Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 138: Sự Cố Liên Hoàn, Hương Lửa Chẳng Cháy

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:00
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lương Vũ Đế mím môi, từ từ thở một , thần sắc trang nghiêm về phía bài vị tổ tông bàn tế tự.

 

Đầu tiên hành lễ ba cúi đầu bài vị tổ tông, biểu thị sự kính ý và tưởng nhớ đối với tổ tông.

 

Sau đó, Lương Vũ Đế tay cầm ngọc quy, hành lễ vái chào ba hướng về bài vị tổ tông, để tỏ lòng tôn trọng đối với tổ tông.

 

Tiếp theo, Lương Vũ Đế đặt ngọc quy xuống, cầm lấy bình rượu, rót rượu ngon ly, đó đặt ly rượu lên án tế.

 

Thuận lợi xong những việc , trong lòng Lương Vũ Đế khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Mỗi bước đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ xuất hiện sức mạnh kỳ lạ hạn chế hành động của .

 

Cũng may chuyện đều thuận lợi, xuất hiện thêm t.a.i n.ạ.n gì.

 

Lương Vũ Đế nghiêng đầu, ánh mắt rơi ba nén hương nến đặt bên trái án tế.

 

Tiếp theo nên châm hương nến, biểu thị sự thành kính và kính ý đối với tổ tông, mà hương nến cháy thuận lợi, chỉ tượng trưng cho sự tưởng nhớ đối với tổ tông, cũng đại biểu cho sự cầu phúc và kỳ vọng của đối với tổ tông.

 

Không , khi về phía ba nén hương , trong lòng thế mà chút căng thẳng khó hiểu.

 

Châm nén hương thì thể xảy t.a.i n.ạ.n gì chứ, hương đều kiểm tra kỹ , nến cũng tắt, cháy .

 

Lương Vũ Đế quét mắt ngọn nến đang cháy vượng, cuối cùng nữa rơi ba nén hương.

 

Mã Hi Minh ánh mắt đờ đẫn Lương Vũ Đế đang từng bước tiến hành nghi thức tế tổ đài tế, trong lòng điên cuồng suy nghĩ tránh kiếp nạn .

 

Tế tự đang tiến hành, lúc vạn dám kêu dừng.

 

Ngày là do tính, đài tế là do giám sát xong, lúc tổ tông hài lòng, đó chẳng là tự vả mặt , chê sống quá lâu .

 

Haizz ~

 

Mã Hi Minh thấy Lương Vũ Đế lấy ba nén hương, đau lòng nhắm mắt , trong lòng thở dài nặng nề, nỡ thẳng Lương Vũ Đế.

 

Tế tổ long trọng như , các tổ tông đều hài lòng, thì vẫn còn chỗ đúng.

 

Chỉ thị của tiên tổ, là để Lương Vũ Đế đến Lăng tẩm hoàng gia tế bái ngay mặt.

 

Chỉ là mắt đang là thời điểm rối ren, Lương Vũ Đế tổn hại hình tượng, e là chịu Lăng tẩm hoàng gia a.

 

Tâm trạng của văn võ bá quan nặng nề như Mã Hi Minh, bọn họ nén xuống cơn buồn , ngẩng đầu chăm chú Lương Vũ Đế tiến hành nghi thức tế tổ.

 

Lương Vũ Đế hít sâu một , ngón tay khẽ run rẩy cầm lấy ba nén hương.

 

Tiếp đó, nín thở đưa ba nén hương gần ngọn nến, thở mạnh cũng dám, sợ thổi tắt ngọn nến.

 

Ánh mắt của các đại thần theo động tác của Lương Vũ Đế, cũng đều tập trung ngọn nến.

 

Hương bình thường đưa ngọn nến đốt một lát sẽ bốc khói, hôm nay châm nửa ngày cũng bốc khói.

 

Lương Vũ Đế cau mày chằm chằm nén hương nướng đen thui trong ngọn nến mà vẫn cháy lên, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên.

 

Nếu bài vị tổ tông còn đang trấn áp phía , thể lập tức lôi Khâm Thiên Giám ngoài c.h.é.m đầu.

 

Văn võ bá quan cũng ngẩn , một cái, trong mắt đầy vẻ sợ hãi và lo lắng.

 

Hương hỏa đều châm cháy, lão tổ tông đây là bất mãn với Lương Vũ Đế?

 

Mã Hi Minh thấy tình hình khác mấy so với tính toán, lập tức vạn niệm câu tro.

 

Thân thể mềm nhũn, ngừng toát mồ hôi lạnh, chỉ chốc lát , cả như dội nước, ướt đẫm.

 

Lương Vũ Đế mãi châm hương, đôi mắt trầm trầm dâng lên một tia lửa giận, liếc về phía Mã Hi Minh đang mềm nhũn như đống bùn bậc thang.

 

“Hoàng thượng....”

 

Vũ Hóa Thiên từ đài bên cạnh khom lưng lên, đưa ba nén hương mới cho Lương Vũ Đế.

 

Khi thấy hương châm cháy, lập tức lấy hương mới, theo Lương Vũ Đế lâu như , chút mắt nếu , đầu sớm chuyển nhà mấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-138-su-co-lien-hoan-huong-lua-chang-chay.html.]

 

Lương Vũ Đế thu hồi ánh mắt lạnh lùng, hờ hững liếc Vũ Hóa Thiên một cái.

 

Hắn nhét nén hương nướng đen thui trong tay cho Vũ Hóa Thiên, nhận lấy hương mới từ tay .

 

Lương Vũ Đế từ từ thở một , căng thẳng thần kinh, nữa đưa ba nén hương ngọn nến châm.

 

Giờ khắc , tất cả đều nín thở, mắt chằm chằm ba nén hương, trong lòng thầm cầu nguyện, ngàn vạn đừng xảy t.a.i n.ạ.n nữa.

 

Đáng tiếc, sợ cái gì thì cái đó nhất định sẽ đến.

 

Lương Vũ Đế trơ mắt ba nén hương trong tay nướng đen thui, vẫn cứ dấu hiệu bốc khói.

 

Vũ Hóa Thiên nuốt nước miếng, nữa run rẩy lấy ba nén hương mới, do do dự dự đưa cho Lương Vũ Đế.

 

Hạn hán lâu như , sờ thứ gì cũng khô khốc, thể liên tiếp hai hương đều ẩm .

 

Hơn nữa, rõ ràng sờ thấy hương một chút cũng ẩm, khô rang mà.

 

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , ánh mắt của Lương Vũ Đế sớm băm vằm đám đại thần vô dụng từng mảnh.

 

Lương Vũ Đế ba nén hương trong tay Vũ Hóa Thiên, sát khí trong mắt lóe lên biến mất.

 

Hắn mặt ngoài bình tĩnh cầm lấy ba nén hương trong tay Vũ Hóa Thiên, chút do dự, trực tiếp đưa ngọn nến châm.

 

Khi thấy ba nén hương vẫn châm cháy, khóe miệng Lương Vũ Đế nhếch lên một nụ lạnh lùng.

 

Con khi cạn lời, sẽ bất giác một cái.

 

Nhìn thấy nụ tà tính của Lương Vũ Đế, văn võ bá quan đang ngẩn tim đập thình thịch, sợ hãi nuốt nước miếng.

 

Ánh mắt bọn họ nhanh ch.óng quét qua Mã Hi Minh.

 

Nhìn thấy Mã Hi Minh mềm nhũn như đống bùn, trong mắt bọn họ tràn đầy sự đồng cảm.

 

Cái chức Khâm Thiên Giám đúng là dễ a, đầu lúc nào cũng treo lưng quần.

 

Lương Vũ Đế đầu chằm chằm bài vị tổ tông.

 

Hắn thực sự nghĩ thông, tổ tông rốt cuộc gì bất mãn với ?

 

Chẳng lẽ là vì Truyền Quốc Ngọc Tỷ trộm mất, cho nên tổ tông chấn nộ?

 

Hắn phái tìm , mỗi đêm đều lén lút trốn trong tẩm cung điêu khắc Truyền Quốc Ngọc Tỷ mới.

 

Truyền Quốc Ngọc Tỷ quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn, nhắm mắt cũng thể vẽ .

 

Chỉ là quốc khố tư khố cho đến bộ Kinh thành đều mất trộm, tìm vật liệu thích hợp, mới trì hoãn đến nay.

 

Tổ tông chẳng lẽ thể thông cảm cho nỗi khó khăn của ?

 

Quá tam ba bận, châm hương ba đều thành công, thứ tư thì thể châm nữa.

 

Nếu thứ tư cũng châm , thì sẽ truyền lời đồn đại bất hiếu.

 

Đến lúc đó chẳng ai cũng lý do để thảo phạt , chuyện tuyệt đối .

 

“HoàngHoàng thượng, vi thần bấm độn một chút, tổ tông đổi hành trình, hôm nay nghi thức tế tổ nên hủy bỏ......”

 

Mã Hi Minh mạo hiểm c.h.é.m đầu, cao giọng hô một câu.

 

Thò đầu cũng một d.a.o, rụt đầu cũng một d.a.o, thà liều một phen.

 

Lương Vũ Đế bây giờ cưỡi hổ khó xuống, nén hương thứ tư là tuyệt đối dám châm.

 

Hắn tìm cho Lương Vũ Đế một bậc thang để xuống.

 

Đây cũng coi như là tìm cho một con đường sống, chỉ xem lát nữa thể thuyết phục Lương Vũ Đế .

 

 

Loading...