Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 137: Lương Vũ Đế Tế Tổ Và Màn Vồ Ếch Kinh Điển
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:31:59
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời buổi sớm mới mọc lên.
Lương Vũ Đế mặc long bào tế tổ, đầu đội mũ miện mười hai lưu, tay cầm ngọc quy, đón ánh nắng đầu tiên, thần sắc trang trọng về phía đài tế tự, nhấc chân chậm rãi bước lên bậc thang dẫn tới đài tế tự.
Văn võ bá quan đồng loạt quỳ đài tế, thần sắc trang nghiêm, ánh mắt đầy kính sợ dõi theo Lương Vũ Đế về phía đài tế tự.
Đột nhiên....
“Xoẹt ~” một tiếng.
Chân Lương Vũ Đế trượt một cái, thể lảo đảo.
Trong lòng run lên, hô hấp ngưng trệ, mạnh mẽ siết c.h.ặ.t ngọc quy trong tay.
Từ từ thở một , định tâm thần xong, Lương Vũ Đế mặt đổi sắc nhấc chân tiếp tục lên.
Vũ Hóa Thiên quỳ bên bậc thang đồng t.ử mạnh mẽ co rụt , tay bất giác giơ lên, thể thẳng dậy, chân căng thẳng nhấc lên nửa bước, nhịn lên đỡ Lương Vũ Đế.
Khi thấy Lương Vũ Đế vững, khẽ thở phào một , nhẹ nhàng quỳ về chỗ cũ.
Nhìn thấy Lương Vũ Đế lảo đảo, Mã Hi Minh của Khâm Thiên Giám trái tim trong nháy mắt nhảy lên tới cổ họng.
Đài tế tự kiểm tra kỹ càng , thể trượt chân chứ.
Tiêu , đợi tế tự kết thúc, ít nhiều cũng Lương Vũ Đế quát mắng một trận.
Cũng may ngã, nếu cái mũ ô sa của e là khó giữ .
Tai nạn, đây chắc chắn là tai nạn.....
Văn võ bá quan thấy cảnh , đồng loạt hít ngược một khí lạnh.
Lúc tế tự xuất hiện t.a.i n.ạ.n nhỏ, đều là may mắn lắm.
Chỉ sợ của Khâm Thiên Giám sắp gặp họa a...
Cũng may Lương Vũ Đế trượt ngã, nếu .....
Còn đợi văn võ bá quan thở phào nhẹ nhõm, Lương Vũ Đế một nửa, “Xoẹt” một cái, chân trượt một cái nữa.
Lần Lương Vũ Đế thể lảo đảo còn lợi hại hơn , eo đều nghiêng một nửa xuống, nếu trụ vững, cũng chút võ công trong , cú ngã lăn từ bậc thang xuống .
Lương Vũ Đế hoảng hốt luống cuống định thể, giơ tay chỉnh cái mũ miện mười hai lưu lệch đầu.
Hít sâu một , Lương Vũ Đế trầm mặt liếc bậc thang chân.
Đám phế vật Khâm Thiên Giám ăn kiểu gì , bậc thang trơn như thế?
Liên tiếp trượt hai , chẳng lẽ tổ tông bất mãn với tế tổ ?
Lương Vũ Đế cau mày, đuôi mắt lạnh lùng liếc Mã Hi Minh đang quỳ bên trái bậc thang.
Liên tiếp hai xuất hiện tai nạn, Mã Hi Minh sợ đến run rẩy, tim đập nhanh kịch liệt, nửa cúi đầu dám ngẩng lên Lương Vũ Đế.
Tay rụt trong tay áo, ngừng bấm độn.
Một là tai nạn, hai thì thể là tổ tông chút gì đó .
Việc đúng, cần bấm độn kỹ càng một chút....
Vũ Hóa Thiên kinh hãi tròng mắt suýt lồi .
Ông trời ơi, Lương Vũ Đế một nửa , nếu ngã xuống, bọn họ đều quả ngon để ăn.
Một đám Lương Vũ Đế mặt, dựa theo tính tình vặn vẹo gần đây của Lương Vũ Đế, giận cá c.h.é.m thớt lên mới là lạ.
Trên bậc thang trải t.h.ả.m mà, thể trơn trượt chứ?
Văn võ bá quan căng thẳng suýt chút nữa thốt lên kinh hãi, nhịn trong lòng thầm thì to nhỏ.
Lên cái đài tế tự t.a.i n.ạ.n liên tiếp, chẳng lẽ tổ tông hài lòng?
Lương Vũ Đế khi bình tâm trạng, hít sâu một , ngẩng đầu về phía đài tế tự.
Hắn thể thấy bài vị và tế phẩm bày đài tế tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-137-luong-vu-de-te-to-va-man-vo-ech-kinh-dien.html.]
Lương Vũ Đế rũ mắt xuống, ba bậc thang còn , nín thở, nhấc chân bước lên một bậc.
Phù ~
Không vấn đề gì, còn hai bậc thang.
Văn võ bá quan chăm chú chằm chằm Lương Vũ Đế, thấy thuận lợi bước lên một bậc thang, đều cùng thở phào nhẹ nhõm.
Duy chỉ Mã Hi Minh của Khâm Thiên Giám, sắc mặt lắm.
Tay run rẩy bấm độn trong tay áo, tính đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Khi thấy Lương Vũ Đế bước lên bậc thang cuối cùng, mặt như màu đất nhắm hai mắt .
“Bịch ~”
Lương Vũ Đế chút võ công trong , khi bước lên bậc thang cuối cùng, chân trượt một cái, cả trực tiếp nhào về phía , giống như con rùa đen trực tiếp trượt thẳng gầm bàn tế tự.
Tai nạn bất thình lình , kinh động văn võ bá quan đầu óc trống rỗng, nhất thời nên phản ứng thế nào.
Vũ Hóa Thiên cả như điểm huyệt, ngẩng đầu chằm chằm đài tế tự, sống c.h.ế.t dám dậy xem Lương Vũ Đế ngã thành cái dạng gì.
Nghe tiếng động , tám phần ngã nhẹ.
Ai mà dám lúc lên, bảo đảm đầu tiên c.h.é.m đầu.
Cũng may đài tế tự , nếu đều c.h.ế.t.
Lương Vũ Đế vẻ mặt ngơ ngác sấp bàn tế tự, sắc mặt đỏ bừng, tay nắm ngọc quy nổi gân xanh.
Vừa lúc bước lên bậc thang cuối cùng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cả liền kiểm soát ngã văng ngoài.
Dường như một đôi tay vô hình nắm lấy cổ chân , ngạnh kháng vấp ngã .
Nếu với võ công của , trượt chân cũng đến mức ngã chổng vó lên trời như .
Nghĩ đến đây, Lương Vũ Đế kinh hãi rũ mắt xuống, đầu ngón tay nhịn khẽ run rẩy.
Các tổ tông rốt cuộc còn gì bất mãn, thể cho cái chỉ thị rõ ràng .
Cứ giày vò thế , dù là thiên t.ử cũng chịu nổi a.
Lương Vũ Đế hít sâu một , run rẩy dậy, nhặt cái mũ miện rơi bên cạnh bàn tế tự lên, tay run run đội lên đầu.
Hắn cố gắng bình tĩnh quét mắt văn võ bá quan đang cúi đầu, nỗ lực che giấu sự sợ hãi trong lòng.
Hoãn một lát, Lương Vũ Đế xoay về phía ba nén hương bàn tế tự, tay cầm ngọc quy ngừng run rẩy, thế mà chút sợ hãi châm hương.
Trong khoảnh khắc Lương Vũ Đế xoay về phía bàn tế, văn võ bá quan đều thở phào nhẹ nhõm.
Trời mới , khi bọn họ thấy một vị Hoàng thượng đầu trọc lóc đen sì bò từ bàn tế tự, bao nhiêu chấn động.
Thảo nào mỗi diện kiến Lương Vũ Đế, đều đội mũ miện mười hai lưu, hóa là để che cái đầu trọc.
Bọn họ cũng rốt cuộc , Lương Vũ Đế vì trong cơn tức giận, cạo trọc đầu những đó.
Trước đây bọn họ thượng triều cách bệ rồng quá xa, dám thẳng Lương Vũ Đế.
Lương Vũ Đế khuôn mặt đen sì lộ hàm răng trắng lớn, mà , bọn họ đều sợ cạo trọc đầu, cho nên chần chừ phát hiện Lương Vũ Đế trọc đầu.
Người chuyện thì càng kín như bưng, một chữ cũng dám lung tung, chỉ sợ chọc giận Lương Vũ Đế, nhà lưu đày.
Không ít đại thần điểm thấp thấy Lương Vũ Đế rơi mũ miện, đội cái đầu đen sì bò từ bàn tế tự, thì nhịn .
Khi Lương Vũ Đế qua, bọn họ đều cúi gằm mặt xuống, nín nín đến mức khổ sở vô cùng.
Bọn họ đem chuyện đau lòng của tổ tông mười tám đời nghĩ một lượt, gắt gao nén khóe miệng đang , đầu dập đất, hồi lâu dám ngẩng lên.
Lý trí nên , biểu cảm kiểm soát , càng nghiêm túc càng .
Các đại thần khóe miệng treo nụ bất lực, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Cười nhạo Lương Vũ Đế mặt công chúng, đây chẳng là chê mạng dài !