Hầu Uyển Vân c.ắ.n nhẹ môi, liếc ngoài, thấy vẫn tiểu thái giám nào báo tin thì khỏi vò nát chiếc khăn tay. Mãi đến lúc trời sập tối, phía mới truyền tin : Thánh thượng phong An Quốc Hầu An Quốc Công, tước vị truyền đời giảm dần ba đời; phong Thế t.ử Hầu Thụy Phong Chấn Quân Đại tướng quân hàm tòng nhị phẩm. Ngoài việc khao thưởng ba quân, còn ban cho Hầu gia ngàn mẫu ruộng , vạn lượng vàng ròng, châu báu vô , còn ban thêm một hoàng gia biệt viện ở ngoại ô phía Nam kinh thành.
"Chao ôi, ban thưởng hậu hĩnh quá." Tả tướng phu nhân tặc lưỡi.
Cố Vãn Tình rút từ trong n.g.ự.c một túi gấm đỏ thêu chỉ vàng, đưa cho tiểu thái giám truyền tin, bảo: "Vất vả cho công công ."
Tiểu thái giám nhấc nhấc cái túi, cảm nhận sức nặng thì đến tận mang tai. Vốn dĩ tin là đến báo cho đại nãi nãi Khương gia, nhưng Vương phi quả thực là điều. Tiểu thái giám nhét bạc túi tiếp: "An Quốc Công và Chấn Quân Đại tướng quân nhận thưởng, đó An Quốc Công tuổi tác cao, xin nộp hổ phù và binh quyền để về hưu dưỡng già. Thánh thượng hết lời giữ , nhưng An Quốc Công kiên quyết khước từ, cuối cùng chỉ nhận phong tước ban thưởng chứ giữ binh quyền nữa."
Nhà họ Hầu lập kỳ công, danh tiếng lẫy lừng, nhưng hiện giờ biên cương ít nhất mười năm chiến tranh. "Chim hết thì bẻ cung, thỏ c.h.ế.t thì g.i.ế.c ch.ó". Không giặc giã mà để một vị đại tướng quân nắm trọng binh, uy vọng cực cao ở kinh thành, e là Hoàng đế ngủ cũng ngon giấc. Giờ đây An Quốc Công thu hết vàng bạc tước vị túi là giữ thể diện cho hoàng gia, để bảo ông điều, đến cả thăng quan tiến chức tiền bạc cũng lấp đầy lòng tham. Sau đó tìm một cái cớ giao binh quyền để Hoàng đế yên tâm.
Cố Vãn Tình mỉm , lúc mới thực sự nhẹ lòng. Cha nàng là thông minh, tham luyến quyền thế, "cấp lưu dũng thoái" (rút lui đúng lúc) mới là kế sách lâu dài. Hiện giờ trưởng đang ở trong quân, tuổi còn trẻ lập chiến công hiển hách, là Chấn Quân Đại tướng quân hàm tòng nhị phẩm. Võ tướng lập quân công thì khó thăng tiến. Hầu Thụy Phong thì khác, tương lai sẽ tập tước, tiền đồ vô lượng, nhưng vì chức vụ trong quân cao nhất, đầu còn mấy vị đại tướng quân hiển hách hơn trấn giữ, nên Thánh thượng sẽ quá kỵ rể , khiến Hầu gia rơi nguy hiểm.
Đạo lý Cố Vãn Tình hiểu, Tả tướng phu nhân – một tinh đời – xong cũng hiểu ngay, trong mắt hiện lên vài phần khâm phục An Quốc Công. Suy cho cùng, vinh quang là do An Quốc Công sinh t.ử ngoài chiến trường mới , ai cũng đủ bản lĩnh để buông bỏ công lao mấy chục năm mà chút lưu luyến.
Hầu Uyển Vân lộ vẻ đắc ý thầm kín, thì chỗ dựa của nàng quả thực là vững lớn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-119-thiet-yen-phong-thuong.html.]
Sau khi tiền triều phong thưởng xong, yến tiệc phía cũng bày . Yến tiệc nhà trời đương nhiên khác hẳn tiệc gia đình thông thường, quy củ cực kỳ khắt khe. Quan viên và mệnh phụ theo cấp bậc, với phận của Cố Vãn Tình, nàng cạnh Tả tướng phu nhân. Còn Hầu Uyển Vân thì bên cạnh hầu hạ.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Hoàng đế cùng Thái hậu, Hoàng hậu an tọa, yến tiệc bắt đầu.
Tiệc cung đình tuy món ăn phong phú, đều là sơn hào hải vị do ngự thiện phòng kỳ công chế biến, nhưng những mặt chẳng ai nông cạn đến mức dự tiệc chỉ để ăn. Mọi đều ăn cầm chừng, thi thoảng mới nâng chén chúc rượu. Cố Vãn Tình yên lặng và khiêm nhường, Tả tướng phu nhân vị Vương phi xuất thứ nữ là đầu dự tiệc lớn thế nên bụng rỉ tai chỉ dẫn nàng từng chút một.
Cố Vãn Tình mỉm cảm kích, ngoan ngoãn theo lời chỉ dẫn. Thực kiếp nàng dự những buổi tiệc thế bao nhiêu , thể là "quen đường cũ", nhưng sự quan tâm của Tả tướng phu nhân khiến nàng ghi lòng tạc .
Rượu quá ba tuần, bắt đầu xem ca múa nhạc. Thánh thượng hứng thú cao, khí buổi tiệc cũng thoải mái hơn nhiều. Cố Vãn Tình thản nhiên liếc về phía Thái hậu và Hoàng hậu. Chiêu Hòa công chúa cũng đến dự tiệc. Công chúa xuất giá, rũ bỏ vẻ ngây ngô của thiếu nữ, mang thêm vài phần mặn mà trưởng thành. Có lẽ cuộc sống hôn nhân ngọt ngào nên thần thái công chúa cực , da dẻ hồng hào, cả tỏa sáng rạng ngời.
Chỉ thấy Chiêu Hòa công chúa ghé tai nhỏ với Thái hậu mấy câu, Thái hậu ban đầu khẽ nhíu mày, đó công chúa bĩu môi nũng nịu thêm vài câu khiến Thái hậu bật bất lực. Sau đó, bà vẫy tay gọi Hầu Uyển Vân: "Uyển Vân, đây bên cạnh . Đã lâu gặp, nhớ con quá."
Lời của Thái hậu khiến ánh mắt của tất cả nữ khách đều đổ dồn Hầu Uyển Vân. Với phận của Uyển Vân, vốn tới lượt nàng cạnh Thái hậu và công chúa. Hành động của Thái hậu ngầm cho : trong lòng bà, cô con gái nhà họ Hầu coi trọng. Buổi tiệc mừng công vốn tổ chức cho cha con nhà họ Hầu, nay con gái Hầu gia nhận sự quan tâm đặc biệt của Thái hậu, sự vinh sủng của Hầu gia rực rỡ đến mức nào khỏi cần bàn cãi.
Gương mặt Hầu Uyển Vân khẽ ửng hồng, nàng ngoan ngoãn tới. Thái hậu và công chúa mỗi nắm lấy một tay nàng, mật trò chuyện, đó sai thêm ghế cho nàng bên cạnh. Dưới sự chứng kiến của , hai phụ nữ quyền quý nhất Thiên triều công khai ban ơn, Hầu Uyển Vân cảm thấy sống lưng càng thẳng hơn bao giờ hết.
Động tĩnh bên phía Thái hậu đương nhiên Khương Hằng cũng thấy. Ông liếc về phía Hầu Uyển Vân nhưng quá để tâm. Người trong cung ai nấy đều tinh như cáo, Uyển Vân mang chuyện hậu trạch Khương gia đến tai Thái hậu, với sự tinh khôn của bà, đời nào thấu mưu kế bên trong. Nếu , Thái hậu chẳng vững ở vị trí đó mà sớm những cuộc đấu đá cung đình ăn tươi nuốt sống . Hành động của bà đa phần là màu, để lôi kéo An Quốc Công mà thôi.