Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 184: Người Cũ Dẫn Người Mới, Quân Đoàn Lớn Mạnh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:46
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn vị thủ lĩnh , bất đắc dĩ dẫn trong thôn cùng tấn.
Có khởi xướng, của các đội khác thấy cũng cam lòng yếu thế.
Dựa mà thuộc hạ của Long tướng quân thể tự giác rèn luyện, bọn họ thể chứ.
Rất nhanh, tất cả binh sĩ đều bò dậy tấn, những kẻ ở trong thôn lêu lổng, đám côn đồ sống qua ngày là những luyện tập hăng say nhất.
Có mỏi thì nghỉ, bọn họ vẫn kiên trì tấn.
Càng là côn đồ càng nắm bắt cơ hội nỗ lực.
Phải rằng, đám côn đồ đó giác ngộ, bọn họ một cái là thần tiên dẫn bọn họ tạo phản .
Lúc thần tiên dẫn đội, còn mau tích cực một chút, thể hiện nổi bật để ấn tượng cho các thần tiên, mới cơ hội đại triển thủ.
Thần tiên tạo phản, gì lý nào thắng, đám nạn dân lòng tin tăng vọt, ai nấy đều lén lút tăng cường độ thao luyện cho bản .
Tiêu Vân Trạm từ cổng thành Thạch Tuyền Thành về nơi đóng quân, phía thêm mười mấy tộc trưởng, lý chính của các thôn theo.
Thấy các binh sĩ tự giác thao luyện, Tiêu Vân Trạm khẽ nhướng mày, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên:
“Những cũng đều là nạn dân, là chúng thu nhận từ phía Võ Nghĩa Thành.....”
Tiêu Vân Trạm giải thích một chút với các thủ lĩnh thôn theo trở về.
Các thủ lĩnh thôn vẻ mặt ngơ ngác đám nạn dân cũng bẩn thỉu giống bọn họ, nhưng mặt tràn đầy thần khí đang rèn luyện.
Bọn họ đường sắp còn sức mà , đám lấy sức lực để rèn luyện chứ.
Nhìn những nạn dân đang rèn luyện , cũng giống như đói lâu ngày.
Chẳng lẽ vị Hổ tướng quân là thật, theo bọn họ ăn uống?
Tiêu Vân Trạm cũng giải thích nhiều với những thủ lĩnh nạn dân đang nghi hoặc .
Hắn trực tiếp ném những cho của Chu Gia Thôn.
Chu Trường Thọ là fan cuồng trung thành của Lâm Di Nhiên, mồm mép lanh lợi nhất.
Giao những cho Chu Trường Thọ thuyết phục thì gì là , nếu thật sự , đợi đồ ăn xuất hiện thì cũng xong chuyện cả thôi.
Tiêu Vân Trạm gọi tất cả tiểu kỳ của các đội , dẫn chia ngựa và xe ba gác.
Tiêu lão phu nhân mấy thấy động tĩnh, cũng đều bò dậy theo.
Thấy đám nạn dân tự giác rèn luyện, các nữ quyến Tiêu gia đầy an ủi.
Vừa xong, Diêu Văn Hồng kinh ngạc chỉ về hướng Tiêu Vân Trạm ,
“Trời ơi, nhiều ngựa và xe ba gác quá.....”
Nữ quyến Tiêu gia đều đầu sang, mặt đều lộ vẻ kinh ngạc vui mừng.
Tiêu lão phu nhân ánh mắt khẽ động, liếc Lâm Di Nhiên vẫn đang ngủ khò khò, mở miệng ngăn tiếng kinh hô của các con dâu:
“Cùng qua đó xem , nhỏ tiếng thôi, đừng phiền Nhiên Nhiên ngủ.”
Diêu Văn Hồng đảo mắt, vội vàng bịt miệng gật đầu.
Tứ kiếm nhiều đồ như , chắc chắn là mệt lắm .
Khi nào nàng mới thể theo Tứ những chuyện lớn đây, cứ để Tứ mệt mỏi một mãi cũng cách.
Vạn Tô Vân nghiêng đầu Lâm Di Nhiên một cái, kéo hai đứa nhỏ mới ngủ dậy, nhẹ giọng dặn dò:
“Đừng ồn đến thím út các con.....”
Trịnh Vân Vân cau mày Lâm Di Nhiên, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Tứ mỗi cầu xin thần tiên càng nhiều đồ, hình như thể lực tiêu hao càng lớn.
Trước ở trong núi cầu đồ nhiều, Tứ nào cũng sinh rồng hoạt hổ.
Từ khi thu nhận đám binh sĩ , đây là thứ hai buổi sáng Tứ dậy nổi .
Cứ đà mãi, cơ thể Tứ chịu đựng nổi.
Tiêu lão phu nhân dẫn ba cô con dâu cùng về phía Tiêu Vân Trạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-184-nguoi-cu-dan-nguoi-moi-quan-doan-lon-manh.html.]
Đợi đến khi Lâm Di Nhiên tỉnh , là bảy giờ sáng.
Mặt trời bảy giờ sáng vô cùng ch.ói chang, trực tiếp Lâm Di Nhiên nóng đến tỉnh.
“Tứ , tỉnh ? Uống ngụm nước !”
Trịnh Vân Vân một tay che mặt Lâm Di Nhiên, chắn bớt ánh nắng cho nàng, một tay bưng bát nước để bên cạnh, đưa cho Lâm Di Nhiên mới ngủ dậy uống.
Những khác đều đang dẫn binh sĩ rèn luyện, nàng cùng Tiêu lão phu nhân quản chung một đội, bài tập sáng nay gì phức tạp, nàng theo Tiêu lão phu nhân đ.á.n.h một bài quyền xong liền qua chăm sóc Lâm Di Nhiên.
“Cảm ơn Tam tẩu.”
Lâm Di Nhiên chớp chớp mắt, đầu óc tỉnh táo hơn vài phần, nhận lấy bát nước, ừng ực mấy ngụm uống cạn.
“Ơ, quân hình như tăng lên ít.”
Lâm Di Nhiên liếc đại bộ đội đang huấn luyện, liếc mắt một cái nhận thêm ít gương mặt lạ.
Tam tẩu theo ánh mắt Lâm Di Nhiên:
“Tăng thêm gần gấp đôi quân , Tứ đến cổng thành Thạch Tuyền Thành dẫn nạn dân về đấy.”
Lâm Di Nhiên gật đầu, những nạn dân đói đến run lẩy bẩy , lập tức lấy thức ăn .
Đống khoai lang và bánh bao rau đột nhiên xuất hiện bãi đất trống, khiến những nạn dân mới gia nhập kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
Những nạn dân gia nhập bộ dạng ngốc nghếch của những , đắc ý hất cằm:
“Đã bảo với các ngươi , theo các tướng quân, sẽ thiếu ăn thiếu uống ....”
“Chúng là thần tiên che chở đấy, ngoan ngoãn lời các tướng quân, ngày lành còn ở phía kìa...”
“Hổ tướng quân của chúng chính là Hộ dân mỹ nam t.ử thần tiên khâm điểm, gặp Hộ dân mỹ nam t.ử, các ngươi coi như phúc ....”
“.......”
Nạn dân mới gia nhập những lời của nạn dân gia nhập , trong lòng lập tức trào dâng niềm cảm động vô hạn.
Khi chiếc bánh bao rau nóng hổi và khoai lang nhét tay họ, nước mắt tự chủ mà tuôn rơi lã chã.
Bọn họ nhớ rõ bao lâu ăn cái bánh bao rau trắng trẻo thế , chiếc bánh bao thơm mềm cầm trong tay, cứ như đang mơ .
Ào một cái, đám nạn dân gia nhập kinh ngạc đến ngẩn , tay cầm thức ăn đồng loạt quỳ xuống:
“Cảm ơnhu hu”
“Cảm tạ đại nhân cứu mạng....”
“Cảm ơn Hộ dân mỹ nam t.ử....”
“......”
Bá tánh cũng lời ý gì, chỉ liên tục cảm ơn.
Tiêu Vân Trạm những lời cảm ơn xen lẫn danh xưng “Hộ dân mỹ nam t.ử”, khóe miệng giật giật hai cái.
Cái danh hiệu xem sâu lòng bá tánh .
“Đều lên , tranh thủ thời gian ăn cái gì đó, ăn xong lên đường.”
Tranh thủ lúc mặt trời lớn, mau ch.óng rời khỏi cổng thành Thạch Tuyền Thành.
Ngựa trong Thạch Tuyền Thành bỗng chốc biến mất sạch, bọn họ ở đây nhiều ngựa như , dễ quan sai Thạch Tuyền Thành để mắt tới.
Bây giờ lúc xung đột trực diện với quan sai.
Thứ nhất, quân đội do nạn dân tạo thành từng luyện tập trận pháp, cũng từng diễn võ ở thao trường, thật sự đ.á.n.h chỉ chạy loạn xạ.
Thứ hai, trong tay bọn họ cũng v.ũ k.h.í, cho dù v.ũ k.h.í, bọn họ cũng dùng, còn thương .
Lâm Di Nhiên ăn sáng xong đến bên cạnh Tiêu Vân Trạm:
“Để lính cũ mang theo lính mới cùng cưỡi một con ngựa, lính mới cưỡi ngựa thể cưỡi riêng một con.”
Lính cũ mấy ngày nay đều luyện tập cưỡi ngựa, học hết , mang theo một cùng cưỡi, chỉ cần chạy quá nhanh thì cơ bản thành vấn đề.
Tiêu Vân Trạm đầu Lâm Di Nhiên:
“Nàngsức khỏe vẫn chứ?”