Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 142: Chiêu Binh Mãi Mã, Mở Rộng Thế Lực

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:04
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vốn dĩ đối với tiên nhân chút kính sợ, cộng thêm một mặc đồ xanh rõ mặt mũi xách kiếm bên cạnh trấn nhiếp, bọn họ thở mạnh cũng dám, hàng ngũ xếp ngay ngắn đấy.

 

Bọn họ mấy ngày ăn uống, ba bốn ngày cũng vệ sinh một , hố xí cũng sắp phân mà ăn .

 

Lúc cái ăn dám gây sự, ngộ nhỡ chọc giận tiên nhân, tiên nhân thu hồi ban thưởng, chẳng bù nổi mất .

 

Bọn trẻ mắt trông mong xếp phía uống cháo, cái miệng nhỏ nứt nẻ ngừng nuốt nước miếng.

 

Bàn tay cầm bát gốm ngừng run rẩy, cái dày vốn đói đến tê dại, lúc nữa cảm giác đói khát mãnh liệt.

 

Thân thể gầy yếu của bọn trẻ khẽ run rẩy, dường như thể đói ngất bất cứ lúc nào.

 

Giày chân bọn trẻ đến nát bươm, chỉ còn vài miếng vải bẩn thỉu rũ mu bàn chân.

 

Có đứa trẻ lòng bàn chân mài mòn vô cùng nghiêm trọng, nhấc chân đường đều là từng dấu chân m.á.u...

 

Nhìn mà Lâm Di Nhiên đau lòng thôi, lúc đến lượt bọn trẻ uống cháo, nàng múc cháo đặc hơn một chút.

 

Đôi tay gầy yếu của bọn trẻ bưng bát cháo, mắt sáng rực, húp xì xụp.

 

Chu Gia Thôn hơn trăm miệng ăn, nhanh đều uống cháo trắng.

 

Nhìn những hạt gạo trắng ngần trong bát, nước mắt bách tính kìm mà rơi xuống.

 

Đây quả thực là tiên nhân Bồ Tát, thế mà cho bọn họ ăn lương thực tinh.

 

Sau khi Lâm Di Nhiên chia cháo trắng xong, nhân lúc đều đang bách tính uống cháo, lặng lẽ bỏ trong nồi đất một nồi khoai lang.

 

Một cái nồi đất đựng bao nhiêu khoai lang, nhưng ai bảo Tiêu gia đều cho rằng cái nồi đất là bảo bối chứ.

 

Lúc nàng lấy khoai lang từ nồi đất , trực tiếp lấy từ trong gian , mỗi ... chia hai củ khoai lang .

 

Khoai lang ăn sống giải khát chắc bụng, ăn tiết kiệm chút, thể giúp bọn họ kiên trì đến Phạm Thiên Thành.

 

Nhóm tố chất cũng tệ, thu Tiêu Gia Quân huấn luyện t.ử tế một chút, cũng là một đội ngũ .

 

Người Chu Gia Thôn uống cháo trắng xong, một cái, trong mắt tràn đầy khát vọng sống.

 

Chu Trường Thọ dẫn đầu quỳ xuống, sự dẫn dắt của ông, các thôn dân Chu Gia Thôn bộ tề chỉnh vây quanh "tam bính t.ử" quỳ xuống.

 

“Cảm tạ ơn cứu mạng của tiên nhân, thảo dân nguyện trâu ngựa báo đáp tiên nhân...”

 

“Cảm ơn tiên nhân... cảm ơn...”

 

“...”

 

Chu Trường Thọ giơ tay lên, các thôn dân đang lầm rầm lập tức ngậm miệng .

 

Ông hắng giọng một cái, cảm giác cổ họng cũng đau như nữa.

 

Ông ngẩng đầu vẻ mặt đầy cảm kích về phía Lâm Di Nhiên, đó dập đầu thật sâu:

 

“Thảo dân cảm tạ tiên nhân ban thưởng cháo trắng, chỉ là cháo trắng chỉ thể giải quyết khốn cảnh lúc của thôn dân, hạn hán xem tình hình nhất thời nửa khắc cũng thuyên giảm , thảo dân nên về ...

 

“Khẩn cầu tiên nhân giúp thôn dân Chu Gia Thôn chỉ một con đường sáng...”

 

Một bữa no và bữa nào cũng no, bọn họ vẫn phân biệt rõ ràng.

 

Nếu thể theo tiên nhân, thì chắc chắn là cực .

 

đây cũng chỉ là vọng tưởng của ông mà thôi, Chu Gia Thôn nhiều như , tiên nhân cần nhiều theo thế .

 

Bọn họ thể gặp tiên nhân, là may mắn cực lớn .

 

Cũng ai cũng thể gặp tiên nhân, tiên nhân chỉ đường, trong lòng bọn họ cũng cái đáy.

 

Lâm Di Nhiên khẽ thở dài một , về phía dãy núi xa xa:

 

“Các ngươi cũng đừng về phía Nam nữa, phía Nam đường xá xa xôi, các ngươi thể sống sót đến phía Nam cũng khó .”

 

“Kinh thành thì càng cần , cửa thành các ngươi cũng , nơi đó nhận nạn dân...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-142-chieu-binh-mai-ma-mo-rong-the-luc.html.]

“Tuy rằng bên cạnh Đông Môn Thành mấy ngọn núi lớn, nhưng núi ở bên ngoài cũng là một mảnh khô vàng, gì để ăn, chỉ trong núi sâu còn chút màu xanh...”

 

“Về phần núi sâu, các ngươi càng cần nghĩ tới, đến dã thú đói khát trong núi sâu, chỉ riêng đám rắn rết côn trùng cũng đủ cho các ngươi chịu đựng .”

 

“Vào núi sâu cũng là mồi cho dã thú, các ngươi vẫn là về .”

 

“Quay về?” Chu Trường Thọ kinh ngạc Lâm Di Nhiên.

 

Ông chút hiểu ý của tiên nhân là gì.

 

Quay về thì càng hạn hán càng nghiêm trọng, chẳng lẽ về chờ c.h.ế.t ?

 

Ý của tiên nhân là, bọn họ cần tốn công nữa, thể trực tiếp về chờ c.h.ế.t?

 

Các thôn dân Chu Gia Thôn bộ đều vẻ mặt ngơ ngác Lâm Di Nhiên, hiểu ý của tiên nhân là gì.

 

“Không sai.” Lâm Di Nhiên gật đầu, năng hùng hồn đầy lý lẽ:

 

“Các ngươi trực tiếp Phạm Thiên Thành, nương nhờ Tiêu Gia Quân, chỉ cần trong nhà tráng đinh gia nhập Tiêu Gia Quân lính, Tiêu Gia Quân bao các ngươi ăn uống. Không ăn no mặc ấm, nhưng ít nhất thể khiến cả nhà già trẻ các ngươi đều đến mức c.h.ế.t đói...”

 

Lâm Di Nhiên dứt lời, Tiêu gia bộ đều khiếp sợ đầu nàng.

 

Ánh mắt Tiêu Vân Trạm lóe lên tia sáng cuồng nhiệt, suy nghĩ của Lâm Di Nhiên và hẹn mà gặp.

 

Lương Vũ Đế quả thực xứng cái ghế hoàng đế .

 

Sở dĩ về phía Phạm Thiên Thành, chính là để hội hợp với Tiêu Gia Quân, một lật đổ Lương Vũ Đế.

 

Tiêu lão phu nhân mấp máy môi hai cái, rốt cuộc một chữ.

 

Ý của nha đầu ... là dẫn dắt Tiêu gia tạo phản a?

 

Lương Vũ Đế hôn dung vô đạo, cho dân chúng lầm than, mượn cái cớ tạo phản, cũng coi như là sư xuất hữu danh .

 

Phản thì phản thôi, tình cảnh của bọn họ, phản cũng đường sống.

 

Đại tẩu lớp khẩu trang miệng há to, tứ dũng mãnh a.

 

Người khác tạo phản đều lén lén lút lút, nàng trực tiếp công khai chiêu binh mãi mã.

 

Nhị tẩu kích động hai mắt phát sáng.

 

Khá lắm, tứ nữ hoàng đế, nàng tuyệt đối ủng hộ.

 

Đồng t.ử tam tẩu chợt co một chút.

 

Tứ như khác a?

 

Các thôn dân Chu Gia Thôn đồng t.ử mạnh mẽ mở to, vẻ mặt dám tin Lâm Di Nhiên.

 

Ý của tiên nhân làlà ý gì?

 

Hai chữ “Tạo phản” xoay chuyển trong đầu bọn họ.

 

Vậy tại là Tiêu Gia Quân?

 

Tiêu gia gia lưu đày ?

 

Bọn họ nương nhờ Tiêu Gia Quân ?

 

Chu Trường Thọ hít sâu một , ngẩng đầu tuyệt vọng về phía Lâm Di Nhiên, đáy mắt tràn đầy sự bất lực sâu sắc:

 

“Tiên nhân chỗ , thảo dân chạy nạn từ Bình Hòa Thành tới đây, hạn hán ở các thành đều nghiêm trọng, bên phía Phạm Thiên Thành hạn hán còn lợi hại hơn...”

 

“Hơn nữa Phạm Thiên Thành cách nơi cũng xa xôi, trong tay thảo dân một chút lương thực cũng , e là tới Phạm Thiên Thành.”

 

“Tiên nhân chớ trách, thảo dân chịu sự chỉ điểm của tiên nhân, thực sự là lực bất tòng tâm...”

 

Ông mới mặc kệ ai tạo phản ai hoàng đế, ai thể cho bọn họ sống sót, đó chính là hoàng đế của bọn họ.

 

Ai cho bọn họ cái ăn, bọn họ đó.

 

 

Loading...