Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 186: Tri Phủ Ứng Phó Không Xuể, Thần Dụ Giáng Thế

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:48
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tri phủ đại nhân cũng , nhà cũng giống , trộm sạch sành sanh, cảnh tượng đó tận mắt thấy, chỉ tưởng là gặp báo ứng, chẳng dám để trong phủ ngoài.

 

Ai dám tin, đồ đạc đang yên đang lành, cứ thế biến mất ngay mắt chứ.

 

Không ngờ, chỉ nhà như , mà cả Thạch Tuyền Thành đều trộm một cách khó hiểu.

 

Tri phủ đại nhân thở dài, định cùng bàn bạc chuyện trộm.

 

Đột nhiên, một giọng cắt ngang lời :

 

“Đại nhân, lúc thuộc hạ đến, bá tánh đều đang thiên giáng thần dụ.”

 

“Ăn nó, uống nó, Thần Vương đến Phạn Thiên Thành, theo Thần Vương lương thực.”

 

“Câu ý gì?”

 

Đinh đại nhân cau mày, rõ còn cố hỏi, thẳng những dòng chữ đại nghịch bất đạo thấy đường phố sáng sớm nay.

 

Vào lúc hạn hán nghiêm trọng thế , ai thể nỡ dùng lương thực chữ rải đầy cả đường phố Thạch Tuyền Thành.

 

Đây cũng sức của một thể thành, con đường dài như , còn chữ, quả thực dám tưởng tượng.....

 

Bọn họ nên sớm chuẩn ……

 

“Câm miệng, lời cũng thể tùy tiện !”

 

Tri phủ đại nhân trừng mắt Đinh đại nhân một cái.

 

Chuyện đương nhiên cũng , đường đến nha môn .

 

Chuyện nên báo lên triều đình còn nghĩ xong, chủ yếu là sợ Hoàng thượng nghi ngờ .

 

Chưa đợi Đinh đại nhân chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã.

 

“Đại nhân, xảy chuyện , cổng thành mấy vạn địch binh tập kích! Cầu chi viện.....”

 

Lính canh cổng thành mồ hôi nhễ nhại chạy , bịch một cái quỳ xuống.

 

Cái dọa Tri phủ đại nhân sợ c.h.ế.t khiếp, trực tiếp dẫn theo thuộc hạ, hoảng hốt mang theo binh lính chạy đến cổng thành.

 

Kết quả.... kẻ địch ?

 

Lính canh cổng thành nuốt nước miếng, chỉ con đường nhỏ bên cạnh Thạch Tuyền Thành:

 

“Những đó đều chạy theo đường nhỏ , bọn họ thành, vòng qua thành trì , cho nên đ.á.n.h ....”

 

Hắn cũng chẳng hiểu nổi đám gì, còn tưởng là công thành, kết quả mặt cũng chẳng thèm chạm một cái, chạy mất .

 

Cũng may đ.á.n.h , đ.á.n.h thì lúc bọn họ đều mất mạng hết.

 

Tri phủ đại nhân về phía con đường nhỏ, quả thực thể thấy dấu vó ngựa lồi lõm mặt đường.

 

Đường đất phơi khô cứng thế mà còn dấu vó ngựa, một cái là ít ngựa chạy qua.

 

“Không Phạn Thiên Thành bên đ.á.n.h với Tây Lương a.”

 

Tri phủ đại nhân nghi hoặc nhíu mày.

 

Hơn nữa, nếu là binh lính kinh thành phái chi viện Phạn Thiên Thành, qua trong thành, như tốc độ nhanh hơn chút.

 

“Đại nhân, tiểu nhân thấy con ngựa dẫn đầu , hình như là mã vương trong đám Hãn huyết bảo mã.”

 

Trong đám lính canh cổng thành thấy Liệt Hỏa mà Lâm Di Nhiên cưỡi, vội vàng bẩm báo Tri phủ đại nhân.

 

Đồng t.ử Tri phủ đại nhân chấn động, lập tức nghĩ đến ngựa trong chuồng của những thuộc hạ trong thành đều biến mất, mà ngoài thành khéo xuất hiện những con ngựa biến mất của thuộc hạ.....

 

Ngựa của những hộ nuôi ngựa lớn trong thành đều mất hết, ngay cả cỏ khô cũng mất sạch, kéo theo lương thực trong kho lương cũng rải đầy đường phố, lên những lời đại nghịch bất đạo....

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-186-tri-phu-ung-pho-khong-xue-than-du-giang-the.html.]

 

Tri phủ đại nhân càng nghĩ trong lòng càng hoảng, nếu đối phương năng lực thần quỷ như , g.i.ế.c bọn họ chẳng dễ như trở bàn tay .

 

Tối qua lúc lấy bộ gia sản ngay mặt bọn họ, cho bọn họ một d.a.o, bọn họ ngay cả cơ hội phản kháng cũng .

 

Kẻ địch mạnh đến mức thể chống , Tri phủ đại nhân trong nháy mắt cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng theo trán xuống.

 

“Người , khẩu hiệu đại nghịch bất đạo , thành truyền bậy, ai dám lén lút truyền bậy, c.h.é.m!”

 

“Không cho phép bất kỳ ai gây chuyện, bản quan tấu chương bẩm báo Hoàng thượng ngay đây.”

 

Tri phủ đại nhân lau mồ hôi, hoảng hốt chạy về nha môn.

 

Chuyện thành mất trộm chuyện lớn, nhưng ngựa thành biến mất thì là chuyện lớn.

 

Nếu quân đội triều đình đột nhiên cần chiến mã, lấy gì nộp lên triều đình.

 

Chuyện lập tức bẩm báo lên , càng nhanh càng .

 

Tri phủ đại nhân vội vã chạy về nha môn, nha môn trống hoác, mới kinh hãi nhận , ngay cả tấu chương để tấu cũng .

 

Bất đắc dĩ, Tri phủ đại nhân đành phái tiệm sách trong thành mượn b.út mực giấy nghiên, một bức thư, bảo thủ hạ phi ngựa nhanh đưa đến kinh thành.

 

Dặn dò xong, Tri phủ đại nhân mới nhớ thành tìm một con ngựa nào, vội vàng sai tìm một con lừa nhỏ, để thủ hạ tám trăm dặm khẩn cấp kinh thành đưa thư.

 

.........

 

Lâm Di Nhiên bên dẫn đại bộ đội phi ngựa nước đại, kỹ thuật cưỡi ngựa của cũng ngày càng thành thạo.

 

Hai ba ngày , lính mới lính cũ đều thể mỗi cưỡi một con ngựa, trọng lượng lưng ngựa giảm bớt, tăng nhanh tốc độ tiến lên nhiều.

 

Chưa đến bảy ngày, nhóm Lâm Di Nhiên đến gần Bình Hòa Thành.

 

Mà tám trăm dặm khẩn cấp do Tri phủ Thạch Tuyền Thành phái , cưỡi con lừa nhỏ ngay cả Võ Nghĩa Thành cũng đến , chứ đừng là kinh thành, đường gặp trạm dịch đổi con ngựa cưỡi, kết quả ngựa ở trạm dịch đói đến da bọc xương, còn chẳng chạy nhanh bằng con lừa nhỏ của .

 

Tám trăm dặm khẩn cấp mệt c.h.ế.t mệt sống, lóc cóc chạy ba ngày, mới đổi một con ngựa nhanh ở trạm dịch.....

 

Bên phía Lâm Di Nhiên mấy ngàn con ngựa, cảnh tượng cùng ăn cỏ khô vô cùng hoành tráng, ngay cả những con ngựa vốn chút gầy yếu, cung cấp đầy đủ cỏ khô, cũng đều trở nên cường tráng.

 

“Chúng thẳng qua nội thành Bình Hòa Thành .”

 

Lâm Di Nhiên Bình Hòa Thành cách đó xa, khẽ nhíu mày.

 

Bình Hòa Thành hoang vương hơn Thạch Tuyền Thành ít, lầu cổng thành chỉ ba bốn binh lính ủ rũ.

 

Nạn dân kêu ở cổng thành ít hơn Thạch Tuyền Thành hơn một nửa.

 

Càng gần Phạn Thiên Thành, hạn hán càng dữ dội, nạn dân cho dù thành, cũng chẳng đường sống.

 

Kẻ chút mắt , sớm kéo gia đình chạy về phía Nam , đó may mắn Lâm Di Nhiên thu biên.

 

Tiêu Vân Trạm ngẩng đầu về phía Bình Hòa Thành:

 

“Được, Tri phủ đại nhân của Bình Hòa Thành chút giao tình với , đêm nay tìm khuyên bảo một phen.”

 

Có thể động thủ, tự nhiên vẫn là động thủ thì hơn.

 

Trong Bình Hòa Thành ước chừng cũng chẳng còn mấy , lúc kinh thành, hạn hán lâu .

 

Qua Bình Hòa Thành qua một Bình Lương Thành nữa, là đến Phạn Thiên Thành .

 

Nghĩ đến mức độ nghiêm trọng của hạn hán ở Phạn Thiên Thành, trong lòng Tiêu Vân Trạm nặng nề thêm ít.

 

Thuộc hạ của đều ở Phạn Thiên Thành, hạn hán nghiêm trọng như , cũng tư binh đều thế nào .....

 

Lâm Di Nhiên nhướng mày Tiêu Vân Trạm một cái: “Được, tối nay thám thính một chút, Bình Lương Thành nuôi nhiều ngựa ?”

 

 

Loading...