Tiêu Vân Siêu kích động hai miếng nuốt trọn miếng gà nướng trong miệng, há to miệng nếm một miếng lớn ngỗng .
Mẹ ơi, đây là đầu bếp nào gà nướng ngỗng , mùi vị thật sự ngon thể tả, thơm đến mức suýt nuốt cả lưỡi.
Da ngỗng vàng ruộm và thịt dính liền , một miếng c.ắ.n xuống, đầy miệng đều là thịt ngỗng đậm đà mềm mại, béo mà ngấy, tan ngay trong miệng, khiến nhịn ăn thêm mấy miếng.
Tiêu Vân Siêu gặm mấy miếng ngỗng xong, ánh mắt lóe lên.
Hắn lắc lắc cánh tay Tiêu lão tướng quân đang khoác tay :
“Cha, chỉ ăn thịt, tỏi và cháo rau ăn kèm, chút nghiền a.”
“Tục ngữ , ăn thịt ăn tỏi, mùi thơm giảm một nửa đấy...”
Thử nữa xem, năng lực gì nấy của cha , rốt cuộc chuẩn .
Hắn bây giờ khéo đặc biệt uống cháo, lâu ăn gạo, đều quên mất gạo ăn mùi vị gì .
Tiêu lão tướng quân , mắt lập tức sáng lên:
“ đúng đúng, thơm, mùi thơm thể thiếu một nửa...”
“Lão t.ử uống cháo rau, còn tỏi...”
“Lão t.ử đợi kịp , ngỗng sắp nguội , mùi thơm thể thiếu một nửa, lão t.ử ăn tỏi, uống cháo rau...”
Tiêu lão tướng quân bĩu môi, nhét nửa con ngỗng trong tay tay Tiêu Vân Siêu, xòe hai tay la hét ngừng.
Tiêu Vân Siêu dám chớp mắt, chằm chằm chớp mắt tay Tiêu lão tướng quân, trong lòng chút sợ mất linh.
Theo lý thuyết bọn họ ở trong rừng rậm sẽ c.h.ế.t đói, cho dù mưa, trong núi sâu vẫn màu xanh và động vật nhỏ, săn một ít ăn, cũng thể sống qua ngày.
mà, cha cứ như đóng đinh ở đây , sống c.h.ế.t chịu dời ổ, núi sâu thì lóc om sòm.
Đi vòng ngoài, cha liền túm lấy đ.á.n.h tơi bời, hại c.h.ế.t ông...
Hắn thà rằng ông cứ ngốc , chừng cùng cha đ.á.n.h đ.á.n.h nháo nháo còn thể ngoài.
Ông đây ngốc nữa, chỉ thể cha đơn phương ẩu đả.
Cho nên bọn họ yêu lắm c.ắ.n đau lâu như , vẫn luôn ở bên cạnh con suối nhỏ từng dời ổ.
Mực nước trong suối nhỏ, trơ mắt từng chút từng chút hạ xuống, xem mấy ngày nữa, suối nhỏ sẽ cạn khô.
Cỏ và quả dại xung quanh suối nhỏ, sớm bọn họ ăn sạch sẽ .
Cái ổ bọn họ canh giữ cũng đang từng chút mở rộng, ăn đúng là sạch sẽ a, cây c.h.ặ.t xuống đốt lửa, lá cỏ bọn họ ăn sạch.
Hai thanh kiếm duy nhất, cùn đến mức hình thù gì...
“Ha ha~~~”
Tiếng đắc ý của Tiêu lão tướng quân vang lên.
Tay của ông xuất hiện một bát cháo rau to bốc khói nghi ngút, tay trái nắm hai củ tỏi.
“Xì xụp xì xụp~”
Tiêu lão tướng quân vươn đầu bĩu môi ghé bát, vui vẻ húp hai ngụm cháo rau.
“A~~ thật thoải mái!”
Đồng t.ử Tiêu Vân Siêu chợt co , ở cự ly gần thêm nữa, tim vẫn khống chế đập kịch liệt.
Quá kích thích !
Chỉ một bát cháo, chứng tỏ những thứ cha hét ăn, đều là phần một .
Vậy cũng cùng lão cha gọi, cũng thể gọi gì nấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-148-lien-tuc-thu-nghiem-nang-luc-ky-quai.html.]
Mắt Tiêu Vân Siêu sáng dọa , kích động nuốt nước miếng, căng thẳng hít sâu một , trong đầu nghĩ xem, gọi món gì cho .
Tiêu lão tướng quân húp mấy ngụm cháo xong, đặt bát xuống đất, vui vẻ bóc tỏi.
Một miếng tỏi một miếng ngỗng , mùi vị quả nhiên càng ngon hơn.
Tiêu Vân Siêu liếc lão cha ăn đầy mồm dầu mỡ, hắng giọng một cái:
“Lão t.ử cái rìu....... cái rìu, mau cho lão t.ử cái rìu......”
Kiếm cùn quá , một cái rìu, khéo thể dùng để c.h.ặ.t củi.
Tiêu lão tướng quân đang nhai ch.óp chép lập tức dừng , khóe miệng trễ xuống, vẻ mặt khinh bỉ Tiêu Vân Siêu:
“Tiểu t.ử ngươi, đồ bắt chước, hừ!”
Tiêu Vân Siêu hổ nhếch khóe môi, gân cổ lên gọi mấy tiếng.
Kết quả chẳng động tĩnh gì...
Tiêu Vân Siêu rũ mắt hai tay của , một tay cầm gà nướng, một tay cầm ngỗng .
Chẳng lẽ là vì rảnh tay, cho nên mới mất linh?
Tiêu Vân Siêu cẩn thận từng li từng tí đặt gà nướng và ngỗng bên cạnh đống lửa, xòe đôi bàn tay trống đầy dầu mỡ , mắt đầy mong đợi chằm chằm lòng bàn tay, nữa gân cổ lên gọi mấy câu.
Tiêu lão tướng quân liếc mắt chằm chằm lòng bàn tay Tiêu Vân Siêu, thấy lòng bàn tay đồ, nhẹ nhàng hừ hai tiếng.
Tiêu Vân Siêu hổ thu tay về, khan một tiếng.
Chẳng lẽ là vì cha vẫn khôi phục trí nhớ, cho nên mới thể năng lực ?
Tiêu Vân Trạm cau mày chằm chằm hòn đá mặt đất.
Hắn cũng thể đập một cái vết thương lành gáy chứ.
Ngộ nhỡ đập thành kẻ ngốc, kết quả năng lực thì ?
Thôi bỏ bỏ .
Lão cha năng lực , cũng đói c.h.ế.t , chăm sóc cha cho là .
...
Lâm Di Nhiên sắp tức đến mức c.h.ử.i ầm lên .
Tiêu lão tướng quân cái trò gì thế.
Nàng từ trong hố lên, tiếng cảnh báo tít tít tít vang lên.
Nhìn xem, Tiêu lão tướng quân đòi một con ngỗng .
Được thôi, đàn ông con trai, ăn khỏe cũng bình thường.
Nàng bên đặt xong, vỗ vỗ tay định lên, tiếng cảnh báo của Lục Phao Pao nữa vang lên...
Tiếng báo động của Lục Phao Pao vang lên ngừng trong đầu nàng, ồn ào đến mức đầu nàng sắp nổ tung .
Đây đúng là cha sống mà.
Tiêu lão tướng quân đây là coi nàng thành con rùa trong hồ ước nguyện !
Người cha chẳng chút tiết chế nào thế, một chút cũng giống lão tướng quân bày mưu tính kế, ngược giống một tên tham ăn mười phần.
Vật tư quân nhu đồ dùng sinh hoạt cái gì cũng cần, chỉ đòi cái ăn.
Tin nhắn nàng gửi, trong khung đối thoại hiển thị ngược là gửi .
Đáng tiếc, xem Tiêu lão tướng quân cũng thể trả lời tin nhắn của nàng.