" hiểu là, họ thể đảm bảo lũ Zombie sẽ thôn để đối phó với họ chứ?"
"Con đường duy nhất thôn thể thu ." Lúc mới khỏi đó, Lê Mạch thấy cây cầu duy nhất dẫn thôn còn nữa.
Lúc họ đến đây hôm nay, thể đảm bảo cây cầu vẫn còn đó.
"Thật hiểm độc!" Giang Mộc Phàm nắm c.h.ặ.t vô lăng.
Bọn vì đồ ăn mà đến cả chuyện vô đạo đức như cũng thể .
"Người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi." Kiều T.ử Lâm nhạt.
Tám năm trong quân ngũ, tham lam cô gặp qua vô , những kẻ tiểu nhân tham lam đó hiểm độc đến mức nào chứ!
Diệp Tường nghiêm trang : "Bây giờ câu sửa thành vì miếng ăn mà tàn nhẫn, vì miếng ăn mà vong mạng."
Giang Mộc Phàm to : "Ha ha! Tay Mơ, câu của cũng thể trở thành câu bất hủ đấy."
Diệp Tường nghiêm trang : "Vậy ? Thế thì chẳng sắp thành triết gia ?"
"Mơ cưng!" Giang Mộc Phàm lườm Diệp Tường một cái: "Cỡ mà cũng đòi triết gia ? phun nước bọt cũng c.h.ế.t ."
" dám nhận , thì đấy."
" tự mà."
"Xì! Cỡ mà cũng đòi tự !"
Hai cứ thế ầm lên. Họ tránh lũ Zombie, tìm một ngôi làng ở tạm, đ.á.n.h một giấc ngủ nướng sáng sớm tiếp tục lên đường.
Đường đến thủ đô thuận lợi như họ nghĩ. Tuyến đường lên kế hoạch từ cũng vì đủ lý do mà đổi hết đến khác.
Sau vô "tiếp xúc mật" với Zombie đường, họ thêm nhiều định nghĩa mới về lũ Zombie.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-84.html.]
Ví dụ như, Zombie ban ngày nhiều bằng ban đêm.
Ví dụ như, Zombie ban ngày hành động nhanh bằng Zombie ban đêm.
Ví dụ như, Zombie hiện tại đều tiến hóa lên một bậc, lợi hại hơn đó chỉ một chút.
Ví dụ như, Zombie cấp một mới tinh hạch, nhưng tần suất xuất hiện tinh hạch vẫn thấp. Đôi khi cả ngày trời cũng chỉ kiếm vài viên.
Đi vài ngày, cuối cùng cả nhóm cũng sắp rời khỏi địa phận thành phố Hoàn Nam.
Vì đường nhỏ thể chặn, họ còn cách nào khác ngoài việc chọn đường cao tốc. Ba chiếc xe của cả nhóm ngừng tăng tốc, cuối cùng cũng đến gần trạm thu phí đường cao tốc khi màn đêm buông xuống.
Khi còn cách trạm thu phí 9000 mét, đường bắt đầu kẹt xe, xe cộ kẹt cứng nhúc nhích.
Rất nhiều kẹt ở đây suốt một buổi trưa. Họ dựng bếp tạm đất trống để nấu cơm, hoặc đun nước nấu mì gói. Có thậm chí bệt đất, mặt mày thất thần nhét bánh mì miệng.
Đường thông, nhóm Kiều T.ử Lâm cũng xuống xe, ăn tạm ít mì sợi. Những đàn ông chủ động nhường xe cho mấy phụ nữ nghỉ ngơi, còn họ thì quấn chăn bên cạnh xe hoặc nắp ca-pô nghỉ tạm.
Đêm đó nghỉ ngơi cũng tệ lắm. Ít nhất thì cả đêm Zombie nào đến quấy rầy, tiếng gầm rú của Zombie cũng chỉ vọng từ xa, rõ lắm.
Qua một đêm cộng thêm cả một buổi sáng, xe vẫn hề nhúc nhích. Đến giữa trưa, nắng càng lúc càng gắt, ai nấy đều nóng nực khỏi xe, trực tiếp phơi nắng còn hơn là ở trong xe, bao bọc bởi lớp sắt nóng bỏng.
Nhóm Kiều T.ử Lâm đến nghỉ ngơi ở ven đường cao tốc. Nơi trồng nhiều cây, ở đây cũng mát mẻ hơn một chút.
Những khác cũng phát hiện chỗ mát mẻ hơn một chút nên cũng đều kéo đến hóng mát. Thời tiết nóng nực như , chắc xe cộ phía cũng sẽ di chuyển .
Một phụ nữ trung niên và gia đình từ chiếc xe phía xe của nhóm Kiều T.ử Lâm khi xuống xe liền ngay bên cạnh họ.
Có lẽ bà vì quá nhàm chán nên chủ động bắt chuyện với Tô Lăng gần đó: "Này em, các cũng đến căn cứ sinh tồn ?"
Thấy bà chỉ hỏi han linh tinh, định cho qua chuyện thì Lăng Tiêu Uẩn xen : "Chúng cháu căn cứ sinh tồn, chúng cháu thủ đô."