Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 204: Đại Tẩu Xem Tranh Nóng, Đại Ca Mộng Xuân Tình

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:34:22
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ta ... Đây đều là thoại bản thiếu nhi nên xem mà...”

 

Lâm Di Nhiên hình minh họa quấn quýt bìa thoại bản, khóe môi giật giật.

 

Có thể hiểu , ai mà chẳng chút sở thích nhỏ chứ.

 

Trước mấy bạn học đại học của nàng, đều thích xem loại HD che, phụ nữ cũng nhu cầu mà.

 

Lâm Di Nhiên nhanh nhẹn chọn cho đại tẩu quyển thoại bản xếp hạng nhất.

 

Đợi nàng mua xong thoát khỏi trung tâm thương mại ngoại bán trở Lục Phao Pao, kỹ ảnh đại diện của đại tẩu mới phát hiện, cây quạt đại tẩu đang phe phẩy trong tay, bên vẽ thế mà là xuân cung đồ...

 

...

 

“Ưm!?”

 

Vạn Tô Vân trở , cảm giác đè thứ gì đó.

 

Nàng nhíu mày, dịch sang bên cạnh một chút, từ lôi một quyển sách bìa trơn bóng.

 

Vạn Tô Vân cầm lấy sách, nương theo ánh trăng chiếu từ cửa sổ, bìa sách, từng chữ từng chữ :

 

““Quả Phụ Khuê Phòng Đêm Hội Quỷ Trượng Phu””

 

Vạn Tô Vân những thể trắng lóa như ẩn như hiện bìa sách, mặt lập tức nóng như lửa đốt, chột nhét thoại bản xuống gối đầu.

 

Nàng mới nghĩ nếu quyển thoại bản xem thì , kết quả giường thế mà thật sự , vận may cũng ai bằng.

 

Vạn Tô Vân mím môi, do dự một chút, vẫn là nhịn từ gối đầu cẩn thận từng li từng tí lôi quyển thoại bản .

 

Xem một chút cũng , gian phòng lâu ở, Tri phủ đại nhân chắc chắn cũng trong phòng một quyển sách như .

 

Hơn nữa, cho dù quyển thì thế nào, nàng cứ giả vờ như thấy là .

 

Vạn Tô Vân hít sâu một , cẩn thận từng li từng tí bật cái đèn mỏ đặt ở đầu giường lên.

 

“Tách ~”

 

Đèn mỏ bật, căn phòng lập tức sáng như ban ngày.

 

Vạn Tô Vân chột cầm gối đầu che lên đèn mỏ, ánh sáng trong phòng lập tức tối , chỉ còn một tia sáng ẩn hiện lọt qua khe hở gối đầu.

 

Vạn Tô Vân thở phào một , nhẹ nhàng đặt thoại bản tia sáng gối đầu.

 

“Soạt ~”

 

Vạn Tô Vân đỏ mặt lật mở thoại bản, chăm chú xem.

 

Xem một nửa, nàng lau nước mắt mắng:

 

“Đạo sĩ c.h.ế.t tiệt, việc , hu hu...”

 

“Quả Phụ Khuê Phòng Đêm Hội Quỷ Trượng Phu” kể về một quả phụ chốn khuê phòng trượng phu đ.á.n.h giặc, đó còn tin tức truyền về, quan phủ đưa tiền tuất cho quả phụ, trượng phu nàng c.h.ế.t.

 

quả phụ tin, bởi vì thấy hài cốt, nàng tin chắc trượng phu còn sống, cả ngày ôm bức họa trượng phu, lấy nước mắt rửa mặt.

 

Vì quả phụ quá mức nhớ thương trượng phu, chiêu hồn quỷ hồn của trượng phu c.h.ế.t yểu trở về.

 

Quả phụ chốn khuê phòng vui đến phát , đêm đêm cùng trượng phu ma quỷ điên loan đảo phượng, tình cảm càng thêm sâu đậm.

 

Kết quả một tên đạo sĩ lo chuyện bao đồng tới, cứ khăng khăng ma khác biệt, cứ thế chia rẽ đôi phu thê êm ấm, tiêu diệt trượng phu ma quỷ.

 

Vạn Tô Vân xem xong, cả thành lệ nhân, nghẹn ngào mắng:

 

“Vân Hạo cái đồ quỷ sứ vì đến gặp , uổng cho còn là một đại tướng quân, c.h.ế.t ngay cả quỷ hồn cũng cho thấy, hu hu...”

 

Vạn Tô Vân , nàng vô cùng hy vọng phu quân nàng thể giống như trượng phu ma quỷ trong thoại bản, đêm đêm đến gặp gỡ nàng, để giải nỗi khổ tương tư của nàng...

 

Khóc lóc một hồi, Vạn Tô Vân ngủ từ lúc nào.

 

Không bao lâu , hai má Vạn Tô Vân ửng hồng một mảng, trong miệng thỉnh thoảng phát tiếng rên rỉ đứt quãng...

 

...

 

Tiêu Vân Hạo nhắm mắt dựa tường, thể co giật từng hồi, sắc mặt đỏ bừng.

 

Nhìn kỹ còn thể thấy từng giọt mồ hôi theo gò má trượt xuống.

 

Một lát , Tiêu Vân Hạo run lên bần bật, lập tức tỉnh .

 

Hắn mở đôi mắt mơ màng, hô hấp dồn dập xuống đũng quần.

 

Nữ t.ử trong mộng cùng đại chiến trần trụi , rốt cuộc là phương nào?

 

Tại đối với nàng một chút lòng đề phòng cũng , còn nhịn cận nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-204-dai-tau-xem-tranh-nong-dai-ca-mong-xuan-tinh.html.]

Tiêu Vân Hạo nhíu mày, cẩn thận nhớ dáng vẻ nữ t.ử trong đầu.

 

“A ~~ Hít hà!”

 

Tiêu Vân Hạo ôm đầu, c.ắ.n răng hàm thống khổ kêu lên thành tiếng.

 

Không , vẫn là .

 

“A!!!”

 

Tiêu Vân Hạo ngửa đầu gầm lên một tiếng, giơ tay dùng sức đ.ấ.m hai cái cái đầu đau như b.úa bổ.

 

Mấy kẻ Nữ đế sắp xếp giám sát Tiêu Vân Hạo, lập tức ngẩn :

 

“Hắn đây là đói đến điên chứ?”

 

“Vốn dĩ là kẻ điên, còn thể điên đến mức nào nữa.”

 

“Vậy đây là đang gì, co giật ngừng, là sốt chứ?”

 

“Vậy bây giờ, bẩm báo Nữ đế ?”

 

“Giờ Nữ đế chắc ngủ trưa, mau bẩm báo , đợi lát nữa sốt đến ngu , Nữ đế trách tội xuống, chúng cũng gánh nổi.”

 

“...”

 

Tiêu Vân Hạo thở hổn hển, dừng tay đ.ấ.m đầu, nhấc mí mắt, ánh mắt sắc bén b.ắ.n về phía đám đang giám sát .

 

Từ khi đang giám sát , liền hỏi trong đầu xin một miếng ăn nào nữa.

 

Hắn tuy rằng ký ức hỗn loạn, nhưng những ý .

 

Nếu lộ đưa đồ ăn cho , đó chừng cũng sẽ gặp nguy hiểm.

 

Hắn cho phép khác hại ân nhân của .

 

Rất nhanh, báo cáo với Nữ đế dẫn theo một lão ngự y .

 

Lão ngự y mặt đầy sầu lo đến cửa nhà lao, ánh mắt ăn thịt của Tiêu Vân Hạo, ông căn bản cũng dám .

 

Bộ xương già của ông đủ cho kẻ điên lợi hại nhất bãi săn đ.á.n.h, một nắm đ.ấ.m qua đây, nhà ông thể tang sự .

 

“Trương thái y, mau xem cho , co giật nửa canh giờ , dọa lắm.”

 

Thị vệ thủ lĩnh lão ngự y cứ im, thúc giục một câu.

 

Khóe miệng Trương thái y giật giật hai cái:

 

“Vào... thì cần , kỹ một chút là ...”

 

“Có đó?” Thị vệ thủ lĩnh vẻ mặt hoài nghi lão ngự y.

 

Lão già chẳng lẽ là sợ , dám .

 

“Đương nhiên.” Trương thái y vuốt râu, vẻ mặt ‘ngươi hiểu thị vệ thủ lĩnh:

 

“Cái vọng văn vấn thiết, vọng xếp ở vị trí đầu tiên, tự nhiên là vọng tương đối quan trọng...”

 

“Được , ông mau vọng thử xem, rốt cuộc là .”

 

Thị vệ thủ lĩnh lười lão ngự y thao thao bất tuyệt, chỉ cần thể vấn đề là .

 

Trương thái y lườm thị vệ thủ lĩnh một cái, đầu dùng đôi mắt lão hoa của ông cẩn thận quan sát tên ăn mày điên trong nhà lao.

 

Có thể Nữ đế điểm danh tới đây, lão ngự y cũng là chút bản lĩnh .

 

Ngắm nghía nửa ngày, Trương thái y nhếch khóe môi:

 

“Không bệnh gì, nhớ phụ nữ ...”

 

“Hả!?” Thị vệ thủ lĩnh vẻ mặt ngơ ngác lão ngự y, tiếp đó đầu tên ăn mày điên trong nhà lao:

 

“Hả! Thật là hiếm lạ!”

 

Thị vệ thủ lĩnh cạn lời khan một tiếng, ngay cả nó kẻ điên cũng nhớ phụ nữ ...

 

...

 

“Nhớ phụ nữ ?”

 

Thần sắc vốn dĩ điềm nhiên như của Nữ đế trong nháy mắt đông cứng , nụ ung dung cứng đờ mặt.

 

Uổng cho bà còn lo lắng bỏ đói xảy vấn đề gì , hóa là nhớ phụ nữ.

 

Nhiều ngày như ăn uống, ăn ngược phụ nữ, cũng là một nhân tài.

 

 

Loading...