Giọng điệu của bà mang theo sự ghen tị: "Theo thấy thì đều do ông bà thông gia chiều chuộng sinh hư. Cũng ông bà thông gia nghĩ gì, đẻ đúng một đứa con gái ranhnh lỏi đẻ nữa, c.h.ế.t cũng chẳng ai chống gậy đập niêu. Hai lão già c.h.ế.t tiệt đó cũng tính toán thật đấy, dùng mấy căn nhà, vài triệu tiền tiết kiệm để đổi lấy đứa con rể là con lo ma chay hương hỏa cho họ. là hời cho họ quá."
Bà dứt lời, chồng véo cho nhăn nhó mặt mày. Còn chồng thì vẫn thao thao bất tuyệt: "Biết thế dặn con từ , tuyệt đối đừng lấy mấy đứa con gái một gì. Nhà con gái một là đứt hương hỏa . Cả nhà chỉ đẻ đúng một đứa con gái, đến con trai cũng nặn , chừng mang cái gen chỉ đẻ con gái, sinh nổi con trai chứ."
Mẹ chồng ở đầu dây bên hối hận vỗ đùi bôm bốp: "Đợi đến lúc em trai con kết hôn, nhất định dặn nó tuyệt đối lấy con gái một. Dù điều kiện đến nhà cũng thèm. Đàn bà mà đẻ con trai, sống đời còn ích lợi gì, thà c.h.ế.t cho xong. Mấy nhà đẻ đúng một đứa con gái suốt ngày bô bô mạng rằng nhất định gả con gái cho nhà hai em trai, hừ, thấy là do chính họ đẻ con trai, ăn nho thì chê nho xanh mà. Thực trong lòng họ đang ghen tị với những nhà đẻ hai đứa con trai như nhà chúng đấy."
Trong giọng điệu của chồng ánh lên sự kiêu ngạo kể xiết. Lúc chồng đang tỏ vẻ vô cùng khó xử, định cúp máy thì giật lấy điện thoại: "Đồ lỗ vốn, xong ?"
Mẹ chồng sững sờ, tưởng nhầm: "Cô gọi là gì?"
"Đồ lỗ vốn! gọi sai mà. Chẳng bà con gái đều là đồ lỗ vốn ? Bà sinh cũng là con gái, bà chẳng là đồ lỗ vốn thì là gì?"
"Cô... cô..." Ở đầu dây bên , bà vẻ chọc tức đến mức thở nổi, nửa ngày cũng nặn một câu.
chẳng thèm quan tâm: "Đồ lỗ vốn, ăn thì súc miệng cho sạch . Vừa mở miệng là cách cả đường dây điện thoại cũng ngửi thấy mùi thối hoắc ."
Giữa tiếng la hét phát điên của chồng, cúp máy. Đối mặt với là ánh mắt đồng tình của chồng: "Dù cũng là lớn, em vô lễ như ? Sao gọi là đồ lỗ vốn?"
"Lúc mở miệng là gọi đồ lỗ vốn, hai lão già c.h.ế.t tiệt, bà ? Vừa nãy câm ?"
Chồng lúc mới chịu câm miệng.
Đợi đến khi giúp chăm sóc con bé bốn năm, con bé mẫu giáo, tương đối dễ chăm , thì chồng xung phong đến giúp chúng chăm cháu. Gọi là giúp chăm cháu, thực chất mỗi ngày bà chỉ cần phụ đưa đón con bé học, ngoài chẳng bất cứ việc gì. Giặt giũ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa đều giúp việc theo giờ lo. Buổi tối bất luận là tắm rửa cho con bé, chơi cùng con bé dỗ con bé ngủ đều do một tay .
𝙱𝚊𝚗 𝚍𝚒𝚌𝚑 𝚝𝚑𝚞𝚘𝚌 𝚚𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚜𝚘 𝚑𝚞𝚞 𝚌𝚞𝚊 𝙼𝚘𝚌 𝙽𝚑𝚞, 𝚟𝚞𝚒 𝚕𝚘𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚒 𝚍𝚘𝚌 𝚝𝚊𝚒 𝚠𝚎𝚋 𝙼𝚘𝚗𝚔𝚎𝚢𝚍 𝚍𝚎 𝚞𝚗𝚐 𝚑𝚘 𝚍𝚒𝚌𝚑 𝚐𝚒𝚊.
Vậy mà chẳng ngờ, khi con bé lên lớp một, chồng đam mê đ.á.n.h mạt chược. Có một hôm, lúc năm rưỡi chiều, tan sở thì chồng thủng thẳng gọi điện đến: "Tan ? Tan thì qua trường đón Dao Dao ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-doi-toi-50-van-tien-cong-bao-mau-cham-chau/chuong-3.html.]
khó tin hỏi bà: "Mẹ, Dao Dao tan học đón con bé?"
Con gái tan học lúc bốn giờ, lúc trôi qua một tiếng rưỡi.
Mẹ chồng thiếu kiên nhẫn : "Mẹ còn đ.á.n.h mạt chược. Chỗ của , . Nếu , những khác đ.á.n.h nữa. Tứ điều!"
bấy giờ mới thấy tiếng đ.á.n.h mạt chược ồn ào văng vẳng trong nền điện thoại. sốt ruột đến ứa nước mắt, vô cùng phẫn nộ: "Mẹ đón thì cũng gọi điện thoại báo cho con, để con xin nghỉ đón chứ. Sao thể vứt một đứa trẻ ở trường một như ? Lỡ con bé xảy chuyện gì, chịu trách nhiệm ?"
"Xin nghỉ trừ tiền ? Cô thì xót tiền, nhưng xót con trai kiếm tiền cực khổ dễ dàng. Ây da, thua 50 đồng . Đều tại cô đen đủi quá đấy, đuổi hết vận may của ." Mẹ chồng bực bội gắt gỏng.
cố nén cơn giận, vội vã chạy đến trường con gái : "Dù thế nào nữa, cũng nên vì đ.á.n.h bài mà đón con bé. Nó mới sáu tuổi, đường xe cộ đông, lỡ gặp thì ..."
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó, nghẹn ngào đến mức nên lời.
Mẹ chồng chẳng mảy may để tâm: "Thì thể xảy chuyện gì chứ? Tên buôn nào thèm bắt cóc một đứa con gái ranh đáng tiền cơ chứ? Có bắt cóc thì cũng bắt cóc con trai. Nói câu dễ , lỡ nó thực sự gặp chuyện gì đường thì chỉ thể trách nó khổ, chẳng trách ai."
tức điên đến mức dập luôn điện thoại của chồng. Nửa đường, trời bỗng đổ mưa như trút nước. Tim càng thắt , như hàng vạn mũi kim đ.â.m . thầm mong con gái bình an ở trường đợi .
Trên đường , vội vã liên lạc với chồng là Chu Siêu: "Chu Siêu, hôm nay vì đ.á.n.h mạt chược nên đón Dao Dao. Bây giờ... bây giờ Dao Dao còn đang ở trường ."
Khi những lời , nghẹn ngào đến mức suýt tắt thở. Chồng cũng chút hoảng hốt: "Em đừng vội, em cứ đến trường tìm . Đợi tan sẽ lập tức chạy qua."
gần như nứt toác cả đầu: "Bây giờ con gái sống c.h.ế.t thế nào còn , mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến chuyện ?"