Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 257: Không Ai Nhìn Thấy Gì Cả

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:36:13
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vạn Tô Vân Lâm Di Nhiên xuyên tường mà qua, sợ đến mức đồng t.ử chấn động dữ dội.

 

Chữ “Nhiên” trong cổ họng bà nuốt ngược trở , khỏi run rẩy.

 

hoa mắt chứ?

 

Thấy Lâm Di Nhiên nửa đêm từ trong phòng , bà đang định gọi, kết quả bà thấy gì!!!

 

Lâm Di Nhiên giống như nữ quỷ, xuyên tường mà qua!

 

rõ ràng, chân của Lâm Di Nhiên hề chạm đất.

 

Chuyện gì ???

 

Chẳng lẽ, Lâm Di Nhiên c.h.ế.t...

 

Không , thể nào.

 

Vạn Tô Vân căng thẳng nuốt nước bọt, sức lắc đầu, thần tiên thể c.h.ế.t .

 

Tiêu lão phu nhân kinh ngạc một lúc, nhanh hồn.

 

Bà từ từ hít một thật sâu, kìm nén trái tim đang đập loạn.

 

Tuổi già mà cứ kích thích thế , cũng thật sự chút chịu nổi.

 

Tiêu lão phu nhân thở phào một , lúc mới nhận , con dâu cả vẫn còn ở bên cạnh.

 

Bà khẽ nhíu mày, nghiêng đầu Vạn Tô Vân,

 

“Con... thấy gì thế? Sao nữa?”

 

Chẳng lẽ con dâu cả cũng thể thấy Lâm Di Nhiên linh hồn xuất khiếu?

 

Nếu vẻ mặt ngây ngốc như .

 

“... A!”

 

Vạn Tô Vân chớp chớp mắt, gượng một tiếng, “Con... con một con côn trùng nhỏ bay mắt.”

 

“Trong phủ lâu ngày , côn trùng đúng là nhiều thật.”

 

“Nương, nữa?”

 

Vạn Tô Vân nghi ngờ Tiêu lão phu nhân.

 

Lúc bà dừng , Tiêu lão phu nhân cũng dừng theo, lẽ nào nương cũng thể thấy hồn ma của Lâm Di Nhiên?

 

Tiêu lão phu nhân nhếch môi,

 

“Ta bước qua ngưỡng cửa, chân nhấc cao, cảm giác trẹo...”

 

Con dâu cả thấy là , nếu thật sự khó giải thích cảnh .

 

Vừa thấy vẻ mặt ngây ngốc của con dâu cả, trong lòng bà giật thót, may mà chỉ là một phen hú vía.

 

“Trẹo chân!?”

 

Vạn Tô Vân căng thẳng chân của Tiêu lão phu nhân,

 

“Nương, trẹo chân nào? Còn đau ?”

 

“Để con xem .”

 

Nói , Vạn Tô Vân lập tức xổm xuống, đưa tay định nắm lấy chân của Tiêu lão phu nhân.

 

Bây giờ mà bảo bà , bước chân của bà thật sự nhấc nổi, chân chút mềm nhũn vì sợ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-257-khong-ai-nhin-thay-gi-ca.html.]

Vạn Tô Vân cúi đầu mắt cá chân của Tiêu lão phu nhân, ánh mắt khẽ lóe lên.

 

tìm lý do gì đó để cho nương xem Lâm Di Nhiên.

 

tự xem Nhiên Nhiên còn thở .

 

“Không , chỉ giật một cái, hoạt động là khỏi thôi.”

 

Tiêu lão phu nhân mũi chân trái chạm đất, vẻ xoay xoay mắt cá chân mấy cái,

 

“Mau dậy, chân cảm thấy .”

 

“Mắt con côn trùng bay , lấy ?”

 

Tiêu lão phu nhân nắm lấy cánh tay Vạn Tô Vân, kéo dậy, vẻ mặt lo lắng mắt bà,

 

“Con về để Vân Vân xem mắt cho, côn trùng trong mắt lấy , tự xem Nhiên Nhiên là .”

 

Nhiên Nhiên linh hồn xuất khiếu chắc chắn thể tỉnh , lỡ như Vạn Tô Vân gọi Nhiên Nhiên dậy thì ?

 

Còn nữa, khi Nhiên Nhiên linh hồn xuất khiếu, cơ thể đó còn hô hấp, mạch đập gì , bà .

 

Nếu , con dâu cả sờ thấy, chẳng sẽ sợ c.h.ế.t khiếp .

 

mau ch.óng đuổi , để khỏi dọa chuyện gì.

 

Khóe miệng Vạn Tô Vân khẽ giật giật,

 

“Nương, côn trùng con chớp mắt đẩy , nữa.”

 

Bà nào dám để nương tự xem Nhiên Nhiên.

 

Bây giờ trong lòng bà cũng chắc, cơ thể của Nhiên Nhiên rốt cuộc là tình trạng gì, còn nữa, linh hồn , thể trở về ?

 

“Nương, trẹo chân thể chủ quan, con đưa về nghỉ ngơi .”

 

“Muộn thế , chúng ồn Nhiên Nhiên cũng , là sáng mai đến xem .”

 

Vạn Tô Vân đỡ c.h.ặ.t cánh tay Tiêu lão phu nhân, miệng thì lời đề nghị, nhưng kéo Tiêu lão phu nhân ngoài.

 

Tiêu lão phu nhân cau mày, xem đuổi Vạn Tô Vân , tự chắc chắn .

 

“Cũng , muộn thế , thức giấc sẽ ngủ .”

 

Tiêu lão phu nhân gật đầu, mặc cho Vạn Tô Vân đỡ bà rời .

 

Nhiên Nhiên lâu nữa sẽ trở về, đây cũng từng tình huống , chắc là .

 

........

 

“Nương, con xem , mắt cá chân của vấn đề gì, chắc là giãn cơ một chút, nên mới cảm thấy đau.”

 

Vạn Tô Vân cẩn thận kiểm tra mắt cá chân của Tiêu lão phu nhân, mím môi ,

 

“Nương trồng trọt cả ngày, chắc chắn mệt, là nghỉ ngơi sớm .”

 

“Sáng mai tam sẽ nấu mì cho ăn, hôm nay chúng con đều ăn mì , tay nghề của tam vẫn như .”

 

“Nhiên Nhiên một ăn hết hai bát lớn đó, nương về muộn quá, tam lo mì để lâu ngon, nên để cho .”

 

“Con bé Lăng Huệ cứ ngủ gật, con bảo nó đưa con ngủ sớm, nên Vân Vân nấu canh bột cho ăn...”

 

Vạn Tô Vân lải nhải ngừng, dường như nhiều một chút thể đè nén nỗi sợ hãi trong lòng bà.

 

Tiêu lão phu nhân nghi hoặc Vạn Tô Vân.

 

Hôm nay con dâu cả cảm giác chuyện gì cũng cố tìm chuyện để ?

 

 

Loading...