Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 140: Nạn Dân Kêu Khóc, Tiêu Gia Hóa Thân Tiên Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:02
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bách tính đáng thương ngẩng đầu trời, gân cái cổ họng khàn đặc cầu:
“Thần tiên, cầu xin thần tiên cứu chúng con với......”
“Tiên nhân xin hãy ban cho chúng con một ít lương thực ...”
“Thần tiên hiển linh, ban phúc nhân gian, chúng cứu , hu hu.....”
“Ông trời mở mắt , cảm tạ ông trời, cầu xin tiên nhân phát phát thiện tâm, cứu cứu chúng con với......”
........
Nhìn tọa kỵ của tiên nhân đạp bụi mà đến, cách bọn họ ngày càng gần, thấy tiên nhân tọa kỵ đeo kính râm chắn gió và khẩu trang, mắt của đám nạn dân càng sáng hơn.
Thần tiên hóa giống với những bức tượng thờ trong chùa miếu, tinh thần khí mười phần, những tiên vật đều là thứ bọn họ từng thấy, mà sáng cả mắt, trong nháy mắt tràn đầy hy vọng.
Tiên nhân chắc chắn là thấy lời cầu nguyện của bọn họ, cho nên hạ phàm đến cứu bọn họ.
Lâm Di Nhiên đang ngủ ngon lành trong thùng xe xóc nảy, từ xa thấy một tràng tiếng than nức nở.
Nàng run run mí mắt, mở mắt bò dậy.
Lâm Di Nhiên về phía tiếng truyền đến, thấy quan đạo quỳ chi chít những nạn dân áo quần lam lũ.
Nghe những lời cầu xin lóc của nạn dân, nàng nhớ tới trong sách khi hạn hán nghiêm trọng, bách tính đổi con cho để ăn, cảnh tượng t.h.ả.m tuyệt nhân , một trận hạn hán biến nhân gian thành địa ngục.
Nàng lớn thế từng chịu khổ, càng đừng đến chịu đói, ngày tháng khổ nhất đời chính là mấy ngày lưu đày cùng nhà họ Tiêu.
So với những bách tính , chút khổ đó căn bản tính là khổ, nàng mỗi ngày đều ăn vụng, cũng đói, chỉ là môi trường nghỉ ngơi kém chút thôi.
Nhìn bách tính đầy đất gầy trơ cả xương, nàng chân chân chính chính cảm nhận cái gì gọi là khổ nạn, trong lòng buồn bực khó chịu.
Thị lực thính lực của Tiêu Vân Trạm cũng kém, từ xa thấy những nạn dân đó, liền giảm tốc độ.
Nửa năm đầu tiên là Tây Lương quốc hạn hán, bây giờ Đại Lương quốc xem cũng sắp náo hạn hán .
Xung quanh Kinh thành gần hai tháng mưa, Phạm Thiên Thành gần Tây Lương quốc, hơn ba tháng mưa , hạn hán nghiêm trọng hơn Kinh thành.
Từ hướng những nạn dân tới, tám chín phần mười đều là bách tính của Thạch Tuyền Thành và Bình Hòa Thành.
Bọn họ sắp đến Võ Nghĩa Thành, đến Phạm Thiên Thành qua Võ Nghĩa Thành Thạch Tuyền Thành Bình Hòa Thành Bình Lương Thành Phạm Thiên Thành.
Phạm Thiên Thành cách nơi đường xá xa xôi, bách tính e là cũng xa như .
Cách nạn dân ngày càng gần, tiếng than của nạn dân cũng càng thêm rõ ràng.
Các nữ quyến trong thùng xe, cũng đều thấy tiếng than, nhao nhao đầu sang.
Tiêu lão phu nhân cau mày c.h.ặ.t chẽ:
“Hạn hán nghiêm trọng như , quan phủ chẳng lẽ còn mở kho phát lương?”
Liên tục mấy tháng mưa, theo lý thuyết, quan phủ nên mở kho phát lương, trấn an dân chúng, sớm như nạn dân xuất hiện.
Tiêu lão phu nhân rằng, lương thực thu lên của các thành, còn lương thực cũ những năm , bộ đều Hộ bộ thu lên .
Lúc chỉ quốc khố trống rỗng, kho lương địa phương cũng trống rỗng, còn quản bách tính địa phương.
Có nơi quan thương cấu kết, trắng trợn tích trữ lương thực, chờ giá lên, dẫn đến sự sinh tồn của bách tính càng thêm gian nan.
Đại tẩu thở dài một , trong mắt đầy vẻ nghi hoặc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-140-nan-dan-keu-khoc-tieu-gia-hoa-than-tien-nhan.html.]
“Theo lý thuyết ít nhất hạn hán nửa năm, mới xuất hiện tình trạng lượng lớn nạn dân chạy nạn, đây mới hơn hai tháng, nhiều nạn dân như ?”
Thiên tai đây cũng từng .
Hơn mười năm , phương Nam liên tục mưa lớn nửa tháng, bùng phát lũ lụt quy mô lớn.
Lũ lụt phá hủy lượng lớn ruộng đồng, c.h.ế.t đuối vô kể.
Tiên hoàng khi tình hình thiên tai, lập tức ban bố một loạt biện pháp, trấn an quần chúng thiên tai.
Dịch bệnh do lũ lụt gây cũng kiểm soát kịp thời.
Năm đó Lương Vũ Đế vẫn còn là một hoàng t.ử, lúc đó cũng tham gia bộ quá trình.
Sao bây giờ lên ngôi gặp hạn hán, một chút biện pháp cũng , thế mà nạn dân chạy về phía Nam .
Nhị tẩu hừ lạnh một tiếng: “Còn vì nữa, còn Lương Vũ Đế tạo nghiệp, hôn quân thiên lý bất dung, trời giáng tai nạn, .....”
Nhị tẩu lời còn hết, Tam bính t.ử chậm rãi “tu tu” hai tiếng, dừng ở nơi cách nạn dân một mét.
Nạn dân rưng rưng nước mắt vật thể khổng lồ dừng mắt, còn các vị tiên nhân ăn mặc kỳ lạ, dừng một lát, nhao nhao dập đầu cầu.
Trong đó một ông lão quỳ ở hàng , chút văn hóa, ngẩng đầu khàn giọng nghẹn ngào :
“Cầu xin tiên nhân cứu cứu , thảo dân là Lý chính của Chu Gia Thôn thành Bình Hòa Chu Trường Thọ.”
Chu Trường Thọ thấy tiên nhân ngắt lời , mím đôi môi khô khốc rướm m.á.u, tiếp tục khàn giọng :
“Thành Bình Hòa bốn tháng nay, chỉ ba tháng mưa một trận mưa phùn lất phất, đó thì còn rơi một giọt mưa nào nữa.”
“Đầu tiên là giếng nông trong thôn hết nước, tiếp đó giếng sâu cũng nước, đến con sông sâu nhất trong thôn đều khô cạn.”
“Sau đó hạn hán càng thêm nghiêm trọng, dẫn đến nạn châu chấu, hoa màu thu hoạch trong ruộng châu chấu c.ắ.n nuốt lượng lớn, khiến ruộng đồng trong thôn mất trắng....”
“Hạn hán châu chấu cùng ép tới, c.h.ế.t đói vô kể, cố tình lúc quan phủ còn tới trưng thu thuế má, lương thực thì nộp bạc.......”
“Mùa màng mất trắng, lương thực thì đưa bạc, của cải đều móc rỗng cũng đủ a, quan phủ màng sống c.h.ế.t của bách tính, chỉ thuế má..... a hu hu....”
Chu Trường Thọ nghĩ đến những thôn dân vì nộp thuế, quan phủ đ.á.n.h c.h.ế.t, nhịn nức nở.
“Hu hu hu......”
Nhắc tới quan phủ cưỡng chế trưng thu thuế má, nạn dân đều nhịn cúi đầu nức nở.
Nếu quan phủ cho bọn họ đường sống, bọn họ hà cớ gì rời bỏ quê hương, chạy nạn về phía Nam.
Dọc đường thôn dân c.h.ế.t đói ít, bọn họ đều cảm thấy tùy thời sẽ c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát, giống như cái xác hồn theo đại bộ đội về phía Nam.
“Hôn quân!” Nhị tẩu tức giận mắng: “Hạn hán nghiêm trọng như để quan phủ mở kho cứu tế, thế mà còn nghĩ thu thuế, quả thực chính là để nhất đại hôn quân trong thiên hạ.”
“Trong các thành bao phú thương tích trữ lương thực nhiều như , quan phủ tìm phú thương quyên lương cứu tế, ngược nhắm chút lương thực trong tay bách tính, cẩu quan cẩu hoàng thượng!”
Tiêu lão phu nhân cau mày c.h.ặ.t chẽ: “Lương Vũ Đế quỷ nhập tràng ? Sao trở nên hôn dung vô đạo như , quốc khố kho lương nhiều bạc nhiều lương thực như thế, lúc thiên tai lấy dùng, giữ gì, để mọc sâu ?”
Mấy năm mưa thuận gió hòa, quốc khố kho lương đều chất đầy ắp, mỗi năm đều sẽ chuyển lương thực cũ đến quân đội, lương thực mới bỏ .
Bởi vì lương thực quá nhiều, kho lương Hộ bộ đều mở rộng mấy , lương thực bên trong ít nhất thể giúp bách tính quốc giảm bớt áp lực nửa năm.
Lương Vũ Đế đen lòng, mở kho cứu tế thì thôi, lúc còn nghĩ thu thuế, cũng sợ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t.