Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 170: Ánh Sáng Như Ban Ngày, Thành Lập Đội Nữ Binh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:32
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Trạm chỉnh lý đèn mỏ, đội lên đầu.

 

Mọi động tác của Tiêu Vân Trạm, cũng chỉnh lý đèn mỏ, nhao nhao đội lên đầu.

 

“Tách” một tiếng, khi Tiêu Vân Trạm đội đèn mỏ xong, ấn công tắc một cái, bóng đèn trán nháy mắt b.ắ.n một luồng ánh sáng ch.ói mắt.

 

Phạm vi chiếu sáng của đèn mỏ, xa đèn pin thể so sánh, thậm chí còn chiếu xa hơn, sáng hơn cả đèn pha lớn của xe lam.

 

Mấy Tiêu lão phu nhân nheo mắt , ngay đó đồng t.ử chấn động, vui mừng nhếch khóe môi.

 

Các nàng nhao nhao cùng một hướng, mặt hướng về phía bãi đất trống bên trái, bật đèn mỏ đầu lên.

 

Soạt một cái, một mảng lớn ánh sáng trắng chiếu lên bãi đất hoang , chiếu sáng như ban ngày, mỗi một cọng cỏ khô bãi đất hoang đều thể thấy rõ ràng, bất kỳ bóng tối nào.

 

Bầu trời đột nhiên trở nên sáng rực, dọa cho đám nạn dân đang ríu rít nháy mắt ngậm miệng .

 

Ánh sáng mãnh liệt kích thích bọn họ tất cả đều tự chủ nheo mắt .

 

Sau khi thích ứng với ánh sáng, bọn họ trừng lớn mắt vẻ mặt khiếp sợ về phía nơi phát ánh sáng.

 

Đám nạn dân ngây dại, dường như mất tiếng, há to miệng phát chút âm thanh nào.

 

Bọn họ sợ phát một chút tiếng động, kinh động đến các tiên t.ử thi pháp.

 

Nhìn ánh sáng siêu mạnh phát đầu các tiên t.ử, trong ánh mắt đám nạn dân tràn đầy khiếp sợ và sùng kính, giống như điểm huyệt, như si như say chằm chằm các tiên t.ử.

 

Lúc trong lòng bọn họ thế mà chút may mắn vì xuất hiện hạn hán, thể để bọn họ lúc còn sống tận mắt thấy tiên t.ử.

 

Đi theo các tiên t.ử, cuộc sống của bọn họ chỉ sẽ càng ngày càng , năng lực của tiên t.ử mạnh hơn Cẩu hoàng đế như Chu Bát Bì nhiều.

 

...

 

“Mẹ ơi, cái đèn sáng thật đấy, ai còn phân biệt ban ngày và buổi tối nữa a.”

 

Diêu Văn Hồng bãi đất hoang sáng như ban ngày mắt, vô cùng vui mừng cảm thán.

 

Nàng nghiêng đầu về phía Lâm Di Nhiên, trái tim kích động chút kìm nén nữa.

 

Lâm Di Nhiên cảm giác một ánh mắt nóng rực ở cách gần rơi mặt nàng.

 

Nàng nghiêng đầu , liếc mắt liền thấy đôi mắt sáng đến dọa của Nhị tẩu.

 

Lâm Di Nhiên nghi hoặc nhướng mày, nhếch môi nhạt một cái.

 

Nhị tẩu nàng gì, nên Tiêu Vân Trạm ?

 

, chiếu quả thực sáng còn xa, buổi tối đường thuận tiện.”

 

Lâm Di Nhiên Nhị tẩu, phụ họa một câu.

 

Nàng nhíu mày, ánh mắt lượt quét qua khuôn mặt nhà họ Tiêu.

 

Cả nhà đều đang khiếp sợ chằm chằm bãi đất hoang sáng ch.ói mắt , đối với thứ đồ vật đột nhiên Tiêu Vân Trạm lấy trong tay, thế mà một ai truy hỏi.

 

Xem , nhà họ Tiêu hẳn là vô cùng tin tưởng vững chắc thần tiên đang bảo vệ các nàng.

 

Như , từng chút từng chút thích ứng hết, xuất hiện cái gì cũng đến mức hoài nghi gì, thần tiên gánh vác nàng .

 

“Tắt đèn mỏ , sáng như lát nữa khiến tâm chú ý.”

 

Tiêu lão phu nhân lấy tinh thần, giơ tay tắt đèn mỏ đầu, nhà nhẹ giọng .

 

Nơi cách thành Võ Nghĩa quá gần, sáng như dễ dẫn của quan phủ tới.

 

Mọi đáp một tiếng, nhao nhao giơ tay tắt đèn mỏ .

 

Bên ánh đèn tối, bên mấy ngàn nạn dân ngây như phỗng nháy mắt cũng hồn, nhao nhao quỳ xuống đất, lầm bầm cầu nguyện hứa nguyện.

 

Mấy ngàn cùng lầm bầm, thanh thế cũng khá to lớn.

 

Tiêu Vân Trạm thoáng qua hướng nạn dân, đầu về phía nhà:

 

“Để thuận tiện quản lý, nương và Đại tẩu chọn của ba thôn, Nhị tẩu và Nhiên Nhiên chọn của bốn thôn, còn đều thuộc về con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-170-anh-sang-nhu-ban-ngay-thanh-lap-doi-nu-binh.html.]

“Trực tiếp chọn mặc đồ rằn ri là , một đại diện cho một thôn.”

 

“Con xem qua, nhân các thôn chênh lệch lớn lắm, cơ bản già trẻ lớn bé cộng ba trăm , mỗi thôn thanh niên trai tráng thích hợp lính chừng bảy tám chục .”

 

Mỗi dẫn hai trăm huấn luyện, độ khó hẳn tính là lớn, còn dẫn đầu các thôn trông coi, chia ba tiểu đội, cũng thuận tiện quản lý.

 

Lâm Di Nhiên : “Mỗi thôn thể chỉ bảy tám chục thể lính, còn những phụ nữ trẻ tuổi , thể lực cũng đều kém.”

 

Bá tánh cũng chú trọng như những đạt quan quý nhân , phụ nữ đều khỏi cửa.

 

Phụ nữ sống trong thôn, bình thường trong nhà ngoài ngõ hai tay lo liệu, chuyện xuống đất việc cũng ít, chừng phụ nữ sức lực còn lớn hơn cả đám đàn ông lười biếng ham ăn biếng một chút.

 

Tiêu Vân Trạm sửng sốt một chút: “Nàng... luyện nữ binh?”

 

“Không ?”

 

“..... Được.” Tiêu Vân Trạm do dự một chút, gật đầu.

 

“Nữ binh thao luyện, độ khó sẽ lớn hơn một chút.”

 

“Cứ luyện , xuất sắc thì giữ tiếp tục thao luyện, thật sự thì hậu cần.”

 

Lâm Di Nhiên cũng trông cậy tất cả phụ nữ đều nguyện ý lính.

 

cũng là cổ đại, tư tưởng của một phụ nữ vẫn phong kiến, qua cửa ải tâm lý .

 

Nàng cũng sẽ miễn cưỡng những phụ nữ đó nhất định lính, các nàng còn thể học y, kim chỉ, nấu cơm vân vân, việc nhiều lắm, luôn chỗ sắp xếp cho các nàng.

 

“Ta dẫn nữ binh , huấn luyện nữ binh cũng coi như chút kinh nghiệm.”

 

Nhị tẩu tiến lên một bước, mắt sáng rực Lâm Di Nhiên.

 

“Lúc ở trong phủ, nha trong viện của đều theo Lăng Yến cùng huấn luyện qua, cảm thấy thể .”

 

Lâm Di Nhiên suy tư một chút, đầu về phía Tiêu Vân Trạm.

 

“Chàng thấy thế nào?”

 

Nàng vốn nghĩ giống Tiêu Vân Trạm, cùng một thôn ở cùng , thuận tiện quản lý.

 

Nhị tẩu tách riêng nữ binh, cùng một thôn phân tán, chọn mấy tiểu đội trưởng nữ .

 

Tiêu Vân Trạm nghĩ một chút: “Xem một chút bao nhiêu nữ binh , thấy trong đám nạn dân ít đứa trẻ còn nhỏ, cần chăm sóc.”

 

Lớn tuổi thể tự kéo chân , chắc chắn thể trông cậy những đó trông trẻ.

 

Lâm Di Nhiên gật đầu: “Bây giờ ngay, chia đội xong, bảo bọn họ ăn hết đồ trong tay, nửa canh giờ xuất phát.”

 

Tiêu Vân Trạm đáp một tiếng, nhấc chân đầu về phía đám nạn dân.

 

Mấy Lâm Di Nhiên theo .

 

Hai chị em Tiêu Lăng Yến đang khoa tay múa chân trong mương nhỏ, thấy các trưởng bối tới, lập tức ngừng khoa tay múa chân, từ trong mương nhỏ bò lên, mặt đầy hưng phấn theo các trưởng bối.

 

Đám nạn dân thấy Hộ Dân Mỹ Nam T.ử cùng các tiên nữ tới, rào rào một cái quỳ xuống dập đầu.

 

“Thảo dân bái kiến tiên nữ, Hộ Dân Mỹ Nam Tử...”

 

“Đều lên .” Tiêu Vân Trạm giơ tay lên.

 

Đám nạn dân tạ ơn xong, nhao nhao bò dậy từ đất, ánh mắt nóng rực chằm chằm Hộ Dân Mỹ Nam Tử, chờ truyền đạt ý chỉ của các tiên nữ.

 

Trẻ con nhiều kiêng kị như lớn, bọn chúng trừng đôi mắt nhỏ tròn xoe trong veo, ánh mắt từ đại tiên nữ rơi xuống tiểu tiên nữ.

 

Nhìn quần áo màu hồng phấn hai tiểu tiên nữ, trong ánh mắt tràn đầy hâm mộ.

 

Tiểu tiên nữ phấn điêu ngọc trác, thật mắt a.

 

Tiêu Vân Trạm quét mắt một vòng, trầm giọng :

 

“Hồng y tiên t.ử dẫn một đội nữ binh, phụ nữ ai nguyện ý lính, sang bãi đất trống bên trái .”

 

Tiêu Vân Trạm bật đèn pin trong tay, chiếu về phía một bãi đất hoang bên trái.

 

 

Loading...