Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 106: Thử Chút Đồ Uống Mới Lạ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:30:39
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một khắc , tiếng kêu của Lâm Đào Đào dần khàn , giọng như tiếng mèo kêu.
Thêm một tuần nữa, cửa ngự thư phòng loảng xoảng mở .
Lâm Đào Đào bước thấp bước cao, tóc tai rối bù, mặt mày tái nhợt bước khỏi ngự thư phòng.
Lâm Đào Đào túm thành thế .
Trên mặt nàng còn vương nước mắt, môi run rẩy, trong lòng thầm nguyền rủa Lương Vũ Đế.
Trời đất ơi, kiếp ai Lương Vũ Đế là một tên điên.
Nàng xinh như hoa như ngọc, nỡ tay.
Nàng còn tưởng mùa xuân đến, ngờ là một con ch.ó điên.
Lão thiên gia ơi, thể cho con trọng sinh một nữa , con tránh xa tên hoàng đế ch.ó .
Xì~
Lâm Đào Đào đau đến nhe răng trợn mắt.
Trong đầu nàng điên cuồng nghĩ đến cảnh Lâm Di Nhiên truy binh bắt đ.á.n.h đập, mới thể giảm bớt một chút cơn đau đầu.
Lâm Di Nhiên chắc chắn còn t.h.ả.m hơn nàng, ăn uống, nàng ít còn hầu hạ.
Một ngày cũng ănăn hai cái bánh bao ngũ cốc.
Phải rằng khi hạn hán gây nạn đói, bá tánh ngay cả vỏ cây cũng mà ăn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Đào Đào cảm thấy khá hơn một chút.
Nàng vẫn nên yên tâm ở hoàng cung , ít nhất c.h.ế.t đói, mà còn khả năng phong phi...
........
“Đây là thứ gì?”
Tiêu Vân Trạm xách một túi lớn trông giống như những cái chai đặt mặt , vẻ mặt oán giận liếc Lâm Di Nhiên một cái.
Haiz!
Đi một canh giờ, tìm một chỗ cho nghỉ ngơi, dò đường.
Sau đó bên chân đột nhiên xuất hiện một túi đồ lớn như .
Chất liệu của bao bì trông giống như bọc quần áo giày dép, chỉ là dày hơn một chút.
Bên trong còn tám cây trông giống như những que nhỏ, nhưng nhẹ hơn que nhiều.
Những ly nước đủ màu sắc sặc sỡ bên trong, sờ lành lạnh, dường như còn đá viên.
Nhìn là chắc chắn là do Lâm Di Nhiên .
Mọi kinh ngạc thứ trong tay Tiêu Vân Trạm, tròng mắt bất giác liếc về phía khóe mắt, đồng loạt lén Lâm Di Nhiên.
Lâm Di Nhiên kinh ngạc trợn to mắt, khóe miệng kìm mà nhếch lên:
“Thần tiên cho thứ gì thế, lạnh thật đấy...”
Tiêu Lăng Yến kéo tay Tiêu Lăng Huệ, vẻ mặt phấn khích đến gần Tiêu Vân Trạm.
Cô bé đưa tay nhỏ sờ bao bì, kinh ngạc trợn to mắt:
“Mát quá, còn lạnh tay, bên trong là đá viên ?”
Cảm giác giống như mùa hè ở trong phủ, trong phòng đặt chậu đá .
Tiêu lão phu nhân ánh mắt khẽ lóe.
Thứ mà nha đầu tham ăn , thể chỉ là đá viên, chắc chắn là thứ gì đó để ăn.
Nha đầu lừa mấy đứa con dâu và con trai của bà xoay như chong ch.óng.
Thấy đều tin lời của thần tiên, bắt đầu buông thả bản .
Đây là ăn gì thì nấy, gan cũng lớn thật.
“Mở xem, cái túi trông cũng khá hữu dụng, dùng để đựng rau dại tồi.”
Tiêu lão phu nhân mắt với cái túi bao bì.
Đại tẩu khẽ nhướng mày, : “Mẹ quên , mỗi chúng ăn xong, thần tiên đều sẽ thu túi bao bì, cái chúng giữ .”
Trong lúc , ánh mắt đại tẩu lướt qua Lâm Di Nhiên, thầm khen ngợi Lâm Di Nhiên.
Thần tiên việc cẩn thận.
(Lâm Di Nhiên: Cảm ơn đại tẩu khen, nền tảng giao đồ ăn cũng cái gì cũng thu hồi, ví dụ như b.ăn.g v.ệ si.nh qua sử dụng, nó thu hồi, ch.ó thật...)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-106-thu-chut-do-uong-moi-la.html.]
Tiêu lão phu nhân liên tục gật đầu, “Cũng đúng, con cũng quên mất.”
Túi đựng quần áo đó họ chuẩn chôn thì biến mất.
túi con trai bà dùng để bọc giò heo biến mất?
Nhị tẩu liếc Lâm Di Nhiên một cái, bước lên :
“Để xem là gì...”
Nhị tẩu nhận lấy túi bao bì từ tay Tiêu Vân Trạm, đặt xuống đất mở , lấy một ly sữa hạt màu vàng, ghé sát ngửi một :
“Xì, ngửi mùi thơm thanh mát, màu vàng là gì ?”
“Đâu, để xem...”
Lâm Di Nhiên vội vàng đến gần, nhận lấy ly sữa trong tay nhị tẩu, chỉ nhãn dán đó:
“Này, , Dương Chi Cam Lộ.”
Người bán hàng chu đáo, chữ đều là chữ phồn thể, cũng ghi thành phần gì, chỉ ghi tên sữa.
Nhị tẩu vươn đầu qua , mắt sáng lên, : “Thật sự chữ.”
Đại tẩu , cúi lấy một ly sữa, xoay một vòng tìm thấy nhãn, “Đây là Bạo Tấp Dương Mai Băng...”
“Dương mai cũng , thứ là đặc sản của Giang Nam, thường chín tháng năm, tháng sáu, hơn nữa hái xuống mà dùng đá viên ướp lạnh, hai ngày là hỏng.”
Tam tẩu kinh ngạc ly sữa đỏ rực trong tay đại tẩu, mím môi tiếp:
“Mỗi năm khi dương mai ở Giang Nam chín, đều dùng đá viên ướp lạnh, ngựa nhanh đưa đến hoàng cung...”
Cha nàng là Binh bộ Thị lang, mỗi năm đều cử tiếp ứng đưa dương mai.
Nên nàng khá hiểu về việc .
Mọi , trong lòng càng thêm kinh ngạc, qua mùa dương mai mà vẫn còn dương mai.
Thần tiên chính là thần tiên, tiên thuật cao siêu.
Tiêu Lăng Yến hì hì cầm một ly sữa màu hồng nhạt.
Nhìn chữ đó, cô bé nghi hoặc nhíu mày, “Chi Sĩ Đào Đào?”
“Mẹ, Chi Sĩ Đào Đào là gì ạ?”
Nhị tẩu khẽ sững sờ, ánh mắt bất giác Lâm Di Nhiên:
“Chi Sĩ Đào Đào? Tứ , nghĩ là gì?”
Lâm Di Nhiên ly sữa trong tay Tiêu Lăng Yến, “Màu hồng hồng, chắc là đào nhỉ.”
Nhị tẩu vội vàng gật đầu, “Ta thấy chính là đào, ngửi cũng mùi đào.”
Tứ là, thì chắc chắn là .
“Ủa, xem, bên trong nhiều thứ giống như hạt.”
Tam tẩu cầm một ly sữa màu vàng hạt, tìm thấy nhãn, “Bách Hương Song Trùng Tấu? Đây là gì?”
Thứ nàng thật sự từng thấy.
Tiêu lão phu nhân gượng, lo Lâm Di Nhiên , dễ khiến sinh nghi, bà vội :
“Đừng quan tâm là gì, đồ của thần tiên thể hiểu hết , xem đều là đồ uống...”
“ .” Tiêu Vân Trạm gật đầu, từ trong túi bao bì lấy một nắm ống hút, “Chắc là dùng thứ để uống.”
Trong túi sẽ vô cớ để những thứ , mà lượng còn bằng với ly sữa.
Nhìn là mỗi ly sữa kèm một cái .
“Vậy cái nắp mở thế nào?” Tam tẩu nghi hoặc hỏi.
Tiêu Vân Trạm mím môi, nhanh ch.óng liếc Lâm Di Nhiên một cái.
Cái nắp xem qua, là dán dính , mở .
Lâm Di Nhiên đang cầm sữa nghiên cứu, bất đắc dĩ lén thở dài.
Nàng lấy một cái ống hút từ tay Tiêu Vân Trạm.
“Xoẹt~”
Nàng theo thói quen x.é to.ạc giấy bọc ống hút.
Mọi đang cầm sữa tay khựng , ánh mắt xoẹt một tiếng đều về phía Lâm Di Nhiên.