mạch lên tiếng: "Sau sẽ cho em nguyên nhân. Bây giờ em chỉ cần , những chuyện , một em , cần cho nhóm Mạnh Thần. Họ quá nhiều, đối với họ bất kỳ lợi ích nào cả."

Vậy em thì lợi ích gì ? Kiều T.ử Lâm hé miệng, hỏi, nhưng tiện hỏi lời. Cuối cùng cô chọn tiếp tục ăn bò bít tết. Nếu sẽ cho cô , thì đợi đến hãy !

Kiều T.ử Lâm hỏi dồn nữa, Lê Mạch cũng ý định giải thích. Hai ăn xong bò bít tết, Lê Mạch : "Trong tủ lạnh còn nhiều thịt, lấy một ít về ăn."

"Được." Kiều T.ử Lâm gật đầu theo Lê Mạch bếp.

Trong nhà bếp ba cái tủ lạnh lớn nhỏ. Hai đến chiếc tủ lạnh lớn nhất, kéo cửa , bên trong bày đầy các loại thịt.

"Nhiều thế !" Kiều T.ử Lâm mở to mắt, lâu thấy nhiều thịt như .

"Hai cái tủ lạnh cũng đều đầy ắp. Đáng tiếc điện dự phòng sắp hết . Chúng mang hết cũng chỉ để hỏng mà thôi."

Kiều T.ử Lâm Lê Mạch, trầm ngâm một lát : "Nếu em em thể bảo quản mãi, sẽ nghĩ thế nào?"

Lê Mạch để lộ bí mật của mặt cô, chứng tỏ tin tưởng cô. Cô nghĩ cũng thể tin tưởng , để lộ một chút bí mật của mặt .

Đương nhiên, điều chủ yếu nhất là sức hấp dẫn của chỗ thịt quá lớn, cô nỡ để chỗ thịt hỏng ở đây.

Lê Mạch sững sờ một chút : "Anh nghĩ chúng sẽ thịt ăn trong một thời gian dài đấy."

Trong lòng nhiều thắc mắc, nhưng hỏi lời. Nếu cô , tự nhiên sẽ .

Hơn nữa, nếu cô thể để lộ bí mật mặt , điều đó cho thấy cô bắt đầu tin tưởng . Chỉ cần như , Lê Mạch hài lòng , thể còn truy hỏi nhiều hơn nữa.

 

Loading...