Bắt mạch xong, Hoắc Hi Thần ngẫm nghĩ hồi lâu đơn t.h.u.ố.c, thổi khô mực đưa cho nha đang chờ ngoài cửa: "Vẫn cách sắc t.h.u.ố.c như hôm qua, nhớ cho cô uống khi trời tối."
Nha cầm đơn , Hoắc Hi Thần cúi lấy từ hòm t.h.u.ố.c một cái túi da hươu tinh xảo. Vừa thấy cái túi đó, mặt Khương Huệ Như biến sắc ngay lập tức: "Anh định gì, dùng kim đ.â.m !?"
Hoắc Hi Thần cầm một cây kim lên, bất lực cô: "Ta lấy kim đương nhiên là để châm cứu, chẳng lẽ để khâu áo?"
Khương Huệ Như rùng . Cô nếm mùi châm cứu của Hoắc Hi Thần . Trước đây cô cũng từng châm cứu nhưng đau mấy, nhưng thuật châm cứu của tên thật sự quá "khác bọt". Lần đầu tiên đến, mới châm vài mũi cô đau đến mức mất hết hình tượng, nhe răng trợn mắt, cha gọi . Kể từ đó, "mối thù" giữa hai chính thức kết .
" châm cứu !" Khương Huệ Như lắc đầu quầy quậy, Cố Vãn Tình đầy vẻ đáng thương: "Đại bá mẫu, Huệ Như châm cứu !"
Cố Vãn Tình dùng khăn che miệng, bật khúc khích, vỗ nhẹ lưng cô: "Cái con bé , ngốc nghếch gì thế. Thuốc đắng dã tật, châm cứu tuy đau nhưng cho cơ thể con. Nếu con chịu, đại bá mẫu đành gọi mấy nha giữ c.h.ặ.t t.a.y chân con đấy. Lúc đó con mà cựa quậy, Hoắc công t.ử châm chệch chỗ châm thêm mấy mũi nữa thì khổ!"
Khương Huệ Như xị mặt xuống. Cô chuyện khác thể nũng nịu xin xỏ, nhưng riêng chuyện chữa bệnh thì đại bá mẫu sẽ bao giờ thỏa hiệp.
Thế là sự "giày vò" của Hoắc Hi Thần, Khương Huệ Như lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi tèm lem, chẳng còn chút phong thái tiểu thư nào. Cuối cùng cũng xong buổi châm cứu, cô mệt lả như bãi bùn nhão, rúc chăn ngủ . Cố Vãn Tình xót xa xoa đầu cô, lau mồ hôi đắp chăn, đó hiệu cho Hoắc Hi Thần.
Hoắc Hi Thần hiểu ý, nhẹ nhàng thu dọn hòm t.h.u.ố.c, cửa chờ sẵn. Một lát Cố Vãn Tình cũng theo, cung kính hành lang đợi bà.
Cố Vãn Tình ngoài viện, Hoắc Hi Thần theo . Chờ đến khi hẳn khỏi viện, chắc chắn Khương Huệ Như thấy, bà mới hỏi: "Hoắc công t.ử, sức khỏe của Huệ Như rốt cuộc là thế nào?"
Chân mày Hoắc Hi Thần khẽ nhíu : "Châm cứu và t.h.u.ố.c thang chỉ chữa bệnh về thể xác, còn bệnh của Khương tiểu thư là tâm bệnh. Ta chỉ thể chữa lành thể, còn nút thắt trong lòng cô , xin thứ cho vô năng vi lực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-83-hoac-gia-cong-tu.html.]
Cố Vãn Tình thở dài. Khương Huệ Như từ nhỏ tính tình cứng cỏi, chuyện gì cũng giấu trong lòng. Dạo cô kiên quyết chịu lấy chồng, hỏi lý do thì chỉ c.ắ.n môi , đến khi đại bá hỏi cô càng dữ hơn nhưng tuyệt nhiên nửa lời. Nửa tháng chẳng chuyện gì, về viện là sốt cao bẹp luôn. Hoắc Hi Thần là tâm bệnh, nhưng dù ai hỏi cô cũng mở miệng.
Cố Vãn Tình gửi lời cảm ơn chia tay Hoắc công t.ử. Tâm trạng bà nặng nề, cứ mải suy nghĩ về bệnh tình của cháu gái mà vô thức đến cổng viện của Hầu Uyển Vân.
Nửa tháng qua, Hầu Uyển Vân bó một bàn chân nên xuống giường . Cố Vãn Tình để nàng tĩnh dưỡng, để các nha hồi môn hầu hạ, đồng thời lấy cớ sợ nàng thiếu chăm sóc nên điều thêm mấy nha hạng hai và phụ việc đến phòng nàng, thực chất là để giám sát c.h.ặ.t chẽ.
Vì mải lo cho bệnh của Khương Huệ Như nên nửa tháng qua Cố Vãn Tình cũng rảnh tay "hành hạ" Hầu Uyển Vân, chỉ phái theo dõi. Thêm nữa, hai nàng hầu trong phòng Đại công t.ử sắp đến ngày lâm bồn, bà xảy bất cứ sơ suất nào.
Cố Vãn Tình ngẩng đầu trong viện, bước chân vô thức tiến . Lúc qua giờ cơm trưa, trong viện tĩnh lặng lạ thường, các nha hầu hạ đều về phòng ngủ trưa, chỉ còn mấy đứa trực trong phòng đang gà gật bên bàn.
Tích Xuân trong phòng , qua cửa sổ thấy Đại thái thái dẫn theo Thúy Liên viện. Cô đầu Xảo Hạnh.
Kể từ vụ mời cứu viện muộn, Xảo Hạnh mất sự sủng ái và tin tưởng của Hầu Uyển Vân. Địa vị của cô từ nha hạng nhất hạ xuống, thế bởi Tích Đông. Tích Đông vốn ở chung phòng với Tích Xuân, nay lòng chủ t.ử liền chiếm luôn phòng riêng của Xảo Hạnh, đuổi cô sang ở cùng Tích Xuân.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Lúc , Xảo Hạnh cái nháy mắt của Tích Xuân, c.ắ.n răng cầm gói đồ cuộn ở góc giường, cúi đầu vội vã ngoài. Cô giả vờ như đang hoảng hốt, đ.â.m sầm Cố Vãn Tình bước cổng viện. Gói đồ trong tay Xảo Hạnh rơi xuống đất, đồ đạc bên trong văng tung tóe. Xảo Hạnh vẻ kinh hãi, dám thở mạnh, vội vàng quỳ xuống đất run cầm cập.
Thúy Liên định lên tiếng mắng con nhỏ mắt , nhưng Cố Vãn Tình xua tay ngăn .
Xảo Hạnh là hạng nào, Cố Vãn Tình rõ hơn ai hết. Một đứa con gái thể theo Hầu Uyển Vân bao nhiêu năm, leo lên vị trí nha tín, từ hồi ở phủ An Quốc Hầu nổi tiếng là lanh lợi nhất nhì. Xảo Hạnh kẻ hấp tấp. Cô tính tình trầm , thông minh sắc sảo, đời nào vô ý đ.â.m đương gia chủ mẫu như .
Xảo Hạnh chắc chắn cho Cố Vãn Tình thấy thứ gì đó.
Cố Vãn Tình nheo mắt, xuống đống đồ rơi từ gói bọc. Đó là một chiếc áo đối khâm của nha , vẫn là kiểu dáng mùa hè. Điều khác thường duy nhất là lớp lót trắng ở n.g.ự.c áo lốm đốm những vết m.á.u khô và những lỗ nhỏ li ti, nếu kỹ thì khó mà phát hiện . Những chuyện dơ bẩn nơi hậu trạch, Cố Vãn Tình quá am hiểu. Những vết rõ ràng là do kim đ.â.m, và dựa diện tích vết m.á.u, vẻ đ.â.m khá nặng tay.