Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 175: Lão Tướng Quân Ăn Vạ, Rừng Sâu Hóa Thiên Đường
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:37
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Vân Siêu vẻ mặt ngơ ngác Tiêu lão tướng quân.
Không chứ, cái gì a?
Hắn một chữ cũng .
Cha càng ngày càng keo kiệt, vì cho ăn đồ ăn, lý do gì cũng thể bịa .
Bây giờ thiếu cái ăn cái uống nữa, dỗ dành lão già khỏi rừng rậm, căn bản là dỗ chút nào.
Cha cứ như thể an cư lạc nghiệp ở đây , cái gì cũng chịu rời .
Trong lòng Tiêu Vân Siêu gấp gáp vô cùng, trở về thăm vợ con, còn nhà nữa.
Bọn họ biến mất cũng bao lâu , nhà còn lo lắng đến mức nào .
Khổ nỗi đ.á.n.h cha , trói mang cũng .
Trước còn sẽ nghĩ đ.á.n.h ngất cha mang , bây giờ dám nữa, nhỡ đ.á.n.h mất cái năng lực đặc biệt của cha , bọn họ sẽ c.h.ế.t đói mất.
“Cha, cha thấy con như , con là chứ gì.”
Tiêu Vân Siêu phủi tay dậy, xách cái rìu cha biến , tủi ông già đang tự ăn tự uống, đầu về phía sâu trong rừng rậm u tối:
“Haizz, đợi đến khi trời tối, con sẽ thể bảo vệ cha nữa , cha tự bảo trọng nhiều hơn.....”
Nói xong, Tiêu Vân Siêu nhấc chân về phía sâu trong rừng rậm.
“Loảng xoảng~”
Tiêu lão tướng quân liếc rừng rậm u tối, trong lòng hoảng hốt trực tiếp bật dậy khỏi ghế bập bênh, rượu trắng trong lòng rơi thẳng xuống đất, phát tiếng vang lanh lảnh.
Ông còn quan tâm rượu trắng nữa, hoảng hốt chạy tới, một tay kéo Tiêu Vân Siêu :
“Không , lão t.ử thấy ngươi lúc nào.”
“Nè, lạc cho ngươi ăn, là ăn đồ của lão t.ử , cứ thẳng.”
Tiêu lão tướng quân nhét cái đĩa lạc rang dầu đổ chỉ còn một nửa tay Tiêu Vân Siêu, kéo tay áo trở về.
“Lão t.ử cho ngươi , rời khỏi , ngươi sẽ c.h.ế.t đói, .”
“Ngươi cứ thành thật ở , theo lão t.ử ăn sung mặc sướng còn thể để ngươi chịu thiệt .....”
Tiêu lão tướng quân kéo Tiêu Vân Siêu lải nhải đến bên cạnh ghế bập bênh, rượu trắng vỡ tan tành mặt đất, thèm thuồng l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
Tiêu Vân Siêu bưng đĩa lạc rang, tiếc nuối rượu trắng mặt đất:
“Tiếc quá, còn uống ....”
Tiêu lão tướng quân phất tay một cái: “Tiếc cái gì, lão t.ử biến thêm hai chai nữa, ngươi ăn món gì nhắm rượu?”
Tiêu Vân Siêu nhướng mày: “Làm ít lạc rang, thêm chút thịt đầu heo nữa?”
Dù cũng , thì uống cho sảng khoái.
Bốn phía đều đào bẫy rập, còn rắc bột hùng hoàng, uống say cũng sợ dã thú tới.
Hơn nữa, gần đây cũng dã thú.
Nhiều ngày như , ngay cả một con rắn cũng thấy bò qua.
Suối nước sớm cạn khô, gần đây ngoại trừ và cha, thì thấy sinh vật sống nào khác.
Vốn dĩ còn chút muỗi, từ khi cha biến đồ đuổi muỗi, thứ đó từng khoanh từng khoanh ném trong lửa, cũng hun đến mức mở mắt , thì càng đừng nhắc tới muỗi.
“Được, thêm món thịt kho tàu nữa, say về!”
Tiêu lão tướng quân chép chép miệng, lập tức bắt đầu hét lớn:
“Lão t.ử hai chai rượu trắng, lạc rang dầu, thịt kho tàu, còn .... còn thịt đầu heo......”
“.......”
........
[Lão già , ông đừng quá đáng!]
Lâm Di Nhiên mới giấc mộng, tiếng cảnh báo vang lên.
Nhìn những thứ Tiêu lão tướng quân , nàng suýt chút nữa tức .
Rõ ràng nãy mới đòi những thứ , bây giờ đòi gấp đôi một nữa.
Sao thế, uống nghiện .
Lâm Di Nhiên hít sâu một , một chút cũng trông cậy việc Tiêu lão tướng quân sẽ trả lời nàng.
Nàng coi như phát hiện , lão già chính là cố ý để ý tới nàng, cố ý giày vò nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-175-lao-tuong-quan-an-va-rung-sau-hoa-thien-duong.html.]
Nàng từng thấy ông già nào thể ăn thể uống thể giày vò như .
Bàn, ghế , ghế bập bênh, thùng tắm, xà phòng thơm, quần áo, giày dép, giường, bột hùng hoàng, hương muỗi.......
Nàng đều sắp nghi ngờ Tiêu lão tướng quân an cư lạc nghiệp ở bên ngoài .
Mấy thứ đồ đòi hỏi , giống như là đang bố trí nhà mới .
Cẩu hoàng đế keo kiệt như , cho Tiêu lão tướng quân một gian phòng trống?
Nghĩ đến hoàng cung dọn sạch, Lâm Di Nhiên cảm thấy phòng của Tiêu lão tướng quân trống cũng chẳng gì lạ.
Cẩu hoàng đế lòng hẹp hòi như , phòng của đều trống , thể để Tiêu lão tướng quân sống .
Chỉ là cẩu hoàng đế giấu Tiêu lão tướng quân ở ?
Lúc nàng quét ngang Kinh thành, căn bản cũng phát hiện Tiêu lão tướng quân.
Lâm Di Nhiên oán thầm thì oán thầm, vẫn đặt đơn cho Tiêu lão tướng quân.
Đơn đặt xong, Lâm Di Nhiên cuối cùng cũng ngủ một giấc ngon lành.
.......
“Hai tay duỗi thẳng, đầu gối cong xuống, động tác cho chuẩn.”
Lâm Di Nhiên chắp tay lưng, ánh mắt quét qua .
“Kiên trì!”
“Ngươi hai tay nâng cao lên.”
Lâm Di Nhiên nâng cánh tay đang rũ xuống của đó lên cao một chút.
Nghỉ ngơi cả một ngày, bữa tối, nàng dẫn binh lính tay luyện một bài quân thể quyền và tấn một khắc đồng hồ.
Mấy khác dẫn binh đều cách thao luyện riêng của .
Tiêu Vân Trạm dẫn binh lính tay đang luyện cái gì đó trông giống Thái Cực Quyền.
Chủ yếu là để hoạt động cơ thể một chút, thuận tiện cường kiện thể, quen với việc phục tùng kỷ luật.
Tiêu lão phu nhân và đội của Đại tẩu đang dạy binh lính tập cưỡi ngựa.
Nhị tẩu dẫn nương t.ử quân vây thành một vòng tròn lớn, hai một cặp lên đ.á.n.h , tuyển chọn Tiểu kỳ, Ngũ trưởng gì đó.
“Được , nghỉ ngơi tại chỗ.”
Một khắc đồng hồ đến, Lâm Di Nhiên lập tức hô dừng:
“Bốn vị Tiểu kỳ phát khoai lang và bánh nướng mỡ hành cho .”
Lúc , bên cạnh các đội cũng đều đột nhiên xuất hiện đồ ăn tối.
Bá tánh tuy rằng thấy mấy , nhưng thấy nữa vẫn nhịn đồng t.ử chấn động.
Ăn uống no say xong, Lâm Di Nhiên đầu, cưỡi ngựa dẫn theo một đám binh lính lên đường.
.......
“Hê hê hê.....”
“Tiểu nương t.ử, đừng chạy mà....”
“Cút, đều cút , cần lương thực nữa.”
“Nhìn xem da thịt non mịn , theo lão t.ử thì tiếc quá....”
“Tiểu nương t.ử, điều chút, lão đại chúng trúng ngươi, là phúc khí của ngươi...”
“ đúng , theo lão đại, gì cũng miếng ăn cho ngươi...”
“Ồ ồ ồ, lão đại mau lên....”
........
Từ xa xa, Lâm Di Nhiên thấy một đám đàn ông vây quanh một cô nương quần áo tả tơi, la lối om sòm.
Hạn hán nghiêm trọng như , vẫn kìm nén thú tính bộc phát.
Mắt thấy bàn tay heo của tên bỉ ổi sắp giật quần áo cô nương , Lâm Di Nhiên giơ roi quất m.ô.n.g ngựa một cái.
Ngựa tung vó, lập tức chạy như điên, bỏ đám binh lính ở phía .
“Đát đát đát~”
Bàn tay heo của đám bỉ ổi chạm quần áo cô nương , thì thấy một trận tiếng vó ngựa.
Bọn chúng nhíu mày, trong lòng lộp bộp một cái, đầu về phía con đường.