Khi Tích Đông đẩy cửa , Xảo Hạnh đang thẫn thờ giường. Tích Đông chủ t.ử đang giận Xảo Hạnh, nên khỏi lên giọng mỉa mai: "Chà, chị Xảo Hạnh, chủ t.ử về kìa, chị lo sang hầu hạ mà còn đây lười biếng, khổ đứa em quá !"
Xảo Hạnh ngước mắt Tích Đông, chẳng buồn đáp lời.
Tích Đông thấy quê độ, lầm bầm: "Nhìn cái điệu bộ kìa, như là tiểu thư bằng. Đừng đó nữa, chủ t.ử gọi chị qua kìa, mau lên."
Nghe Hầu Uyển Vân gọi, Xảo Hạnh chắc chuyện gì lành, đành nhắm mắt đưa chân phòng.
Vừa thấy Xảo Hạnh, cơn giận của Hầu Uyển Vân bốc lên ngùn ngụt, nàng sa sầm mặt quát: "Lại đây, cạnh ."
Xảo Hạnh rón rén bước tới bên mép giường.
Hầu Uyển Vân bất ngờ vớ lấy nắm kim thêu trong giỏ kim chỉ, đ.â.m mạnh n.g.ự.c Xảo Hạnh, mắng nhiếc: "Con súc vật ăn cháo đá bát ! Ta bảo ngươi tìm cứu viện, ngươi gì với cha chồng hả? Sao đến muộn thế? Đợi các đến thì cũng mất mạng ! Ngươi cố tình hại đúng !"
Nắm kim đ.â.m thấu thịt đau điếng, Xảo Hạnh oà , quỳ sụp xuống van xin: "Nô tỳ oan uổng quá! Nô tỳ cố hết sức mời Vương gia đến, nhưng vẫn kịp, nô tỳ một lòng vì tiểu thư mà!"
Hầu Uyển Vân nhổ một bãi nước bọt. Nàng nghĩ Xảo Hạnh theo nhiều năm, đứa em gái con tin nên chắc dám phản bội, lẽ do cha chồng cứu nên mới cố tình trì hoãn. Cơn giận chỗ trút, nàng cầm kim đ.â.m thêm mấy nhát Xảo Hạnh cho bõ ghét.
"... Chị dâu..." Khương Huệ Như ở cửa từ lúc nào, bàng hoàng cảnh tượng trong phòng. Xảo Hạnh đang sụt sùi quỳ giường, n.g.ự.c vẫn còn găm mấy cây kim thêu tán loạn.
Khương Huệ Như ôm Miêu Nhi, há hốc mồm kinh ngạc. Vốn dĩ cô nửa đường thì nhớ để quên khăn tay nên lấy, ai ngờ bắt gặp cảnh Hầu Uyển Vân c.h.ử.i bới lấy kim đ.â.m hầu. Vẻ mặt đáng sợ của Hầu Uyển Vân khiến Khương Huệ Như run b.ắ.n .
Danh tiếng tài hoa và hiếu thảo của Hầu Uyển Vân vốn vang xa, Khương Huệ Như cũng ngoại lệ. Trước khi chị dâu về nhà, cô mong đợi. Từ lúc gả , Hầu Uyển Vân luôn đóng vai hiền dịu, Khương Huệ Như tính tình đơn thuần nên che mắt . chứng kiến mặt tối , cô cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Trước đây cô từng bất mãn vì đại bác mẫu ( chồng Hầu Uyển Vân) soi mói chị dâu, nhưng giờ thì cô hiểu tại bác khắt khe với nàng dâu mới như .
"Huệ Như , em ?" Hầu Uyển Vân thoáng chút lúng túng, nở nụ dịu dàng: "Có quên đồ gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-81-cam-yen-cau-tinh.html.]
Khương Huệ Như cuống cuồng xua tay: "Không... gì... em đây..." Nói đoạn, cô ôm mèo chạy trối c.h.ế.t.
Trong lúc hoảng loạn, phản ứng đầu tiên của Khương Huệ Như là tìm đại bá (bác trai). Cô chạy đến thư phòng, định bước thì thấy tiếng của Khương Hằng vọng .
Ngày thường Khương Hằng luôn ôn hòa lễ độ, hiếm khi thấy ông to tiếng với ai, mà lúc giọng ông cao v.út, đến mức ngoài cửa cũng rõ mồn một.
Đại bá nổi giận ? Khương Huệ Như thót tim, nén nổi tò mò mà nép cửa lén.
"... Uyển Vân là phận nữ nhi yếu đuối, gả đến đây nơi nương tựa, thể để mặc Cố Vãn Tình bắt nạt nó? Anh cũng chịu quản lý !" Giọng của Cẩm Yên vang lên, phẫn nộ kìm nén.
"Chuyện hậu trạch giao cho Vãn Tình, đương nhiên là tin tưởng cô . Cô chắc chắn lý do." Giọng Khương Hằng lạnh lùng khiến Khương Huệ Như rùng .
"Anh tin cô ? Những việc cô , mà ?" Cẩm Yên hừ lạnh, "Anh rõ ràng là bao che! Bất phân trắng đen mà bảo vệ vợ ! Vì cô mà bỏ cả buổi chầu, bao nhiêu năm qua từng vắng mặt, mà giờ vì một phụ nữ mà phá lệ!"
"Đó là việc của ." Giọng Khương Hằng ẩn chứa sự hài lòng, "Cô là vợ , chỉ duy nhất một vợ, bảo vệ cô là bổn phận của . Hơn nữa chuyện là do Hầu thị sai . Chịu chút ấm ức trong nhà mà dám cáo trạng với công chúa và thái hậu, chuyện trong nhà nên vạch áo cho xem lưng, ngày đầu dâu rùm beng lên, chẳng lẽ cả thiên hạ vợ độc ác ngược đãi nó ? mà quản thì thể diện Khương gia để !"
"Được lắm, thể diện Khương gia lớn hơn trời!" Cẩm Yên "xoảng" một tiếng ném vỡ tách xuống đất, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt đầy bi thương, "Vì cái gọi là thể diện Khương gia, mà cũng thể nhận!"
Nhìn thấy nỗi đau của Cẩm Yên, lòng Khương Hằng thắt , thần sắc dịu đôi chút. Ông tiến gần, giọng mềm mỏng hơn: "Cẩm Yên, những năm qua em chịu nhiều thiệt thòi..."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Cẩm Yên nức nở, cố ngăn nước mắt, đôi vai run lên nhưng vẫn thẳng, ánh mắt đầy quật cường: "Em trách , cha khi lâm chung dặn, tất cả là vì danh tiếng Khương gia. Bản em phận thấp kém, còn trong sạch, cả đời thể nhận tổ quy tông, chỉ trách phận hẩm hiu... Chỉ là e rằng đến lúc c.h.ế.t, em cũng thể đàng hoàng gọi một tiếng ' trai', thể lấy phận con gái để bái tế cha, mỗi nghĩ đến đều như d.a.o cắt tim."
"Em gái..." Mọi cơn giận trong lòng Khương Hằng giờ chỉ còn sự xót thương.
"Cẩm Yên cầu gì khác, chỉ xin một điều." Cô lau nước mắt, ngước Khương Hằng với ánh mắt kiên định, "Đời em nợ đó một mạng, gì báo đáp. Chỉ xin hãy em che chở cho em gái của đó, coi như giúp em trả ơn cứu mạng, ?"
Khương Hằng Cẩm Yên hồi lâu, thở dài một tiếng gật đầu: "Được, hứa với em."