Mấy mụ già đè c.h.ặ.t Hầu Uyển Vân đang giãy giụa lên giường, tóm lấy chân trái của nàng . Hầu Uyển Vân đến khản cả giọng, gào lên: "Mẫu , ! Cầu xin đừng thế! Đau quá!"
Cố Vãn Tình lạnh lùng nàng : Ngươi cũng đau ? Đoạn bà vẫy tay lệnh: "Tiếp tục bó ."
Mấy mụ già định tay thì thấy từ cửa một giọng sắc lẹm vang lên: "Các ngươi đang cái gì ! Mau dừng tay !"
Cố Vãn Tình nhíu mày, xoay cửa. Cẩm Yên mặt mày tái nhợt, rảo bước xông tới, gạt mấy mụ già như gà bảo vệ con, chắn ngay mặt Hầu Uyển Vân, chằm chằm Cố Vãn Tình với vẻ mặt nghiêm trọng.
Hầu Uyển Vân thấy mặt cho , chẳng cần là ai, lập tức nép lưng Cẩm Yên mà thút thít lóc.
"Cẩm Yên cô nương, cô cái gì ?" Cố Vãn Tình xoáy mắt Cẩm Yên, liếc Hầu Uyển Vân đang co rúm phía , ánh mắt đầy vẻ phức tạp: Hai bắt chân với từ bao giờ ?
Cẩm Yên hất cằm, hề tỏ yếu thế khi đối diện với Cố Vãn Tình: " to gan hỏi Vương phi, đang cái gì thế ?"
Khóe miệng Cố Vãn Tình khẽ nhếch lên, bà mím môi Cẩm Yên. Bình thường bà và Cẩm Yên nước sông phạm nước giếng, nay bà dạy dỗ con dâu là chuyện nội bộ gia đình, đến lượt hạng như Cẩm Yên xen .
"Đây là việc riêng của nhà , Cẩm Yên cô nương cần quản." Cố Vãn Tình thẳng mắt cô . Bà cần Cẩm Yên phận gì, cũng chẳng màng cô vị trí thế nào trong lòng Khương Hằng, bà – Cố Vãn Tình – mới là chủ mẫu của Khương gia. Chuyện hôm nay Cẩm Yên nhúng tay chính là vượt quá bổn phận.
Hầu Uyển Vân c.ắ.n môi, cảm nhận khí trong phòng trở nên quái dị. Nàng nhận Cẩm Yên đang về phía , dù hai chẳng chút giao tình, thậm chí mới gặp vài , nhưng trong lúc , chỉ cần chịu mặt cứu là Hầu Uyển Vân bám lấy như bám cọc gỗ trôi sông. Chỉ mong Cẩm Yên thể câu giờ giúp cho đến khi nhạc phụ tới.
"Hức hức... Cẩm Yên cô nương..." Hầu Uyển Vân đến mức đôi mắt sưng mọng như hạt đào.
Cẩm Yên đầu bàn chân bó c.h.ặ.t của nàng , lông mày nhíu c.h.ặ.t . Cẩm Yên hạng phụ nữ thiếu hiểu , cô hiểu rõ "gót sen ba tấc" hình thành thế nào, và cũng hiểu với một phụ nữ ở độ tuổi của Hầu Uyển Vân mà còn bó chân thì chẳng khác nào chịu cực hình. Nhìn phụ nữ đáng thương mắt, Cẩm Yên mủi lòng nắm lấy tay Hầu Uyển Vân, trấn an: "Đừng sợ."
Hầu Uyển Vân nghẹn ngào gật đầu, cả thu một góc lưng Cẩm Yên. Nhìn dáng vẻ chỗ bám víu của nàng , Cẩm Yên càng thêm đồng cảm. Cùng ở Khương gia mấy năm, cô thấy Cố Vãn Tình vốn luôn hiền hậu, ngoại trừ việc đoạt quyền quản gia cứng rắn, còn thấy bà dùng thủ đoạn tàn độc bao giờ. Vậy mà nay nàng dâu mới về, thái độ của Cố Vãn Tình đối với cô dâu thật khiến Cẩm Yên tài nào hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-75-ve-mat-gia-tao.html.]
Cẩm Yên xoay đối mặt với Cố Vãn Tình. Trong mắt bà lúc là sự quyết liệt, thậm chí ẩn chứa một tia sát ý lạnh khiến Cẩm Yên thoáng chút d.a.o động. Cẩm Yên cúi đầu, tay siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội bên hông, trong đầu hiện lên đôi mắt kiên nghị và gương mặt khiến cô đêm ngày nhung nhớ. Cẩm Yên ngẩng đầu lên, hạ quyết tâm: Dù thế nào, cô cũng bảo vệ Hầu Uyển Vân. Bởi vì, nàng là của . Nay đang ở biên quan xa xôi, cô bảo vệ , giống như năm xưa xả cứu cô .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Hai phụ nữ giằng co trong phòng, Thúy Liên cạnh dám thở mạnh. Vừa đầu thấy Xảo Hạnh dẫn Khương Hằng tới, tim Thúy Liên như nhảy ngoài, vội vàng ghé tai Cố Vãn Tình thì thầm: "Lão gia tới ạ."
Cố Vãn Tình và Cẩm Yên đồng thời đầu, thấy Khương Hằng từ cửa thẳng . Gương mặt ông lúc , dù là hai phụ nữ hiểu ông nhất cũng một chút buồn vui giận dữ nào. Xảo Hạnh lẳng lặng theo , cúi đầu ở một góc khuất ai để ý.
Thấy cứu tinh đến, Hầu Uyển Vân thút thít định xuống giường hành lễ với Khương Hằng. Khương Hằng cạnh Cố Vãn Tình, ánh mắt thản nhiên nàng dâu mới bó một bàn chân đang chật vật định xuống giường. Cẩm Yên thấy nhịn , liền ấn Hầu Uyển Vân : "Muội thế còn lễ nghi gì nữa, cứ yên ."
Tình cảnh trong phòng, Khương Hằng chỉ liếc mắt qua hiểu đến chín phần.
"Vãn Tình, nàng bó chân cho con dâu ?" Khương Hằng vợ trẻ cạnh . Bà nghiêng , lưng thẳng tắp, gương mặt vốn dĩ dịu dàng mang theo vẻ bướng bỉnh và kiên định từ tới. Nhìn dáng vẻ của bà, lời định của Khương Hằng bỗng dưng mềm vài phần.
"Vâng." Cố Vãn Tình ngẩng đầu ông, vẻ mặt thản nhiên.
"Là nàng ép nó bó, nó tự nguyện?" Khương Hằng thẳng mắt bà.
Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn Cố Vãn Tình, ngay cả Cẩm Yên cũng chằm chằm. Nếu bà thừa nhận ép buộc con dâu, cái danh chồng cay nghiệt chắc chắn sẽ đeo bám bà cả đời. Thúy Liên lo lắng vò nát chiếc khăn tay trong lòng.
Thế nhưng Cố Vãn Tình khẽ , bà xoay chỉ về phía Hầu Uyển Vân, một cách ôn nhu hiền thục: "Lời tính, cứ hỏi nó là tự nguyện . Vân nhi, con cho phụ , là ép con bó chân, là con tự bó?"
Thúy Liên xong thì tròn mắt kinh ngạc: Sao bà tự biện minh cho ? Nếu để Hầu Uyển Vân tố cáo , chẳng nàng sẽ thêu dệt thành thế nào, ngộ nhỡ lão gia nổi giận thì khổ!
Cẩm Yên cũng đầy kinh ngạc Cố Vãn Tình. Duy chỉ Xảo Hạnh ở cửa là cúi đầu bĩu môi: Người ngoài hiểu tính Hầu Uyển Vân chứ Xảo Hạnh còn lạ gì? Nếu bàn về chuyện giả vờ phục tùng, nhẫn nhục chịu đựng đóng kịch lừa , nếu Hầu Uyển Vân nhận hai thì thiên hạ chẳng ai dám nhận một.
Hầu Uyển Vân c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong lòng hận thể lột da Cố Vãn Tình ngay lập tức. Vốn dĩ nhạc phụ đến chất vấn bà chồng ác độc , nàng còn đang chờ xem bà giải thích thế nào, ngờ bà quăng cái "củ khoai nóng" sang cho nàng trả lời.