Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 192: Cướp Roi Phản Sát, Nữ Đế Quyết Định Bỏ Đói
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:54
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nữ quan hít sâu một , mím môi định quát mắng Tiêu Vân Hạo, đột nhiên thấy tiếng xích sắt va chạm dữ dội, ngay đó ả cảm thấy một luồng gió roi quất tới phía .
Ả phắt đầu về hướng gió roi ập tới, đồng t.ử trong nháy mắt chấn động kịch liệt.
Chưa đợi ả kịp né tránh, ngọn roi chuẩn xác vô cùng quất lên ả.
“Á!!!”
Nữ quan loạng choạng một bước, vươn cổ, vẻ mặt đau đớn hét t.h.ả.m một tiếng.
Một roi quất khiến cả ả tê rần.
Tiêu Vân Hạo chẳng cái tâm thương hoa tiếc ngọc nào, khi đoạt roi, trong lòng chỉ một ý nghĩ: G.i.ế.c c.h.ế.t phụ nữ dám đe dọa mắt.
Quất xong một roi, Tiêu Vân Hạo hề dừng , vung roi tiếp tục quất tới tấp lên nữ quan.
“Á!!”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nữ quan, hòa cùng tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng roi da vun v.út, ngừng vang vọng trong nhà lao u tĩnh.
Mấy roi giáng xuống, hồn vía nữ quan như bay mất, cả bò rạp mặt đất, lăn bò chạy trốn khỏi nhà lao.
Tất cả những chuyện diễn quá nhanh, Nữ Đế còn kịp cho cứu nữ quan, thì nữ quan mặt mày trắng bệch bò từ trong nhà lao ngoài.
“Nhanh, khiêng , truyền thái y!”
Nữ Đế nữ quan mặt cắt còn giọt m.á.u ngất xỉu ở cửa nhà lao, vội vàng sai khiêng .
Đám thị vệ đang ngây như phỗng lúc mới hồn, vội vàng khiêng nữ quan hôn mê bất tỉnh, vội vã rời khỏi nhà lao.
Nữ Đế thấy tên ăn mày nhốt trong lao đang cầm roi, vẻ mặt đầy sát khí chằm chằm bà .
Bà nhíu mày Tiêu Vân Hạo.
Vốn dĩ tên ăn mày v.ũ k.h.í trong tay chẳng mấy ai địch nổi, bây giờ roi trong tay, bất cứ ai cũng thể đến gần .
Trước mắt chỉ thể thi gan, đợi đói đến mức còn sức lực, mới cho thu hồi roi.
“Năm ngày cho phép bất cứ ai , bỏ đói năm ngày tính tiếp!”
Nữ Đế ném câu , nhàn nhạt liếc Tiêu Vân Hạo một cái, dẫn rời khỏi nhà lao.
Tiêu Vân Hạo chằm chằm bóng lưng những , cho đến khi bọn họ biến mất, cửa lớn nhà lao đóng sầm , cả nhà lao lập tức chìm bóng tối.
Ngọn đèn dầu ở góc nhà lao gió từ cửa thổi lay động vài cái, ngay đó liền tắt ngấm.
Trong cả nhà lao, chỉ đôi mắt của Tiêu Vân Hạo là sáng đến dọa .
Có đèn ảnh hưởng đến thị lực của , thể rõ thứ trong nhà lao.
Tai Tiêu Vân Hạo khẽ động đậy, khi xác định xung quanh ai, mới mệt mỏi phịch xuống đất.
“Loảng xoảng ~”
Trong nhà lao tĩnh mịch, tiếng xích sắt va chạm ch.ói tai.
Tiêu Vân Hạo nhíu c.h.ặ.t mày, nghiến c.h.ặ.t răng hàm giật mạnh sợi xích cổ tay.
“Hự! A!”
Mu bàn tay Tiêu Vân Hạo nổi đầy gân xanh, giật đến mức da cổ tay đều mài rách, cũng thể bẻ gãy xích sắt.
Hắn thở hồng hộc, nhíu mày, bẻ xích sắt chân.
Hắn thích những thứ trói buộc , điều cảm thấy an .
Chỉ tiếc là mấy ngày liền ăn gì, liên tục tiêu hao nhiều thể lực như , thực sự khó thoát khỏi xiềng xích.
“Ọc ọc ọc ~”
Tiêu Vân Hạo khẽ nhíu mày, cúi đầu cái bụng đang kêu gào vì đói, bất lực thở dài một .
Trong đầu nhớ những ngày ở trong ổ cái bang, tuy rằng mỗi ngày cũng ngừng đ.á.n.h cướp đoạt thức ăn, nhưng ít nhất mỗi ngày đều cướp cái ăn, đến mức đói đến còn sức lực.
Tiêu Vân Hạo l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ, trong miệng mùi m.á.u tanh nồng.
“Hửm!?”
Tiêu Vân Hạo trừng lớn mắt cái bánh bao trắng mềm đột nhiên xuất hiện trong tay.
Hắn lập tức nắm c.h.ặ.t cái bánh bao, cảnh giác quanh bốn phía một vòng, đó há to miệng nhét ngấu nghiến cái bánh bao mồm.
Cho dù bánh bao nghẹn đến trợn trắng mắt, Tiêu Vân Hạo cũng ý định nhả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-192-cuop-roi-phan-sat-nu-de-quyet-dinh-bo-doi.html.]
Hắn vươn cổ, đ.ấ.m n.g.ự.c cố nuốt cái bánh bao xuống.
“Nước, nước, nước!”
Tiêu Vân Hạo thèm để ý đến cứ lặp lặp câu hỏi trong đầu .
Hắn chỉ hiện tại uống nước, tưởng tượng giống như gọi kiếm đến, gọi nước tới.
Tiêu Vân Hạo khàn giọng, gào lên vài tiếng, một bát nước đột nhiên xuất hiện trong tay .
Nếu phản ứng đủ nhanh, suýt chút nữa bóp nát cái bát đột nhiên xuất hiện.
“Ực ực...”
Tiêu Vân Hạo ngửa đầu dốc cạn bát nước bụng.
Một bát nước xuống bụng, Tiêu Vân Hạo cảm thấy cả đều thư thái hẳn.
Hắn trực tiếp ném cái bát , ngã đầu ngủ khò khò.
...
Lâm Di Nhiên cưỡi ngựa, chằm chằm khung chat của Tiêu Vân Hạo.
Vị đại ca chỉ xin một cái bánh bao và một bát nước, xin thêm thứ gì nữa.
Đương nhiên, cũng trả lời câu hỏi của nàng.
Trong khung chat Tiêu Vân Hạo chỉ trả lời nàng một chữ “Phải”, rốt cuộc là cái gì , cũng rõ ràng với nàng.
Lâm Di Nhiên bất lực mím môi.
Hai cha con thật đúng là tiếc chữ như vàng, một xem trả lời, một nửa ngày mới nhả một chữ.
Ông lão nhỏ thì sống cuộc sống gọi là xa hoa, trời đất cái gì ngon là ăn cái đó, chỉ thứ ông nghĩ , thứ ông dám đòi, cũng may là thịt rồng, nếu ông lão nhỏ cũng dám đòi một con về gặm.
Đại ca thì sống cuộc sống gọi là tiết kiệm, loay hoay nửa ngày chỉ xin một cái bánh bao trắng và một bát nước, như xuất gia .
Hai cha con đúng là hai thái cực.
Lâm Di Nhiên vô cùng nghi ngờ, hai cha con chắc chắn nhốt cùng một chỗ.
Lương Vũ Đế mà bụng nhốt hai cha con cùng một chỗ mới là lạ.
Lâm Di Nhiên khẽ thở dài một , tắt Lục Phao Pao, ngẩng đầu về phía Tiêu Vân Trạm đang dẫn đầu, lông mày khẽ nhướng lên, khóe miệng nở một nụ .
Cơ hội cày điểm tích phân đây chứ .
...
Đại đội nhân mã qua đường phố Bình Hòa Thành, hai bên đường chật kín bá tánh vây xem.
Buổi sáng bá tánh thấy khẩu hiệu “Ăn nó, uống nó, Thần Vương đến xuống Phạm Thiên Thành, nương nhờ Thần Vương lương thực ăn” đường phố, thấy quân đội ăn mặc như nạn dân đông đảo thế .
Trước kết hợp , bá tánh nghi ngờ những chừng chính là thấy câu khẩu hiệu , tự phát tụ tập với , tạo thành đội ngũ khổng lồ như .
Đợi đến khi đại bộ đội kéo dài mấy dặm đường xa khỏi tầm mắt bá tánh, , trong mắt đều là khát vọng theo.
Một lát , bá tánh hai bên đường phố giải tán trong chớp mắt.
Lại qua một lát , từng tốp bá tánh dắt già dắt trẻ, âm thầm theo phía đại bộ đội.
Ai mà chẳng sống những ngày tháng chứ.
Nhìn những binh lính ăn mặc như nạn dân xem, ai nấy đều tinh thần phấn chấn, ngay cả già phụ nữ trẻ em xe ba gác tinh thần cũng tệ, căn bản giống như bộ dạng đói lâu.
Chứng tỏ câu khẩu hiệu thể là thật, Phạm Thiên Thành chắc chắn sai.
Bọn họ cũng rời bỏ quê hương, nhưng quê nhà sống nổi nữa , chờ đợi thêm nữa chỉ nước c.h.ế.t đói.
Phạm Thiên Thành là hy vọng cuối cùng của bọn họ, bọn họ cũng đ.á.n.h cược một ...
...
“Lý đại nhân, mau xem, đám bá tánh gì?”
Đinh Tri huyện ở trong bao phòng t.ửu lầu bên đường, bên cửa sổ ánh mắt chớp động chằm chằm cuối hàng ngũ dài dằng dặc.
Đột nhiên, thấy một đám bá tánh dắt già dắt trẻ, lưng đeo tay nải, rảo bước đuổi theo đại bộ đội.
“Cái cái là tạo phản ?”