Nhìn thấy Tường Vi một vẻ mặt thất hồn lạc phách, Hầu Uyển Vân liền bộ dạng kinh ngạc và tiếc nuối, chỉ tay Tường Vi mà mắng: "Ngày thường mẫu đãi ngươi tệ, cả nhà họ Khương ai khánh kiệt với ngươi ? Vậy mà ngươi ôm tâm địa rắn rết, cái loại chuyện súc sinh bằng , ngươi còn là !"
Nói đoạn, Hầu Uyển Vân rơm rớm nước mắt, đến bên cạnh Tường Vi mà quỳ xuống, bày vẻ mặt vô cùng bi thống: "Nay nhân chứng vật chứng rành rành, xin phụ , mẫu hãy Họa di nương chủ, nghiêm trị hung thủ!"
Tường Vi bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, ngừng dập đầu kêu : "Thiếp oan, ngay cả cái thứ hương liệu đó tròn méo còn từng thấy, càng tại nó xuất hiện trong viện của !"
Hoắc Hy Thần ngẩng đầu, đám chủ t.ử nha bà t.ử quỳ rạp đất. Hắn vốn là ngoài, chẳng dây dưa mấy chuyện nội trạch của nhà họ Khương, nhưng sự đời chẳng như ý, liên tiếp hai chuyện đều kéo vòng xoáy. Chuyện đại nãi nãi triệt sản vẫn tra , giờ đến chuyện Họa di nương khó sinh. Nhà họ Khương bề ngoài thì yên bình, nhân khẩu cũng nhiều, thế mà chuyện rắc rối chẳng ít chút nào.
Hoắc Hy Thần chút phiền lòng, đưa tay vân vê đống hoa khô trong túi.
Cố Vãn Tình chằm chằm Tường Vi, trong lòng nàng thừa hiểu kẻ nhúng tay chắc chắn là Hầu Uyển Vân. đúng như lời cô , nhân chứng vật chứng đều đủ, dù Tường Vi mọc thêm trăm cái miệng cũng chẳng thể thanh minh nổi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nàng Tường Vi, sang Phấn Điệp, rơi trầm tư. Đại não nàng xoay chuyển cực nhanh, tìm kiếm những kẽ hở của sự việc. Bỗng nhiên, một tia sáng xẹt qua đầu, Cố Vãn Tình dường như nắm thóp điều gì đó. Nàng bảo Thúy Liên: "Mang chiếc trâm ngọc và đôi vòng mạ vàng thu từ chỗ Phấn Điệp lên đây."
Thúy Liên lời, đặt hai món đồ lên khay dâng lên. Cố Vãn Tình quan sát kỹ món đồ trang sức. Trang sức nhà họ Khương phát cho các chủ t.ử đều đặt riêng từ một hiệu vàng bạc cố định, mà hai món đồ từ đường nét đến kiểu dáng đều xuất phát từ hiệu đó. Điều chứng tỏ chiếc trâm ngọc và đôi vòng mạ vàng đúng là đồ do nhà họ Khương phân phát cho các di nương.
Trên mặt Cố Vãn Tình hiện lên một nụ nhạt, nàng : "Ta thấy bộ trang sức đều là bổng lộc nhà họ Khương phát xuống. Đi gọi quản sự kho quỹ tới đây, mang theo cả sổ sách ghi chép vật phẩm, để xem rốt cuộc đây là đồ trong viện của ai."
Sắc mặt Phấn Điệp bỗng chốc trở nên xám ngoét, phối hợp với gương mặt đang sưng vù tạo thành một màu tím tái quái dị. Thúy Liên vội vàng chạy tới kho quỹ, mời bà t.ử quản kho và quản sự sổ sách tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-111-trung-trung-suong-mu.html.]
Chẳng mấy chốc, Thúy Liên dẫn hai . Một già một trẻ, già ngoài ngũ tuần là một bà t.ử béo , trẻ chừng mười mấy tuổi, dung mạo cũng vài phần nhan sắc nhưng hình gầy yếu, sắc mặt xanh xao, trông vẻ rụt rè sợ sệt, trong lòng ôm một quyển sổ dày cộp.
Bà t.ử béo chính là Trương bà t.ử quản lý kho quỹ, là nô tì lâu đời của Khương gia, đời đời kiếp kiếp hầu hạ các chủ t.ử. Còn phụ nữ trẻ ôm sổ chính là Liễu Nguyệt – thất của kế toán Chu.
Trương bà t.ử và Liễu Nguyệt tiến , cả hai cùng quỳ xuống dập đầu. Cố Vãn Tình bảo Thúy Liên đưa khay đồ cho họ xem hỏi: "Trương bà t.ử, bà quản lý kho quỹ nhà họ Khương nhiều năm, bà xem hai món đồ do kho quỹ phát ?"
Trương bà t.ử cầm chiếc trâm ngọc lên xem xét tỉ mỉ, nheo mắt đôi vòng mạ vàng một hồi lâu, đó đặt khay, cúi đầu thưa: "Bẩm phu nhân, hai món đồ đúng là đồ do kho quỹ nhà chúng phát . Chiếc trâm ngọc tên là Tố Ngọc Nguyệt Hoa, còn đôi vòng mạ vàng tên là Lưu Kim Phú Quý."
Tim Cố Vãn Tình khẽ thắt . Đã là đồ của kho quỹ phát thì chắc chắn ghi chép trong sổ sách. Chỉ cần tra theo sổ là ngay đôi vòng và chiếc trâm thuộc về ai.
"Hai tra thử xem, hai món đồ phát cho ai?" Cố Vãn Tình lệnh.
Thế là Trương bà t.ử và Liễu Nguyệt mở quyển sổ dày cộp tìm kiếm. Trương bà t.ử tuổi cao mắt kém, việc ghi chép sổ sách từ lâu giao cho Liễu Nguyệt. Mỗi khi Trương bà t.ử phát đồ, Liễu Nguyệt sẽ bên cạnh ghi . Lúc , Liễu Nguyệt nhanh tay lật các trang giấy, còn Trương bà t.ử thì khó nhọc theo những dòng chữ.
Tra cứu mất thời gian tàn một tuần , cuối cùng tên của hai món đồ cũng hiện . Liễu Nguyệt chỉ tay dòng chữ, báo cáo: "Bẩm phu nhân, nô tì tìm thấy bản ghi chép ạ, đây là ghi chép từ một năm . Sổ sách ghi rõ, hai món đồ phát cho Cầm di nương dịp cuối năm ngoái."
Một năm , Hầu Uyển Vân còn gả Khương gia. Giờ Liễu Nguyệt bộ trang sức đó là của Cầm di nương từ một năm , Hầu Uyển Vân trong lòng đắc ý vô cùng: "Hừ, thế là gạt sạch sành sanh ."
Cố Vãn Tình Liễu Nguyệt , sắc mặt trầm xuống, bảo Thúy Liên bưng sổ sách lên để đích kiểm tra. Quả nhiên, sổ ghi rõ phát cho Cầm di nương, nét chữ hề dấu vết tẩy xóa sửa đổi, đúng là nét mực của một năm .
Chân mày Cố Vãn Tình nhíu c.h.ặ.t : "Hầu Uyển Vân Hầu Uyển Vân, ngươi chỉ sắp xếp hạ t.h.u.ố.c triệt sản cho chồng từ khi về dâu, mà ngay cả chuyện hãm hại khác cũng cài cắm từ lâu. Mình quá sơ suất, quá coi thường cô !"