Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 164: Thần Khí Đèn Pin Và Sự Cuồng Nhiệt Của Dân Chúng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:26
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ào một cái, đám nạn dân mặt đầy hưng phấn, đồng loạt quỳ rạp xuống.
“Thảo dân cung nghênh tiên t.ử, Hộ Dân Mỹ Nam Tử, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Âm thanh do mấy ngàn hô lên, tràng diện thật sự chấn động.
Mọi thành kính dập đầu lạy mấy Lâm Di Nhiên, bọn họ chỉ bày tỏ sự tôn sùng đối với các tiên t.ử, mà còn đang bày tỏ lòng ơn đối với các tiên t.ử.
Nếu tiên t.ử tay giúp đỡ, những như bọn họ chịu đựng nổi mấy ngày.
Tiêu Vân Trạm đầu về phía thùng xe phía , các nữ quyến đều trong thùng xe, mặt ẩn chứa một tia hưng phấn quét mấy ngàn bá tánh.
Các nữ quyến thấy qua trận thế thanh thế to lớn như , trong lòng kích động là điều khó tránh khỏi.
Tiêu Vân Trạm ngược bình tĩnh, từng thống lĩnh mấy chục vạn binh lính, chút động tĩnh trong mắt tính là gì.
Lâm Di Nhiên khẽ hất cằm về phía Tiêu Vân Trạm, hiệu cho - vị "Hộ Dân Mỹ Nam Tử" chuyện.
Hắn xây dựng uy vọng trong đám nạn dân , thì để mặt là nhất, thuận tiện quản lý.
Đám nạn dân điều, cách cư xử mắt , đáng thưởng.
Lâm Di Nhiên quét mắt thức ăn trong gian, liếc mắt liền thấy mấy con ngựa lông tóc bóng mượt đang trong gian.
Khá lắm, nàng quên mất mấy con ngựa chứ, sẽ nghẹn c.h.ế.t chứ?
Mấy con ngựa của nhà Tống Tri phủ, hình hùng tráng, bước chân mạnh mẽ, qua liền thấy tràn ngập sức mạnh, tốc độ chắc chắn cũng tệ.
Lâm Di Nhiên khẽ nhíu mày.
Đám nạn dân cứ lộn xộn chạy tới Phạm Thiên Thành mãi cũng cách, thời gian đường uổng phí quá.
Nàng và các tẩu tẩu thể mỗi dẫn một ngàn , đường huấn luyện...
...
“Đứng lên !”
Tiêu Vân Trạm ở vị trí lái xe lam, ánh mắt quét qua đám nạn dân, nhẹ nhàng giơ tay lên một cái, khí thế mười phần.
“Tạ ơn tiên t.ử, Hộ Dân Mỹ Nam Tử!”
Đám nạn dân đồng thanh cảm tạ xong, rào rào một cái tất cả đều lên, trong đêm tối ánh mắt sáng rực chằm chằm xe lam.
Dung nhan của tiên t.ử đám nạn dân dám thẳng, chỉ thể chằm chằm Hộ Dân Mỹ Nam Tử.
Tiêu Vân Trạm nhiều đôi mắt chằm chằm như thế mà chút tự nhiên.
Những ánh mắt quá trần trụi!
Trần trụi giải phóng khát vọng đối với sự sống.
Tiêu Vân Trạm hắng giọng, định chuyện, trong tay liền xuất hiện mấy vật hình trụ tròn.
Hắn định đầu về phía Lâm Di Nhiên, trong đầu liền truyền đến giọng của nàng:
[Thứ là đèn pin năng lượng mặt trời, ban ngày đặt ở nơi ánh mặt trời chiếu tới, buổi tối thể phát sáng.]
[Trên đèn pin một cái công tắc, ấn một cái, đèn pin sẽ sáng, ấn thêm cái nữa ánh sáng sẽ mạnh hơn, ấn thêm cái nữa, sẽ tắt.]
[Phát đèn pin cho dẫn đầu các thôn, thuận tiện cho bọn họ đường ban đêm, ban ngày nghỉ ngơi...]
Lông mày Tiêu Vân Trạm khẽ động, cầm một cái đèn pin lên xem xét.
“Tách” một tiếng, chiếc đèn pin nhỏ trong tay, nháy mắt b.ắ.n một luồng ánh sáng ch.ói mắt.
Các nữ quyến Tiêu gia đột ngột đầu vật phát sáng trong tay Tiêu Vân Trạm, khiếp sợ trừng lớn mắt.
Lão Tứ cạy đèn xe xuống từ lúc nào ?
Diêu Văn Hồng rõ vật thể phát sáng nhỏ dài trong tay Tiêu Vân Trạm, lông mày lập tức nhíu .
Không đúng, thứ tuy cũng thể phát sáng giống đèn xe lam, nhưng đầu đèn lớn bằng đầu đèn xe lam.
Ánh sáng cũng rộng bằng ánh sáng của xe lam, nhưng tầm chiếu xa qua vẻ tương đương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-164-than-khi-den-pin-va-su-cuong-nhiet-cua-dan-chung.html.]
Ánh mắt Diêu Văn Hồng khẽ lóe lên, tầm mắt rơi sườn mặt Lâm Di Nhiên.
Tứ lấy thứ chẳng lẽ là chia cho đám nạn dân ?
Chuyện quá hào phóng ?
Nàng cũng một cái đèn như ...
Đám nạn dân thấy ánh sáng đột nhiên b.ắ.n từ trong tay Hộ Dân Mỹ Nam Tử, mắt nháy mắt trừng thẳng, thở cũng dám thở, mặt nghẹn đỏ bừng.
Tiên t.ử hiển linh ...
Người dẫn đầu các thôn kích động bịch một cái quỳ xuống, càng thêm thành kính dập đầu bái tạ:
“Tiên t.ử hiển linh , thảo dân ba đời may mắn gặp các tiên t.ử, cầu xin các tiên t.ử phù hộ cho thảo dân tiêu tai miễn nạn...”
Tiêu Vân Trạm đèn pin trong tay, ngón tay ấn lên công tắc.
“Tách” một tiếng, ấn công tắc một cái, ánh sáng từ đèn pin lập tức trở nên mãnh liệt hơn, chiếu cũng xa hơn một chút.
Mắt đám nạn dân trừng càng lớn hơn, kích động đến mức run rẩy, tự chủ hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống.
Đám nạn dân thành kính nhắm mắt , đôi môi run rẩy, yên lặng cầu nguyện.
Các nữ quyến Tiêu gia theo từng tiếng công tắc , trong lòng cứ thót lên từng cái.
Trong lòng các nàng tò mò c.h.ế.t, nhưng ngoài mặt dám lộ chút khiếp sợ nào.
Trong mắt đám nạn dân các nàng đều là tiên t.ử, đồ vật tiên t.ử tự biến , thể khiếp sợ .
Lại là một tiếng “tách”, luồng ánh sáng trong tay Tiêu Vân Trạm trong đêm tối nháy mắt biến mất, chỉ còn đèn xe lam vẫn chiếu sáng mảnh đất cằn cỗi .
Tiêu Vân Trạm quét mắt những dẫn đầu các thôn mặc đồ rằn ri ở hàng .
“Vật gọi là đèn pin, dẫn đầu mặc đồ rằn ri của các thôn bước tới, mỗi nhận một cái.”
Những mặc đồ rằn ri kích động run lên, hận thể trực tiếp nhảy cẫng lên hoan hô, ăn mừng niềm vui bất ngờ .
May mà bọn họ còn giữ một phần lý trí, vội vàng run giọng quỳ tạ:
“Thảo dân cảm tạ tiên t.ử và Hộ Dân Mỹ Nam T.ử ban thưởng!”
Mấy mặc đồ rằn ri kích động bò dậy.
Khóe miệng bọn họ sắp toét đến mang tai.
Mọi lượt xếp hàng, giơ hai tay, vẻ mặt cung kính Hộ Dân Mỹ Nam Tử, cẩn thận từng li từng tí nhận lấy đèn pin.
Đèn pin nhỏ nhắn, trọng lượng vẫn khá nặng.
Đám nạn dân đèn pin nâng trong lòng bàn tay, kích động tay run rẩy ngừng, liên tục l.i.ế.m môi, chờ Hộ Dân Mỹ Nam T.ử lên tiếng.
Sau khi Tiêu Vân Trạm phát xong đèn pin, trong tay còn một cái.
Hắn chỉ chỗ công tắc, với :
“Các ngươi cho kỹ, chỗ của đèn pin một cái công tắc, ấn một cái, đèn pin sẽ sáng, ấn thêm cái nữa ánh sáng sẽ mạnh hơn, ấn thêm cái nữa, đèn sẽ tắt...”
Những cầm đèn pin theo chỉ dẫn của Tiêu Vân Trạm, cẩn thận ấn công tắc một cái.
Mấy tiếng “tách” vang lên, từng luồng ánh sáng ch.ói mắt nháy mắt b.ắ.n lên bầu trời, chiếu sáng một mảnh trời đất nhỏ như tuyết.
Mọi ồ lên một trận, ấn công tắc thêm cái nữa, bầu trời đêm lập tức trở nên sáng hơn...
Lại là một trận tiếng “tách” vang lên, ánh sáng đèn pin nháy mắt tắt ngấm.
Tiêu Vân Trạm thấy đều sử dụng, tiếp tục :
“Ban ngày đặt đèn pin ở nơi ánh mặt trời chiếu tới, buổi tối thể phát sáng, các ngươi đều đường ban đêm, ban ngày nghỉ ngơi.”
Tiêu Vân Trạm xong, nạn dân là một trận hoan hô, quỳ xuống đất cảm tạ.
Thứ thần kỳ như , các tiên t.ử cứ thế trực tiếp cho bọn họ, quả thực chính là cha tái sinh của bọn họ a.
Lương Vũ Đế còn từng dùng qua đồ như , bọn họ dùng , nghĩ thôi thấy kích động.