Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 173: Thị Vệ Thất Thủ, Lương Vũ Đế Nổi Trận Lôi Đình
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:35
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại nhân, xong , xảy chuyện lớn .....”
Đại nội thị vệ Phó Nhị Cương lưu thủ ở Đông Môn Thành, đợi quản gia bẩm báo, vội vội vàng vàng xông .
Vừa xông phòng, thấy đồng đội Chu Phú đang quỳ mặt đất, cả hai đều sửng sốt.
Phó Nhị Cương nghi hoặc Chu Phú một cái, tên xuất phát sớm hơn hai canh giờ, bây giờ mới bẩm báo.
“Rầm!”
Triệu Trình đập mạnh một cái lên bàn, trừng mắt Phó Nhị Cương, quát lớn:
“Hoảng hoảng hốt hốt còn thể thống gì!”
“Đại nhân.” Phó Nhị Cương sợ đến run lên, vội vàng quỳ xuống: “50 tên Đại nội thị vệ trấn thủ ở chân núi, những ngoại tộc g.i.ế.c c.h.ế.t 35 , 15 còn cũng đều mang thương tích.....”
Chu Phú khiếp sợ trừng lớn mắt, vẻ mặt dám tin.
Bảy tám ngoại tộc thế mà lợi hại như , thời gian ngắn như thể g.i.ế.c nhiều Đại nội thị vệ như thế.
Hắn chân mới đến Kinh thành bẩm báo phát hiện ngoại tộc, Phó Nhị Cương chân theo về .
Chứng tỏ lúc đang chạy về Kinh thành, ngoại tộc sớm tay .
Hơn nữa thời gian tay còn dài, đây đều là gì , kinh khủng như thế.
“Cái gì!?” Triệu Trình mạnh mẽ dậy, dám tin trừng mắt Phó Nhị Cương:
“Mẹ kiếp, ai bảo bọn họ chọc ngoại tộc hả? Người nhà họ Tiêu bắt , bắt ngoại tộc cái gì!”
Triệu Trình quả thực sắp tức nổ phổi, là Đại nội thị vệ, quan trọng nhất chính là theo hoàng mệnh.
Lương Vũ Đế bảo bọn họ cái gì, bọn họ chỉ cần thành nhiệm vụ là .
Đám phế vật gây thêm rắc rối cái gì.
Phó Nhị Cương nuốt nước miếng: “Làlà ngoại tộc tay , bọn họ thể lay động tảng đá nặng mấy ngàn cân, ngừng ném xuống chân núi, các trấn thủ ở chân núi tránh kịp.....”
“Một đám phế vật, ngay cả tảng đá cũng tránh !”
Triệu Trình cắt ngang lời Phó Nhị Cương, tức đến mức gân xanh trán giật giật.
Đá lăn từ núi xuống, lăn xuống luôn cần thời gian, cái cũng tránh , phế vật thì là cái gì.
“Những ngoại tộc ?”
“Đều chạy .”
Triệu Trình cạn lời nhắm mắt , hít sâu một :
“Không cần quản những ngoại tộc , tiếp tục trấn thủ chân núi, truy bắt nhà họ Tiêu.”
Chuyện đè xuống , tạm thời bẩm báo với Lương Vũ Đế.
Lương Vũ Đế c.h.é.m đầu Đường Hổ, lúc bắt nhà họ Tiêu, còn ngoại tộc tiêu diệt ba mươi lăm tên Đại nội thị vệ, cái đầu của cũng thể cần nữa .
Bảy tám ngoại tộc nên trò trống gì, lẽ chỉ là đến trong núi tìm d.ư.ợ.c liệu......
Triệu Trình tự an ủi một phen, hai thủ hạ , thở dài một thật dài.
Đáng tiếc, thở dài quá sớm.
Phó Nhị Cương và Chu Phú chân , chân thái giám trong cung đến truyền triệu, Lương Vũ Đế lập tức tiến cung.
Triệu Trình sợ đến mức hình hổ chấn động, vội vàng theo công công trong cung:
“Giang công công, trong cung xảy chuyện gì ?”
Triệu Trình len lén nhét bạc cho Giang công công, nháy mắt hiệu với .
Giang công công sờ sờ thỏi bạc trong tay, nhếch môi :
“Không xảy chuyện gì lớn, Mã đại nhân của Khâm Thiên Giám và Hoàng thượng chuyện ở Dưỡng Tâm Điện một lát.....”
Triệu Trình nhíu mày, nhớ tới đủ loại chuyện ngoài ý lúc Lương Vũ Đế tế tổ, trong lòng thấp thỏm lo âu.
Người của Khâm Thiên Giám đến Dưỡng Tâm Điện, Lương Vũ Đế liền lập tức triệu tiến cung, chẳng lẽ của Khâm Thiên Giám tính khắc Lương Vũ Đế ?
Hay là , của Khâm Thiên Giám tính nhà họ Tiêu ở ?
Triệu Trình vô cùng thấp thỏm Dưỡng Tâm Điện, liếc Mã Hi Minh đang cúi đầu một bên, vội vàng quỳ xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-173-thi-ve-that-thu-luong-vu-de-noi-tran-loi-dinh.html.]
“Vi thần tham kiến Hoàng thượng.”
Lương Vũ Đế nhấc mí mắt, sắc mặt vô cùng khó coi quét mắt Triệu Trình một cái:
“Đỗ Thiên Lợi dẫn ngang qua Hoàng gia lăng viên, phát hiện dị thường gì ?”
Trong lòng Triệu Trình lộp bộp một cái, mồ hôi trán trong nháy mắt chảy xuống.
Vốn dĩ nghĩ Đỗ Thiên Lợi bọn họ tiến Hoàng gia lăng viên, chuyện cũng bẩm báo với Lương Vũ Đế.
Ai Lương Vũ Đế đột nhiên hỏi đến chuyện , mồm mép của Khâm Thiên Giám cũng quá lẻo mép .
Họ Đỗ hại c.h.ế.t , xông Hoàng gia lăng viên kinh động giữ mộ là Đỗ Thiên Lợi, mắng là .
Triệu Trình lườm Mã Hi Minh một cái, mím môi trả lời:
“Bẩm Hoàng thượng, lúc Đỗ Thiên Lợi dẫn truy bắt nhà họ Tiêu, bởi vìbởi vì Tiêu gia ném lượng lớn quân nhu phẩm thấm đầy m.á.u, dẫn tới lượng lớn mãnh thú.....”
Triệu Trình nuốt nước miếng, tiếp tục :
“Bọn họ sự truy đuổi của mãnh thú, kinh động giữ mộ của Hoàng gia lăng viên, giữ mộ đ.á.n.h ngoài, cũng tiến trong Hoàng gia lăng viên.......”
Triệu Trình còn xong, n.g.ự.c ăn một cước của Lương Vũ Đế.
“Tại bẩm báo!”
“Hả?”
Lương Vũ Đế trừng mắt Triệu Trình, trong đôi mắt trầm trầm tràn đầy lửa giận.
Mã Hi Minh kinh động tổ tông của Hoàng gia lăng viên, nhất định để đích đến lăng viên an ủi một chút.
Hắn còn tin dám đặt chân đến Hoàng gia lăng viên, nhà họ Tiêu ngốc, dám cứng đối cứng với giữ mộ.
Võ công của giữ mộ xuất thần nhập hóa, Tiêu Vân Trạm thời kỳ thịnh cũng là đối thủ của giữ mộ, huống chi còn trọng thương chứ.
Hóa thế mà là Đại nội thị vệ kinh động các tổ tông, quả thực đáng c.h.ế.t.
Triệu Trình ngã xuống đất, rên lên một tiếng, vội vàng bò dậy, quỳ xuống lập tức dập đầu cầu xin tha thứ:
“Hoàng thượng tha mạng, Đỗ Thiên Lợi với vi thầnvi thần, bọn họ Hoàng gia lăng viên, cho nên.....”
Hai tay Lương Vũ Đế chắp lưng nắm c.h.ặ.t, màu mắt u ám rõ.
Nhìn mái tóc đen nhánh bóng mượt của Triệu Trình, lửa giận trong lòng đạt đến đỉnh điểm.
“Hai các ngươi lập tức chuẩn , sáng mai Trẫm đích đến Hoàng gia lăng viên.”
Triệu Trình thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp một tiếng: “Vi thần tuân mệnh....”
Lúc Mã Hi Minh lui khỏi Dưỡng Tâm Điện liếc Lương Vũ Đế một cái, lông mày trong nháy mắt nhíu c.h.ặ.t.
Hắn khẽ thở dài, ngẩng đầu mặt trời ch.ói chang trời, trong lòng vô cùng sầu muộn.
Âm khí Lương Vũ Đế càng ngày càng nhiều, chút áp chế chân long chi khí, sớm tính toán thôi.
......
“Tuyên Lâm Đào Đào.”
Sau khi Lương Vũ Đế đuổi Triệu Trình và Mã Hi Minh , lập tức trầm mặt phân phó Vũ Hóa Thiên một câu.
Vũ Hóa Thiên gật đầu đáp một tiếng, khẽ thở dài lui khỏi Dưỡng Tâm Điện, lập tức bảo Tiểu Đặng T.ử đưa Lâm Đào Đào tới.
Rất nhanh, Tiểu Đặng T.ử và một thái giám khác ném Lâm Đào Đào trong Dưỡng Tâm Điện.
Lâm Đào Đào run rẩy quỳ mặt đất, mặt một chút huyết sắc.
Nàng căng thẳng nuốt nước miếng, vội vàng hành lễ:
“Thần thiếpthần thỉnh an Hoàng thượng.”
Kể từ đầu tiên Lương Vũ Đế giật tóc nàng để trút giận, cứ cách ba hôm tuyên nàng đến giật tóc.
Đáng thương cho mái tóc vốn dĩ dày dặn của nàng , giật đến mức thưa thớt.
Vốn định dựa năng lực dự tri để ngang trong cung, kết quả cuối cùng bởi vì trở thành đối tượng trút giận của Lương Vũ Đế, phong Mỹ nhân.
Cái danh hiệu Mỹ nhân cần cũng , sủng hạnh thì thôi , tóc cũng sắp hói .