Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 179: Tiến Về Thạch Tuyền, Lương Vũ Đế Thân Chinh Hoàng Lăng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:41
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Di Nhiên thời gian trong gian, lúc là sáu giờ rưỡi chiều, sắc trời vẫn sáng, chỉ là còn ánh nắng ch.ói chang nữa.

 

Bọn họ xuất phát từ năm giờ, một tiếng rưỡi.

 

Thức ăn đầy đủ, cộng thêm rèn luyện giãn cơ hiệu quả, tốc độ đường của rõ ràng nhanh hơn ít.

 

Thế vẫn đủ, trạm tiếp theo trang ngựa, quân tăng tốc tiến lên.

 

Lâm Di Nhiên mắt đầy hưng phấn về hướng Thạch Tuyền Thành, hận thể bây giờ bay ngay tới đó.

 

Đại bộ đội theo kịp xong, Lâm Di Nhiên cao giọng cổ vũ binh lính tay :

 

“Tăng tốc tiến lên, đợi đến Thạch Tuyền Thành, mỗi một con ngựa!”

 

Hiện tại tay nàng 428 binh lính, tay Tiêu Vân Trạm 756 binh lính, tay Tiêu lão phu nhân 322 binh lính, Đại tẩu 293 binh lính, nương t.ử quân của Nhị tẩu 268 , cộng thêm 128 Chu Gia thôn còn đang đuổi theo phía , tổng cộng 2195 binh lính.

 

Nghe lời mấy tên đàn ông bỉ ổi , Thạch Tuyền Thành là thành nuôi ngựa, mấy ngàn con ngựa vẫn .

 

Mỗi một con ngựa chắc chắn thành vấn đề.

 

Cổng thành Thạch Tuyền Thành chắc chắn cũng ít nạn dân, đến lúc đó các nàng thu nhận một đợt, lượng binh lính còn thể tăng gấp đôi.

 

Binh lính thể chia ngựa cưỡi, mắt lập tức sáng lên, sự mệt mỏi mặt cũng giảm vài phần, nhao nhao vung nắm đ.ấ.m hô to:

 

“Long Tướng Quân uy vũ!”

 

“Tăng tốc tiến lên!”

 

“Đánh hạ Thạch Tuyền Thành, mỗi một con ngựa!”

 

“.......”

 

Tiếng hô truyền phía , binh lính các đội khác vẻ mặt ngơ ngác, bọn họ v.ũ k.h.í còn , sắp bắt đầu công đ.á.n.h Thạch Tuyền Thành ?

 

Tay tấc sắt đ.á.n.h ? Cái e là khó khăn a.

 

Tiêu Vân Trạm dáng vẻ thể chờ đợi của Lâm Di Nhiên, nhếch môi khẽ một tiếng, thúc ngựa về phía đội của .

 

Ánh mắt quét qua đám binh lính đang ngẩng đầu :

 

“Phía Thạch Tuyền Thành am hiểu nuôi ngựa, tăng tốc tiến lên, lúc nghỉ ngơi luyện tập cưỡi ngựa cho , đợi đến Thạch Tuyền Thành, mỗi một con ngựa.”

 

Lâm Di Nhiên mỗi một con ngựa, chắc chắn thể kiếm mỗi một con ngựa.

 

Thạch Tuyền Thành sở hữu thảo nguyên rộng lớn và điều kiện khí hậu thích hợp, ngựa nuôi phẩm chất ưu lương, ngựa của quân đội đều do Thạch Tuyền Thành cung cấp.

 

Hơn nữa Thạch Tuyền Thành nhiều hộ nuôi ngựa lớn, những đều quan hệ thiên ti vạn lũ với quan gia.

 

Người quan hệ, cũng kiếm thảo nguyên lớn như để nuôi ngựa.

 

Một cái Thạch Tuyền Thành còn lớn hơn ba cái Kinh thành, xung quanh còn thảo nguyên kéo dài mấy trăm dặm, là thánh địa nuôi ngựa tuyệt vời.

 

Nếu kiếm ngựa cho chân, chỉ riêng việc qua thảo nguyên rộng lớn của Thạch Tuyền Thành, cũng mất ít nhất hơn nửa tháng, đây là còn trong trạng thái tốc tiến lên.

 

Binh lính tay Tiêu Vân Trạm thể cưỡi ngựa đường, cần bộ, lập tức hưng phấn gào kêu to:

 

“Hộ Dân Mỹ Nam T.ử uy vũ!”

 

“Thề c.h.ế.t theo Hộ Dân Mỹ Nam Tử!”

 

“Tăng tốc tiến lên!”

 

“Đánh hạ Thạch Tuyền Thành……”

 

“Xông lên a......”

 

“.......”

 

Lúc bọn họ còn quan tâm tay tấc sắt đ.á.n.h giặc , bọn họ tiên nhân che chở, tiên nhân đều sợ, bọn họ sợ cái gì, cứ xông lên là .

 

Tiêu Vân Trạm đám nạn dân hô lên “Hộ Dân Mỹ Nam Tử”, nụ mặt trong nháy mắt đông cứng.

 

Người khác đều là Long Tướng Quân, Thiên Sách Tướng Quân, chỉ vẫn là Hộ Dân Mỹ Nam Tử.

 

Đã gọi là Hổ Tướng Quân, nhưng những binh lính nạn dân cứ hễ kích động là sẽ hô Hộ Dân Mỹ Nam Tử.

 

Danh hiệu vẫn là do Lâm Di Nhiên ban cho mặt những nạn dân , cũng thể ngăn cản gọi như .

 

Cũng may lúc huấn luyện chính thức, bọn họ đều gọi là Hổ Tướng Quân, vẫn tương đối khí thế.

 

Lâm Di Nhiên dẫn đầu đại bộ đội tiếp tục lên đường.

 

Đợi đến khi đội ngũ nạn dân kéo dài hai dặm đường ngang qua chỗ Tiêu Vân Trạm ném xác, mấy cái xác trở nên trần trụi.

 

Người già trong đội ngũ chẳng thèm kiêng kị những thứ , lột sạch sành sanh Đinh Quang Liệt và mấy .

 

Quần áo quần dài giày dép đều còn , hơn đồ bọn họ mặc, để c.h.ế.t thì phí quá.

 

Sắc trời tối, từng cái đèn pha "bụp bụp bụp" bật lên, chiếu sáng bầu trời đêm đen kịt.

 

Tiếng vó ngựa "đát đát đát", kèm theo tiếng bước chân "bịch bịch bịch" và tiếng thở dốc nặng nề của , vang vọng khắp vùng đất hoang vắng.

 

Người Chu Gia thôn một đường đuổi theo đại bộ đội, mỗi thấy dấu vết đại bộ đội để , đều gấp đến mức vỗ đùi đen đét.

 

Chu Trường Thọ hạ quyết tâm, ngoại trừ buổi trưa lúc mặt trời gay gắt nhất nghỉ ngơi ba canh giờ, thời gian còn bộ dùng để đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-179-tien-ve-thach-tuyen-luong-vu-de-than-chinh-hoang-lang.html.]

 

Lương thực trong tay bọn họ còn nhiều nữa, nếu đuổi kịp tiên nhân, bọn họ sẽ đều c.h.ế.t đói vùng đất hoang vô tận .

 

........

 

“Nô tài tham kiến Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

 

Gia tộc giữ mộ quỳ ở Hoàng gia lăng viên, nghênh đón loan giá của Lương Vũ Đế.

 

Nhìn thấy loan giá của Lương Vũ Đế đột nhiên ghé thăm, hồn vía bọn họ đều bay mất.

 

Người trong gia tộc phái tìm kẻ trộm mộ còn về, trong mộ huyệt ngoại trừ xương khô, cái gì cũng , chuyện đây.

 

Cũng đến lúc tế tổ, Lương Vũ Đế đột nhiên đến Hoàng gia lăng viên ……

 

Ánh mắt Lương Vũ Đế về phía lăng mộ Đế Hậu trong lăng viên, một lát thu hồi ánh mắt, từ loan giá bước xuống.

 

“Đứng lên !”

 

Lương Vũ Đế chắp tay lưng, rũ mí mắt liếc giữ mộ một cái.

 

“Tạ ơn Hoàng thượng!”

 

Tộc trưởng gia tộc giữ mộ, thấp thỏm dẫn đầu dậy.

 

Tim ông đập thình thịch, hôm nay e là sắp xảy chuyện lớn.

 

Ánh mắt Lương Vũ Đế rơi tộc trưởng, trầm giọng :

 

“Mộ viên gần đây gì dị thường ?”

 

Trong lòng tộc trưởng giữ mộ lộp bộp một cái, nhấc chân tiến lên một bước, hai tay ôm quyền, khom hành lễ:

 

“Bẩm Hoàng thượng, ngoại trừ cách đây lâu Đại nội thị vệ xông đến cửa lăng viên, đ.á.n.h với nô tài một trận, những cái khác hết thảy đều bình thường, cũng gì dị thường.”

 

Cái nồi chỉ thể để Đại nội thị vệ cõng thôi.

 

Nói thì chuyện lỡ chính là do Đại nội thị vệ ầm ĩ một trận như , mộ viên mới mất trộm.

 

Nếu thì mấy trăm năm nay, Hoàng gia lăng viên ngay cả một con chim cũng bay , thể đột nhiên trộm.

 

Cả Hoàng gia lăng viên nhiều đồ tùy táng như , quan tài, trong một đêm biến mất sạch sẽ.

 

Trong lăng mộ nhiều cơ quan như , thế mà đối phương thương chút nào, bất kỳ dấu vết gì cũng để .

 

Cũng là bất kỳ dấu vết gì cũng , bọn họ dẫn trong gia tộc tìm kiếm kỹ càng trong lăng mộ một lượt.

 

Tìm mấy đường mật đạo, bên trong ít chất thải bài tiết của con .

 

Chuyện chắc chắn thể với Lương Vũ Đế, trong lăng mộ nhiều mật đạo như , bọn họ thế mà phát hiện , tội thất trách chạy thoát.

 

Haizz!

 

Trong lòng tộc trưởng giữ mộ thở dài một thật nặng nề, những mật đạo qua là tồn tại từ lúc xây dựng lăng mộ, bọn họ phát hiện những mật đạo , thì tìm kiếm khắp nơi trong lăng mộ.

 

Trong lăng mộ nhiều cơ quan như , cho dù bọn họ võ công cao cường cũng thể tránh .....

 

Sắc mặt Lương Vũ Đế trầm xuống, liếc Triệu Trình bên cạnh một cái.

 

Triệu Trình sợ đến mức vội vàng cúi đầu, eo ép xuống thấp hơn.

 

Đáng c.h.ế.t Đỗ Thiên Lợi, đây là chịu tai bay vạ gió a.

 

Truy thì truy , gặp dã thú thì đ.á.n.h , chạy đến Hoàng gia lăng viên cái gì.

 

Lương Vũ Đế thu hồi ánh mắt, từ từ hít một :

 

“Mã Hi Minh!”

 

“Thần ở đây.” Mã Hi Minh tiến lên một bước: “Còn một khắc nữa, là giờ lành!”

 

Lương Vũ Đế gật đầu: “Đi bố trí !”

 

Lần đến vội vàng, thể thông báo cho giữ mộ, để bọn họ chuẩn đồ tế tổ, chỉ thể bố trí tại hiện trường.

 

Hi vọng các tổ tông đừng trách tội .

 

“Vâng!”

 

Mã Hi Minh đáp một tiếng, lập tức dẫn trong Hoàng gia lăng viên.

 

Trên mặt trong gia tộc giữ mộ, lập tức lộ vẻ lo lắng.

 

Tộc trưởng há miệng ngăn cản, nhưng tìm lý do thích hợp để ngăn cản.

 

Lương Vũ Đế tế bái tổ tông, là một giữ mộ tư cách gì ngăn cản.

 

Nói cho cùng, bọn họ chỉ là nô tài của hoàng gia, chỉ phần lệnh.

 

Tộc trưởng nghiêng đầu, hiệu cho trong gia tộc bình tĩnh chớ nóng vội.

 

Tế tổ cũng trong lăng mộ, thể tự loạn trận tuyến.

 

Mã Hi Minh tộc trưởng giữ mộ một cái, ánh mắt lóe lên, dẫn thủ hạ trong lăng viên.

 

 

Loading...