Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 190: Tận Mắt Chứng Kiến Kỳ Tích, Tri Phủ Hợp Tác
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:52
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cảm ơn Lý đại nhân nhắc nhở.”
Tiêu Vân Trạm lời cảm ơn, mở miệng định cáo từ, liền thấy Lâm Di Nhiên đột nhiên bay .
Đồng t.ử chấn động, ngay đó liền thấy Lâm Di Nhiên chạm cái bàn việc mặt Lý đại nhân, cái bàn cứ thế đột nhiên biến mất thấy .
Tay Lý đại nhân đặt bàn, cứng đờ dừng giữa trung, vẻ mặt như gặp quỷ.
“Bànbàn đột nhiên biến mất ?”
Lý đại nhân vẻ mặt kinh hoàng ngẩng đầu Tiêu Vân Trạm.
Tiêu Vân Trạm khóe miệng giật giật chỉ phía Lý đại nhân: “Giá sách cũng thấy nữa.....”
Hắn khóe miệng Lâm Di Nhiên cong lên một nụ giảo hoạt, từng chút từng chút dọn sạch thư phòng của Lý đại nhân, liều mạng nén khóe miệng đang nhếch lên.
Lâm Di Nhiên lúc thế mà tinh nghịch đáng yêu như .
Hắn cũng coi như tận mắt thấy Lâm Di Nhiên thu hoạch đồ đạc thế nào , chỉ cần là tay nàng chạm đồ vật, sẽ biến mất thấy.
Quả nhiên là kỹ năng của thần tiên, thứ thể lĩnh ngộ .
Lý đại nhân trừng lớn hai mắt, biểu cảm vặn vẹo đồ đạc trong phòng từng món từng món biến mất, sắc mặt trắng bệch một mảng.
Hắn run rẩy giơ tay lên, chỉ theo từng món đồ vật biến mất,
“Cócó macó ma a!”
Lâm Di Nhiên tốn đến ba mươi giây, thu xong thư phòng của Lý Tri phủ, tiêu sái bay .
Tiêu Vân Trạm khóe mắt liếc thấy Lâm Di Nhiên rời , tiến lên một bước vỗ vỗ Lý Tri phủ đang sợ đến hồn xiêu phách lạc:
“Đừng sợ.......”
Tiêu Vân Trạm chỉ thể khô khan một câu như , nhiều hơn nữa cũng .
Lý Tri phủ ngây tại chỗ, run rẩy ngừng, cứ cảm thấy tất cả chuyện chân thực giống như đang mơ.
Thế nhưng nhắm mắt hết đến khác, mở mắt , thư phòng vẫn trống hoác.
Tiêu Vân Trạm thấy tiếng nữ quyến nhà Lý Tri phủ lóc chạy về phía thư phòng, lập tức tung nhảy lên rời khỏi thư phòng.
“Hả!?”
Lúc Tiêu Vân Trạm chạy bay về phía ngoài thành, nương theo ánh trăng tròn vành vạnh, thấy đường phố Bình Hòa Thành dường như thứ gì đó.
Hắn dừng bước, lấy đèn pin trong túi , bật lên chiếu xuống đất:
“Ăn nó, uống nó, Thần Vương đến Phạn Thiên Thành, theo Thần Vương lương thực.”
Nhìn dòng chữ , khóe miệng Tiêu Vân Trạm giật kịch liệt.
Hắn ngẩng đầu, chiếu dọc theo cả con đường, chữ đường phố thấy điểm cuối, đều dùng lương thực lặp lặp câu .
Thảo nào thỉnh thoảng thấy trong đám binh sĩ nạn dân đang câu .
Hắn còn tưởng là khẩu hiệu tạo phản do binh sĩ tự phát nghĩ , hóa tất cả chuyện đều là do Lâm Di Nhiên .
Mỗi tòa thành đều một câu thiên giáng thần dụ thế , đợi bọn họ đến Phạn Thiên Thành, bá tánh đến nương nhờ sẽ chỉ ngày càng nhiều.
Bọn họ còn đến Phạn Thiên Thành, Lương Vũ Đế mất hơn nửa lòng dân.
Đừng coi thường mức độ si mê của bá tánh đối với thiên mệnh, lời nhanh sẽ truyền khắp Đại Lương Quốc, đến lúc đó dấy binh tạo phản, đó chính là thuận theo thiên mệnh.......
Nghĩ đến đây, vành mắt Tiêu Vân Trạm đỏ lên, Lâm Di Nhiên dốc hết sức giúp đỡ Tiêu gia như , cũng nên báo đáp nàng thế nào.
Từ nay về , cái mạng của chính là của Lâm Di Nhiên.
..........
Sáng sớm tinh mơ, trời tờ mờ sáng.
“Vào Bình Hòa Thành, tất cả tùy ý rời khỏi hàng ngũ, cũng lung tung, nếu lung tung, lập tức c.h.é.m tha!”
Tiêu Vân Trạm cưỡi lưng ngựa, thần tình nghiêm túc các tướng sĩ.
“.... Thuộc hạ tuân lệnh!”
Các tướng sĩ ăn uống no nê, kiên định hô lớn.
Từ khi ám vệ gia nhập, những bá tánh vốn quen miệng xưng thảo dân, cũng đều sửa miệng theo.
Dựa mà mấy Bách phu trưởng đến thể luôn ghi nhớ là thuộc hạ, bọn họ thì cứ mở miệng là thảo dân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-190-tan-mat-chung-kien-ky-tich-tri-phu-hop-tac.html.]
Nghe cái là cảm thấy cùng một đội ngũ, nhất định sửa miệng.
“Xuất phát!”
Tiêu Vân Trạm lấy khẩu trang trong túi đeo lên, vung roi, dẫn đầu về phía cổng thành Bình Hòa Thành.
Lâm Di Nhiên cưỡi Liệt Hỏa dẫn đại bộ đội bám sát phía đội ngũ của Tiêu Vân Trạm.
Tiếng vó ngựa lộc cộc, thu hút tất cả lính canh lầu cổng thành đều sang.
Nạn dân thưa thớt ở cổng thành Bình Hòa Thành, kinh hoàng trừng lớn mắt, sợ hãi lăn lê bò toài chạy trốn khỏi cổng thành.
Ánh mắt Lâm Di Nhiên quét qua những nạn dân bỏ chạy .
Nạn dân ở cổng thành Bình Hòa Thành cũng chỉ mấy chục , mấy chục Tiêu Vân Trạm xem qua, đại bộ phận ánh mắt đều đàng hoàng, là những kẻ lười biếng của các thôn, bộ về phía Nam, mới ở đây cố chấp bám trụ.
Tiêu Vân Trạm cần là binh sĩ, chứ kẻ lười biếng, lượng binh sĩ vốn đủ nhiều , cần nuôi thêm những thứ lười biếng .
Thủ lĩnh lính canh cổng thành sớm nhận dặn dò của Lý Tri phủ, vội vàng dẫn thủ hạ mở rộng cổng thành, để binh sĩ qua.
Bọn họ những bộ dạng nạn dân mặc quần áo rách rưới cưỡi ngựa, não xoay đến bốc khói, cũng nghĩ , những binh sĩ bộ dạng thế .
Nói bọn họ là nạn dân , bọn họ cưỡi ngựa, hơn nữa ai nấy cưỡi còn tệ.
Nói bọn họ nạn dân , cách ăn mặc trang điểm quả thực là bộ dạng nạn dân.
Còn từng chiếc xe ba gác ở giữa đội ngũ , xe ba gác kéo theo già phụ nữ trẻ em, đây nạn dân thì là gì?
Chưa từng thấy binh sĩ đ.á.n.h trận còn mang theo cả gia đình.
Còn nữa nhiều đàn bà cưỡi ngựa cao to như , từng ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, còn thần khí hơn cả bọn họ.
Lính canh cổng thành đưa mắt đội ngũ đông đảo quái dị thành, cả đám trăm mối vẫn cách giải.
Mấy ngàn con ngựa lộc cộc qua trong thành, nhanh thu hút những hộ nuôi ngựa lớn và quan tham trong Bình Hòa Thành .
Đêm qua ngựa trong nhà bọn họ biến mất thấy, sáng nay đột nhiên xuất hiện nhiều cưỡi ngựa như , bọn họ thể nghi ngờ.
Kết quả xem, những con ngựa ngựa bọn họ nuôi.
Ngựa nhà nuôi bằng những con ngựa đang cưỡi .
Các quan tham lượng ngựa đếm xuể, thèm đến đỏ cả mắt.
“Lý đại nhân, những giống binh sĩ triều đình phái tới, ngược giống nạn dân, thuộc hạ cảm thấy chuyện kỳ quặc, nhất là chặn bọn họ .”
Lý Tri phủ liếc tên thuộc hạ mặc đồ lót, hừ lạnh một tiếng:
“Gan ngươi cũng lớn thật, binh mã triều đình cũng dám chặn, lỡ quân tình, ngươi mấy cái mạng để đền?”
“Hạn hán nghiêm trọng như , bọn họ một đường phong trần mệt mỏi chạy tới, quần áo chút bẩn thỉu rách rưới, bình thường .”
“Để ngươi ngoài chạy mười ngày nửa tháng, ngươi chắc tinh thần như bọn họ.”
Nghĩ đến khẩu hiệu tạo phản đầy đường phố buổi sáng, Lý đại nhân nheo mắt Tiêu Vân Trạm dẫn đầu, càng cảm thấy là thiên mệnh sở quy.
Nếu tại Tiêu Vân Trạm tạo phản, đột nhiên xuất hiện những chữ .
Hắn tin những chữ là do Tiêu Vân Trạm , cho dù năng lực đó, cũng nhiều lương thực để phung phí như .
Tối qua nhà quan trong cả Bình Hòa Thành đều trộm, cũng giống nhà , đều là biến mất trong hư .
Nhà khác ngay cả cửa nẻo cũng còn, quần áo cũng mà mặc, nhà dù cửa nẻo vẫn còn, quần áo cũng còn một hai bộ cũ, còn hơn .
Chứng tỏ đây chính là thiên giáng thần dụ, thiên phạt đến , hốt trọn ổ đám quan tham , lắm, vui.
Tên quan tham rụt cổ, khẽ nhếch môi, lầm bầm một câu:
“Cũng thấy quân đội nào xuất chinh mang theo nhiều đàn bà như .....”
Lý Tri phủ hừ lạnh một tiếng, chỉ coi như thuộc hạ đang đ.á.n.h rắm, thèm để ý đến .
..........
Giữa trưa, Lâm Di Nhiên cưỡi ngựa lên đường, ngừng gọi món cho Tiêu lão tướng quân.
Ông lão nhỏ trò gian mãi hết, trời đất gì ông ăn.
Nhìn bộ dạng ông lão nhỏ chỉ ăn, chẳng lẽ ông nhốt cùng đại ca?
Lâm Di Nhiên gọi cho Tiêu lão tướng quân một món Phật nhảy tường, liền thấy avatar của đại ca Tiêu Vân Hạo nhấp nháy.