Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 117: Hai Số Phận Nhà Họ Ngưu, Kẻ Giả Điên Người Sống An Nhàn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:30:50
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhị tẩu Lâm Di Nhiên đang ăn ngấu nghiến miếng gà rán vàng óng, trông đến thèm.

 

“Nào, đại tẩu cho....”

 

Nhị tẩu nuốt nước bọt, nhanh nhẹn mở xô gà trong lòng, vớ lấy một cái đùi gà to nhét tay đại tẩu.

 

Đại tẩu mùi thơm cho suýt chảy nước miếng.

 

Thứ ngửi còn thơm hơn cả đồ chiên của ngự thiện phòng trong cung.

 

Tam tẩu cũng do dự, véo một miếng gà vị nguyên bản đưa cho Tiêu lão phu nhân, cũng tiện tay nhét một miếng miệng.

 

Tiêu lão phu nhân ăn gật đầu, công nhận món gà thật mềm và ngon.

 

Hai đứa trẻ sớm nhắm mắt gặm bánh hamburger trẻ em, khóe miệng dính đầy sốt mayonnaise trắng.

 

Tiêu Vân Trạm nuốt nước bọt, hút cô-ca, gặm gà rán.

 

Đợi Lâm Di Nhiên xử lý xong hai xô gà, Tiêu Vân Trạm mang về một tấm da hổ nguyên vẹn và một chân của hổ.

 

“Hai tấm da đều nguyên vẹn, lấy cũng vô dụng, vứt ở bên .”

 

Tiêu Vân Trạm chỉ về phía vứt hổ, thuận miệng một câu.

 

Lời còn dứt, khóe mắt liếc Lâm Di Nhiên.

 

Thấy trong mắt Lâm Di Nhiên lóe lên ánh sáng, nhếch mép nhẹ.

 

Tiêu lão phu nhân và cũng bất giác liếc Lâm Di Nhiên, trừ tam tẩu đang chăm chú thu dọn cô-ca trong túi.

 

Trong combo xô gà còn thể chia cho mỗi một ly cô-ca, bây giờ ăn no, nàng dồn hết một túi xách .

 

Trước khi lên đường, Lâm Di Nhiên dùng chiêu cũ, ôm bụng tiểu.

 

Tiêu lão phu nhân phất tay, hiệu cả nhà , tranh thủ khi trời tối tìm một hang động để ngủ qua đêm.

 

Lâm Di Nhiên vui vẻ thu hai con hổ nguyên vẹn và một con hổ thiếu một chân.

 

..........

 

“Đồ ch.ó c.h.ế.t, cho lão nương, đồ ăn của trẻ con cũng cướp, đồ hổ.....”

 

“Mau đến đây, bắt trộm... cướp giật...”

 

“Đồ bẩn thỉu, mùi ch.ó, còn dám dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi cướp bánh bao của cháu , ngươi hổ , đỡ ngoài mất mặt......”

 

Trương đại nương cầm cây cời lửa, chạy nhe răng trợn mắt mắng, “Đồ ch.ó, lão nương đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi...”

 

“Vút~”

 

Trương đại nương ném cây cời lửa về phía bóng lưng đang chạy thục mạng phía .

 

“Á~”

 

Ngưu phu nhân bốc mùi hôi thối, hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

 

loạng choạng một chút, nghiến răng tiếp tục chạy về phía .

 

thể bắt, bà lưu đày.

 

Bây giờ bà phận, bắt đến quan phủ, chắc chắn đưa lưu đày.

 

Tiếng hét của Trương đại nương nhanh ch.óng thu hút dân làng Phong Sơn thôn xem.

 

Một thôn cơ bản đều là họ hàng thích, trộm cắp trong thôn , thế .

 

Mọi nhiệt tình cầm đủ loại gậy gộc, đòn gánh, nhao nhao hò hét c.h.ử.i bới.

 

“Đứng .....”

 

“Còn chạy nữa là báo quan....”

 

.......

 

Nghe tiếng bước chân ngày càng dồn dập phía , Ngưu phu nhân sợ đến trợn tròn mắt, bà chạy nhét bánh bao trộm miệng.

 

Khó khăn lắm mới trộm cái bánh bao, gì thì cũng ăn bụng.

 

đói mấy ngày , cỏ núi bên cạnh khô héo, gì ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-117-hai-so-phan-nha-ho-nguu-ke-gia-dien-nguoi-song-an-nhan.html.]

Núi sâu bà cũng dám , cũng sức để leo lên.

 

Chờ đợi hai ngày, mới cơ hội cướp cái bánh bao .

 

Bánh bao khô cứng nghẹn đến mức Ngưu phu nhân trợn trắng mắt.

 

cố gắng ưỡn cổ, nuốt chửng cái bánh bao.

 

Thấy sắp đuổi kịp, Ngưu phu nhân đột nhiên dừng , vỗ đùi nhảy lên,

 

“He he~ Lão nương chính là con khỉ núi, u~~”

 

Ngưu phu nhân nhe hàm răng vàng khè, dang hai tay lắc lư tại chỗ, “Đu qua đu .....”

 

“Ha ha, cướp đồ của khác, cướp cướp cướp, cướp xong tiếp tục đu qua đu , u~~”

 

“Oa~~ Đồ xí, vặt trụi tóc ngươi, vui thì cho ngươi một bạt tai...”

 

“Bốp bốp bốp......”

 

Ngưu phu nhân mặt dân làng Phong Sơn thôn, như một mụ điên, lớn tiếng la hét giả điên giả dại.

 

Dân làng Ngưu phu nhân như ma nhập, sợ hãi lùi hai bước.

 

Ngưu phu nhân biểu cảm khoa trương xông đến mặt Trương đại nương, giơ tay lên tát mặt bà.

 

Trương đại nương ghét bỏ lùi mấy bước, “Đồ xui xẻo, là một con điên....”

 

“A ha ha...... Khỉ cái lớn, ngươi là khỉ cái lớn, đến đây, cùng đu qua đu ....”

 

Ngưu phu nhân toe toét miệng, chỉ Trương đại nương điên dại.

 

Dân làng con điên bẩn thỉu, đều nhíu mày.

 

Con điên bẩn thỉu như , cũng nỡ tay giữ .

 

Trương đại nương cũng dám đôi co với con điên, vội vàng gọi về,

 

“Thôi thôi, với một con điên thể tính toán , về đóng cửa , đừng để con điên xông .....”

 

Dân làng rối rít gật đầu, mấy to cao còn dọa nạt Ngưu phu nhân điên dại một câu,

 

“Đi chỗ khác mà điên, còn thấy nữa là đ.á.n.h c.h.ế.t vứt núi.....”

 

Ánh mắt Ngưu phu nhân khẽ dừng , miệng vẫn tiếp tục nhe răng ngây ngô.

 

Thấy dân làng xa, Ngưu phu nhân phịch xuống đất thở phào nhẹ nhõm.

 

Trốn đông trốn tây đói gần c.h.ế.t chống đỡ bao nhiêu ngày, bà thực sự chịu nổi nữa, cuộc sống là của con .

 

Ngưu phu nhân cụp mắt, tròng mắt đảo quanh hai vòng.

 

Không , bà thể tiếp tục trốn như thế , cứ thế sẽ c.h.ế.t đói.

 

bây giờ về kinh thành, tố cáo nhà Tiêu gia.

 

Chuyện vợ chồng Tiêu Vân Trạm g.i.ế.c quan sai, quan phủ chắc nội tình, bà tố cáo coi như lập công chuộc tội.

 

Chỉ cần đưa bà lưu đày, bán nô tỳ cũng , ít nhất cũng miếng ăn.

 

Một cái bánh bao bụng, Ngưu phu nhân cũng sức lực, bà về phía kinh thành, nghiến răng, cất bước về kinh thành.

 

Phong Sơn thôn ở giữa Quảng Phong thành và kinh thành, bà trốn đông trốn tây chạy đến gần kinh thành như .

 

Đây lẽ là ý trời chỉ dẫn bà .

 

Ngưu phu nhân thầm tự cổ vũ , bước thấp bước cao về phía cổng thành kinh thành.

 

Mặt trời lặn, bà đến cổng thành kinh thành.

 

Nhìn những lính gác cổng vẻ mặt nghiêm nghị, bà lập tức chút sợ hãi.

 

Bóng ma quan sai đ.á.n.h đập, lập tức bao trùm lên tâm trí bà , Ngưu phu nhân bất giác lùi hai bước.

 

Nghĩ đến bí ẩn lén lút liên lạc với bà , nhét đồ ăn cho bà , bảo bà giám sát nhà Tiêu gia, Ngưu phu nhân quyết định chờ ở cổng thành.

 

Dáng vẻ của đó bà vẫn còn nhớ, chỉ cần thấy , bà thể dùng chuyện để uy h.i.ế.p .

 

Yêu cầu của bà cũng nhiều, cho bà một căn nhà để yên , thêm một trăm..... nghìn lạng bạc là .

 

 

Loading...