Cố Vãn Tình chậm rãi về phía phòng của Hầu Uyển Vân. Cánh cửa phòng khép hờ, bên trong im ắng một tiếng động. Bà đẩy cửa bước , thấy Tích Đông đang bên bàn, tay chống cằm ngủ gật.
Hầu Uyển Vân chiếc ghế quý phi cạnh cửa sổ, ánh nắng ấm áp rọi lên , trông nàng lúc toát lên vẻ thánh khiết và mỹ hảo. Cố Vãn Tình lặng, Hầu Uyển Vân, trong đầu bỗng thoáng chút ngẩn ngơ, như thể ngược thời gian trở về những ngày tháng ở phủ An Quốc Hầu năm xưa.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Ký ức càng tươi bao nhiêu, lòng bà càng hận bấy nhiêu. Trái tim Cố Vãn Tình thắt một nhịp, ánh mắt trong phút chốc trở nên lạnh lẽo như băng giá.
"Chát!" Một tiếng, Cố Vãn Tình vỗ mạnh lên bàn, hai thầy trò Hầu Uyển Vân giật tỉnh giấc.
"Làm đến đây, mà cô cứ đó đón tiếp thế ?" Cố Vãn Tình nhíu mày Hầu Uyển Vân vẫn còn đang ngái ngủ, vẻ mặt lộ rõ sự giận dữ: "Còn thể thống gì nữa!"
Hầu Uyển Vân dường như kịp tỉnh hẳn khỏi giấc mộng, tiếng quát của Cố Vãn Tình khiến nàng rùng tỉnh táo . Đến khi rõ tới là ai, nàng cảm thấy lông tơ gáy dựng cả lên.
"Mẫu , con dâu lỡ ngủ quên nên kịp nghênh đón, xin mẫu thứ tội." Hầu Uyển Vân gượng rời ghế, quỳ xuống đất, vẻ mặt đầy đáng thương.
Cố Vãn Tình cũng vội bảo nàng lên, chỉ cúi đầu đang quỳ mặt. Một bàn chân của nàng quấn lớp vải bó dày cộp, chân thì quấn vải thông thường. Sau ngày bó chân đó, Hầu Uyển Vân hề tháo mà cứ để , nửa tháng, vết thương cũng bớt đau.
Cố Vãn Tình thong thả xuống, Thúy Liên rót một chén dâng lên. Bà bưng chén , nhấp từng ngụm nhỏ thưởng thức, chẳng buồn đếm xỉa gì đến Hầu Uyển Vân.
Bản Hầu Uyển Vân đang mang thương tích, lúc mang giày, quỳ nền đất lạnh lẽo, trong lòng lôi tám đời tổ tông của Cố Vãn Tình hỏi thăm một lượt. Mãi đến khi uống hết một tuần , Cố Vãn Tình mới chậm rãi đặt chén xuống, mỉm hiền từ : "Ôi dào, mải suy nghĩ chút việc nên quên bẵng mất cô. Chân cô còn khỏi, quỳ đó gì, hại lắm, mau lên . Thúy Liên, ngươi nhắc , để Đại nãi nãi quỳ lâu thế ."
Thúy Liên vội vàng tiến tới đỡ Hầu Uyển Vân dậy, xá tội: "Là nô tỳ sơ suất, tại nô tỳ, xin Đại nãi nãi thứ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-85-nang-phan-phan-vien.html.]
Hầu Uyển Vân nào dám bắt nha cận một của bà chồng ác nghiệt , nàng đối với Thúy Liên cũng khách khí hết mức: "Thúy Liên cô nương quá lời ."
Nàng dậy, chồng bảo nên nàng dám , chỉ thể c.ắ.n răng chịu đau, quy củ nép một bên. Thúy Liên dáng vẻ cung kính của nàng, thầm nghĩ tiểu thư nhà dạy dỗ quy củ quả là tài tình, nắm thóp đứa con dâu thật c.h.ặ.t.
Cố Vãn Tình hỏi han vài câu bâng quơ, chằm chằm bụng Hầu Uyển Vân: "Bụng động tĩnh gì ? Ta còn đang đợi bế đích tôn đấy."
Nhắc đến chuyện chẳng khác nào chạm nỗi đau của Hầu Uyển Vân. Vốn dĩ Khương Viêm Châu chẳng mặn mà gì với nàng, tin nàng bó chân, hiếm hoi lắm mới chủ động đến thăm, nhưng phòng nàng bằng ánh mắt chế giễu, khinh miệt : "Cô tưởng thế là giữ lòng chắc?" Đến khi thấy nàng chỉ bó một chân, nhạt: "Không chịu khổ, nhịn đau thì đừng học đòi bó chân. Giờ thành chân to chân nhỏ, truyền ngoài chỉ trò cho thiên hạ!"
Nói sập cửa bỏ , để nàng với nỗi nhục nhã ê chề. Từ đó về , Khương Viêm Châu từng đặt chân phòng nàng thêm nào nữa.
Lời Khương Viêm Châu lúc chỉ là bộc phát, ai ngờ trở thành sự thật. Chuyện Hầu Uyển Vân vì lấy lòng chồng mà bó chân nhưng chịu thấu nên bỏ dở giữa chừng lập tức lan truyền khắp kinh thành, trở thành đề tài bàn tán lúc dư t.ửu hậu. Danh tiếng của nàng quá lớn, quan tâm theo dõi quá nhiều, giờ xảy chuyện thế , các tiểu thư khuê các và quý phu nhân trong thành đều ngấm ngầm mỉa mai vị "hiếu nữ" lừng lẫy một thời .
Vốn dĩ nàng đang bệnh trong Khương phủ, những lời đàm tiếu khó mà lọt tai. Thế nhưng, đám nha bà t.ử mà Cố Vãn Tình sắp xếp hầu hạ ngày nào cũng xì xào bàn tán, cố tình để nàng thấy. Chúng bắt chước điệu bộ khinh khỉnh, coi thường của các quý phu nhân khi về chuyện nàng tranh sủng một cách hảo. Hầu Uyển Vân suýt nữa thì tức đến hộc m.á.u.
Giờ Cố Vãn Tình hỏi đến cái bụng, chẳng khác nào xát muối vết thương của nàng!
Hầu Uyển Vân cúi đầu, bộ dạng uất ức: "Bẩm mẫu , phu quân thương xót chân Vân nhi thương tích, nên những ngày qua vẫn luôn nghỉ ngơi ở nơi khác."
Cố Vãn Tình đặt chén xuống, đảo mắt trắng dã, hừ nhẹ một tiếng: "Vân nhi, gả đây lâu thế , là cô , nhưng cô cố gắng lên chứ. Viêm Châu lấy cô về, trong phòng đến một thê hầu hạ cũng , mà cô chăm sóc nó chẳng ."
Nghe thấy từ " thất", tim Hầu Uyển Vân thót , linh cảm chuyện chẳng lành. Quả nhiên, Cố Vãn Tình tiếp: "Vân nhi, cô là hiểu lễ nghĩa, nên con cứ thẳng thắn với . Năm nàng hầu thông phòng của Viêm Châu hầu hạ nó bao nhiêu năm qua, tận tâm tận lực, công lao cũng khổ lao. Trong đó Tường Vi sinh một con gái, Cầm Nhi và Họa Nhi cũng đang mang thai, thấy đến lúc nâng phận cho mấy đứa nó ?"
Sau đó bà bổ sung thêm: "Tất nhiên đây là chuyện trong phòng cô, vẫn do cô quyết định. vì con nối dõi, cũng thể để mấy đứa con cái chịu thiệt thòi quá. Vân nhi, nếu cô phản đối thấy thoải mái, lát nữa sẽ với Viêm Châu."