Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 214: Hiểu Lầm Tai Hại: Tiêu Vân Hạo Ăn Thịt Người?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:34:32
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nữ Đế thấy tên ăn mày điên lọt lời , thở phào nhẹ nhõm một dài.

 

Trời mới lo lắng tên ăn mày điên bất chấp tất cả xông c.h.é.m g.i.ế.c lung tung đến mức nào.

 

Đến lúc đó chỉ sợ c.h.ế.t thương vô ....

 

“Bệ hạ, thả hổ về rừng, hậu họa khôn lường a, chi bằng trực tiếp.....”

 

Nữ quan sún răng bóng lưng tên ăn mày điên, trong lòng thấp thỏm lo âu, mở miệng liền đưa một đề nghị.

 

Không tại , bà một loại trực giác, nếu hôm nay g.i.ế.c c.h.ế.t tên ăn mày điên, thể sẽ c.h.ế.t trong tay .

 

Nghĩ đến thủ đoạn g.i.ế.c hung tàn của tên ăn mày điên, sống lưng bà dâng lên từng trận ớn lạnh.

 

Nữ Đế nghiêng đầu lườm nữ quan sún răng một cái:

 

“Nhìn xem ngươi đưa chủ ý ho gì, còn.....”

 

“Bịch!” Trong Chiếu Ngục đột nhiên bay thứ gì đó đập mạnh xuống đất, cắt ngang lời quát mắng của Nữ Đế.

 

Nữ Đế phắt đầu sang, liếc mắt liền thấy t.h.i t.h.ể trọn vẹn m.á.u me đầm đìa mặt đất.

 

Ngay đó, từng cái xác từ trong cửa lớn Chiếu Ngục nối đuôi bay , rơi lộp bộp rải rác cửa Chiếu Ngục.

 

Nội tạng vỡ nát kèm theo xương vụn m.á.u tươi vương vãi đầy đất.

 

T.ử trạng của những tên điên cực kỳ thê t.h.ả.m, quả thực t.h.ả.m nỡ , mùi m.á.u tanh nồng nặc ập mũi, khí cũng trở nên đặc quánh.

 

Các cung thủ nhịn nhíu mày, sắc mặt trắng bệch, tay kéo cung tên nhịn run rẩy.

 

Trong Chiếu Ngục rốt cuộc nhốt tên điên gì .

 

“Ọe ~”

 

Nữ quan sún răng nhịn nôn khan một tiếng.

 

Kẻ điên, quả nhiên là kẻ điên......

 

Nữ Đế nghiến răng hàm, liều mạng đè nén cảm giác buồn nôn đáy lòng.

 

nhướng mi mắt, những t.h.i t.h.ể trọn vẹn , đầu thủ lĩnh Đại nội thị vệ đang tái mét mặt mày:

 

“Cho cung thủ ngày đêm canh giữ ở đây, mà chạy mất, các ngươi xách đầu đến gặp!”

 

Người tuyệt đối thể thả ngoài, nếu Tây Lương đều gặp tai ương.

 

hiện tại trong đầu cũng rối bời, nên sắp xếp tên ăn mày điên sức mạnh vô địch như thế nào, cứ giam giữ .

 

Nói xong, Nữ Đế nhíu mày lập tức xoay , vội vàng rời khỏi hiện trường phi nhân tính ......

 

..........

 

“Cảm ơn!”

 

Lâm Di Nhiên nhíu mày tin nhắn Tiêu Vân Hạo trả lời.

 

Sau khi nàng chuyển phát đan d.ư.ợ.c Đại Lực Hoàn xong, đến mười phút, đại ca trả lời nàng một tin nhắn như .

 

Xem , Tiêu Vân Hạo mất mười phút để giải quyết mối đe dọa bên cạnh.

 

Nghĩ đến Tiêu Vân Hạo chắc chắn vẫn cẩu hoàng đế tay với nữ quyến Tiêu gia, chạy ngoài lỡ như chạy về Trấn Quốc Công Phủ thì hỏng bét.

 

Nàng vội vàng cho Tiêu Vân Hạo bọn họ .

 

“Cẩu hoàng đế ?”

 

“Đại ca thể chạy ?”

 

“Chạy thì đến Phạm Thiên Thành, bọn đều ở Phạm Thiên Thành!”

 

Lâm Di Nhiên gửi tin nhắn xong, lẳng lặng chằm chằm khung chat.

 

Theo lý thuyết Tiêu Vân Hạo ăn đan d.ư.ợ.c Đại Lực Hoàn, tố chất cơ thể chắc chắn sẽ nâng cao lớn, thoát khỏi sự giam cầm của cẩu hoàng đế, hẳn là cơ hội chứ.

 

Nàng từng Tiêu Vân Hạo đây là dũng sĩ sức mạnh lớn nhất Đại Lương Quốc, Đại Lực Hoàn hỗ trợ, cũng thể một tay đập nát tảng đá mấy trăm cân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-214-hieu-lam-tai-hai-tieu-van-hao-an-thit-nguoi.html.]

Hiện tại Tiêu Vân Hạo ăn Đại Lực Hoàn, lao ngục cũng thể tùy tiện đập tan chứ.

 

Lâm Di Nhiên đợi nửa tiếng cũng thấy Tiêu Vân Hạo trả lời, chọc nàng tức ách.

 

Lòng đề phòng của cha con Tiêu gia thật sự nặng a, chắc chắn trong lòng nghi ngờ phận của nàng, cho nên chuyện quan trọng mới bao giờ với nàng.

 

Thôi, nàng hỏi cũng bằng thừa.

 

Tiêu Vân Hạo nếu thể chạy , chắc chắn sẽ đến Phạm Thiên Thành.

 

Lâm Di Nhiên khung đối thoại hồi âm, hít sâu một .

 

Lúc nàng nhíu mày chuẩn tắt khung đối thoại, thấy khung đối thoại đột nhiên nhấp nháy một dòng chữ:

 

“Tiêu Vân Hạo g.i.ế.c chớp mắt đói khát khó nhịn, xin hãy gọi món cho ......”

 

Khóe miệng Lâm Di Nhiên giật giật hai cái.

 

Quả thực, ăn đan d.ư.ợ.c Đại Lực Hoàn, lượng cơm ăn cũng sẽ tăng lên, đại ca tiêu hao một lúc như , cũng nên đói .

 

“2 cái bánh bao thịt, hai cái bánh bao rau, một bát cháo trắng....”

 

Nhìn thức ăn Tiêu Vân Hạo đòi rõ ràng nhiều hơn đây một chút, xem là đói thật .

 

Có điều chút thức ăn thể ăn no, nàng ăn còn đủ, huống chi là Tiêu Vân Hạo cũng ăn cả một viên đan d.ư.ợ.c Đại Lực Hoàn.

 

Lâm Di Nhiên trực tiếp gọi cho Tiêu Vân Hạo 10 cái bánh bao thịt, 10 cái bánh bao rau, một bát cháo trắng lớn, cộng thêm một bát thịt kho tàu lớn.

 

Bên Tiêu Vân Hạo thức ăn mắt rõ ràng nhiều hơn nhiều so với đòi hỏi, khóe miệng khẽ nhếch.

 

Hắn tay cầm bánh bao thịt, há to miệng, một miếng một cái bánh bao, uống một ngụm cháo trắng nuốt xuống.

 

Tay trái bốc thịt kho tàu đỏ sẫm, nhét liên tục miệng.

 

“Đạiđại ca, chúng quét dọn một chút, ác ý

 

Thủ lĩnh Đại nội thị vệ dám tùy tiện đưa khác , vẫn là đưa hai thủ hạ thường xuyên dọn rác cho Tiêu Vân Hạo.

 

Ba run lẩy bẩy, lén lén lút lút, mặt mang theo nụ nịnh nọt Chiếu Ngục, chuẩn quét dọn vệ sinh.

 

Vừa bước Chiếu Ngục, bọn họ liền thấy tên ăn mày điên trong lao ngục đầy m.á.u tươi nhớp nháp, há mồm nhét thịt đỏ lòm dính m.á.u miệng, trong tay dường như đang cầm óc .

 

Sắc mặt ba trắng bệch, tất cả đều nhịn lao khỏi Chiếu Ngục, cửa Chiếu Ngục nôn thốc nôn tháo.

 

Bởi vì mùi m.á.u tanh trong Chiếu Ngục quá nặng, Đại nội thị vệ ngửi thấy, cũng rõ Tiêu Vân Hạo ăn cái gì, bọn họ đều tưởng Tiêu Vân Hạo đang ăn óc trắng hếu và thịt m.á.u me be bét.

 

Ba , hồn vía đều bay mất.

 

Thủ lĩnh Đại nội thị vệ lập tức báo cáo chuyện rợn cả tóc gáy cho Nữ Đế.

 

Lông mày Nữ Đế nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t con muỗi, hồi lâu :

 

“Mỗi ngày đưa cho một cái màn thầu và nửa bát nước....”

 

Tên đều đói đến mức bắt đầu ăn thịt , đây rõ ràng ăn, quả nhiên thể ép quá đáng.

 

Đói thêm nữa, trong Chiếu Ngục thịt ăn, chẳng còn g.i.ế.c .

 

Nữ Đế nghĩ đến cái trong lòng liền dâng lên từng trận buồn nôn, giục Đại nội thị vệ bây giờ đưa đồ ăn cho tên ăn mày điên ngay.

 

.........

 

“Sao biến thành Thủy Thiên Thành ?”

 

Lâm Di Nhiên nhíu mày ngẩng đầu ba chữ lớn cổng thành Phạm Thiên Thành, nghi hoặc về phía Tiêu Vân Trạm.

 

Chẳng lẽ tư binh Tiêu gia sớm chiếm Phạm Thiên Thành, đổi tên thành Thủy Thiên Thành .

 

Tiêu Vân Trạm vẻ mặt đầy lo lắng lầu cổng thành.

 

Trên lầu cổng thành ngay cả binh lính canh giữ cũng , thể thấy tai tình ở Phạm Thiên Thành nghiêm trọng đến mức nào.

 

“Có thể là hạn hán kéo dài quá lâu, Tri phủ hết cách, mới nghĩ biện pháp .”

 

Tiêu Vân Trạm hít sâu một : “Vào thành xem !”

 

 

Loading...