Mẹ Tôi Là Tiểu Thư Thật Trong Tiểu Thuyết Niên Đại - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:50:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không, , vợ ơi, em đang ? Chúng chuyện gì thì từ từ , từ từ , đừng đùa nữa.”

Nhìn mãi mãi, đôi mắt quá đỗi trong trẻo, đến mức trong lòng Diêu Thuần Lực phát lạnh. Anh đưa tay che mắt cô , nuốt nước bọt, run rẩy cố tỏ bình tĩnh:

“Được , em thích uống rượu, uống nữa ? Đợi tan sẽ về trông lão Tứ, em đừng đùa nữa. Hai chúng bốn đứa con đấy, đứa nhỏ hơn đứa , bọn trẻ thể , nếu thì đáng thương bao.”

“Hai chúng ly hôn cũng là chúng nó. thành phố, sẽ chăm sóc chúng nó.” Ngu Xuân Lệ quyết tâm, gạt tay Diêu Thuần Lực , cứ như bình tĩnh .

Người nhà họ Ngu thực đều giống . Ngày thường bất kể tính cách thế nào, càng đến lúc nghiêm túc, chuyện cảm xúc càng lớn thì càng bình tĩnh.

Ngu Xuân Lệ bây giờ chính là như .

Nếu cô giữ dáng vẻ c.h.ử.i bới như ngày thường, Diêu Thuần Lực còn thấy sợ. Cô bình tĩnh như , tim đều run rẩy, tay chân cũng lạnh toát. Vuốt ve cổ cô , ấm áp thơm mềm. Anh đè lên , từ cao xuống, hề sợ hãi chút nào, mặt ngoài sự kiên định thì vẫn là kiên định.

Diêu Thuần Lực trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên như . Rõ ràng mấy ngày vẫn còn . Tay đặt cổ , gân xanh nổi lên, cơ bắp cánh tay và vai cổ cũng nổi lên run rẩy. Phải tốn nhiều sức lực mới đè nén ý nghĩ bạo ngược trong lòng, cuối cùng trực tiếp lật xuống giường, kéo chăn bên cạnh đắp lên , kéo nhét lòng, hai chân đè c.h.ặ.t c.h.â.n cô cho cô giãy giụa.

“Diêu Thuần Lực, cho nghiêm túc đấy, đừng tưởng nào cũng thể cho qua như .” Ngu Xuân Lệ giãy giụa, rõ ràng với đàn ông , những năm nay cô thật sự chịu đủ .

Diêu Thuần Lực tát một cái m.ô.n.g , mặt vẻ cợt nhả như ngày thường. Anh sầm mặt tiện tay xoa nắn, tay đè c.h.ặ.t hai tay cô , dễ dàng đè c.h.ặ.t , lạnh:

“Muốn ly hôn? Nằm mơ . xem ngoài còn ai dám lấy cô. Ông đây chính là cho cô sắc mặt quá , đt c.h.ế.t cô.”

“Anh, ưm.”

xong, cô nghiêm túc thể nghiêm túc hơn nữa.

Đáng tiếc, chuyện nghiêm túc, một thể quyết định , sự phối hợp của Diêu Thuần Lực thì căn bản . Còn về Diêu Thuần Lực, từ chuyện xong liền bắt đầu giả câm giả điếc. Thật sự giả vờ nữa thì bắt đầu giở trò mất tích, ngày nào cũng sớm về khuya, còn tưởng bí thư chính phủ .

tuy bí thư, thăng chức.

Được thăng chức .

Nghe tin , suy nghĩ đầu tiên của Ngu Xuân Lệ là Diêu Thuần Lực giở trò quỷ gì. Sau đó nhanh ch.óng chạy về nhà lật sổ tiết kiệm , những con bên trong chỉ tăng chứ giảm, lúc mới yên tâm.

thật sự sợ thăng chức mà bỏ giá cao đút lót quan hệ.

Điều cô quan tâm cũng bao giờ là chức vụ của cao thấp. Dù thăng chức thì vẫn là đó, tính nết vẫn là tính nết đó, đổi . Cho nên dù thăng chức cũng đổi tâm ý của cô .

Ngu Xuân Lệ tâm trạng phức tạp tiền tiết kiệm trong mười mấy năm hôn nhân của họ. Trong đầu cũng bất giác nhớ đến những kỷ niệm từng chút một trong những năm qua. Thực , chung thì niềm vui vẫn chiếm đa .

những chuyện thể nhịn, những chuyện thật sự khó, căn bản sửa .

“Đơn vị, chục, trăm, nghìn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/me-toi-la-tieu-thu-that-trong-tieu-thuyet-nien-dai/chuong-92.html.]

Ngay lúc Ngu Xuân Lệ đang mang tâm trạng phức tạp, phía thò hai cái đầu, một lớn một nhỏ mở to mắt tròn xoe chằm chằm cuốn sổ tiết kiệm trong tay cô , miệng lẩm bẩm.

“Hai nghìn.”

“Năm trăm.”

“Bảy mươi hai.”

“Đồng năm hào tám.”

“Thôi , hai các ở đây tấu hài đấy ?” Ngu Xuân Lệ bực bội cất sổ tiết kiệm . Nghĩ ngợi một lúc thấy an , dứt khoát cầm sổ tiết kiệm cất , định lát nữa chia đồ thành hai phần luôn.

Hơn hai nghìn năm trăm đồng , cô lấy một nghìn rưỡi vấn đề gì chứ? Cô là vì các con. Cái thứ c.h.ế.t tiệt đó ai lấy vợ mới còn nỡ tiêu tiền , ruột giữ lấy.

Nghĩ , trong lòng Ngu Xuân Lệ chua xót, càng nghĩ càng thấy đúng.

giữ tiền cho mới gì?

trực tiếp chia tiền cho các con chứ.

Nhìn tiền , Ngu Xuân Lệ tính toán trong lòng. Bốn đứa con mỗi đứa hai trăm rưỡi, thôi , mỗi đứa hai trăm, đến lúc đó để chồng cô giữ. Cô con dâu thì chắc, nhưng cháu nội chắc chắn là ruột thịt. Bà cụ đó trong lòng tính toán, phần còn thì đưa cho cái thứ c.h.ế.t tiệt đó.

Tính toán xong xuôi trong lòng, Ngu Xuân Lệ cất kỹ sổ tiết kiệm, đầu hai con đang tò mò ngơ ngác . Những suy nghĩ tiết kiệm tiền, gửi tiền ngày thường bay sạch, vung tay lên:

“Đi, chị dẫn hai dạo hợp tác xã mua bán.”

“Oh yeah!”

Ngu Thính Hàn và Ngư Ngư lập tức sáng mắt lên, kích động chạy tới ôm lấy cánh tay Ngu Xuân Lệ. Dáng vẻ nhỏ bé ngọt ngào, đúng là dễ dỗ dành.

Ngu Xuân Lệ hừ nhẹ một tiếng, vô cùng hưởng thụ điều . Tay trái dắt một , tay khoác một , mang theo gia tài định mua sắm thả ga.

“Mẹ, , mợ Năm, Ngư Ngư, đấy? Bọn con cũng .”

Mấy bước khỏi phòng, Diêu Sính và Diêu Giang - hai thằng nhóc học đang nhảy nhót lung tung bên lao tới. Mỗi đứa cầm một cái s.ú.n.g cao su bằng gỗ, cả ngày trèo lên mái nhà lật ngói, gây họa khắp nơi.

“Cút.” Ngu Xuân Lệ là thấy phiền.

Từng đứa trẻ ranh , giống hệt bố chúng nó, chẳng đứa nào khiến bớt lo.

 

 

Loading...