Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:49:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thường thấy một Kiều T.ử Lâm đeo kính thì cảm thấy gì. Bây giờ Lê Mạch cũng đeo, cô cảm thấy giữa trời tuyết lớn mà đeo kính râm cũng là một chuyện ngầu.

"Mọi tự chọn !" Kiều T.ử Lâm dứt khoát lấy một hộp kính râm, để họ tự chọn.

Hộp kính râm lấy , cả nhóm đều xúm chọn một cặp. Ai nấy đeo kính lên, cùng trông đặc biệt giống dân xã hội đen.

Một đàn ông trong đội Cùng Phong : "Mỹ nữ, cô là dị năng gian ? Người dị năng gian lên phía đăng ký với đội tự vệ để thu thập vật tư đấy."

Không đợi Kiều T.ử Lâm lên tiếng, Lê Mạch thản nhiên đáp: "Dị năng gian chỉ là nghề tay trái của cô thôi."

Người đàn ông sờ mũi, tự thấy mất hứng, cũng gì thêm.

Chẳng mấy chốc, xe thêm năm sáu nữa lên. Năm sáu quen với của đội Cùng Phong, với chuyện. Còn nhóm Kiều T.ử Lâm, ai nấy đều đeo kính râm, mặt chút tươi , trông vẻ quá dữ dằn, khác dám gần.

Đoàn xe thực sự xuất phát. Vì phía đợi dọn tuyết, xe chạy đặc biệt chậm. Ngồi trong xe lắc lư, khiến khỏi mơ màng buồn ngủ.

Kiều T.ử Lâm dựa thành xe, chẳng mấy chốc ngủ . Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy rơi một vòng tay ấm áp.

Vòng tay đó đặc biệt ấm. Cô thoải mái dụi dụi trong lòng đó vài cái, tìm một vị trí thoải mái ngủ tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-144.html.]

Lê Mạch Kiều T.ử Lâm ngã lòng , tự nhiên mà ôm lấy cô. Khóe môi nở một nụ như như .

Mà cảnh tượng khiến Tô Lăng đau nhói. Trong lòng đặc biệt khó chịu. Anh tự nhủ trong lòng, nhất định nhân chuyến chuyện rõ ràng với T.ử Lâm. Anh thể nào chịu đựng việc T.ử Lâm luôn ở bên cạnh khác nữa.

Đang miên man suy nghĩ, một cái đầu gục xuống vai . Phạm Cẩm Tuệ cũng ngủ , đầu gục thẳng vai Tô Lăng. Tô Lăng đỡ đầu cô , sửa cho ngay ngắn, nhưng chẳng mấy chốc đầu cô gục xuống. Sau vài như , Tô Lăng còn cách nào khác, đành để mặc Phạm Cẩm Tuệ gục đầu vai .

Đoàn xe cứ dừng dừng, đến giữa trưa vẫn tới thành phố Hâm Duyệt. Giữa trưa, đội tự vệ đến phát đồ ăn cho : một miếng bánh rán khô quắt, và một bát nước nhỏ. Đó là thức ăn trưa hôm nay của họ.

Nhìn phần thức ăn ít ỏi đáng thương trong tay, nhóm Hạ Hầu Lâm chút bực . khi thấy Lê Mạch vẫn yên lặng ăn bánh rán, họ cũng thêm gì, chỉ đành ấm ức gặm bánh.

Dù vẫn ăn bánh rán, nhưng Diệp Tường vẫn tức tối bĩu môi kêu lên: "Cả một bữa trưa mà chỉ cho một miếng bánh rán, keo kiệt quá ."

Cô gái lúc cứ Lê Mạch chằm chằm lên tiếng: "Đi theo đội tự vệ ngoài thế đấy, đội còn chỉ một miếng bánh quy thôi!"

"Không chứ! Mấy miếng..."

Hạ Hầu Lâm mở miệng, Lê Mạch liền ngắt lời : "Khỉ, khôn ăn thì để dành cho mấy bạn nữ ăn. Trên đường , lúc thiếu đồ ăn, một miếng bánh quy cũng thể cầm cự qua một bữa. Bây giờ đồ ăn thì đừng nhảm nhiều nữa."

Một miếng bánh quy ăn một bữa... Có ? Hình như từng thì ! Hạ Hầu Lâm gãi đầu, hiểu lắm tại Lê Mạch . Anh cúi đầu ngoan ngoãn gặm bánh rán. Khó ăn thật, cảm giác nuốt trôi.

 

Loading...