Nữ quan mẻ răng ánh mắt của nữ đế dọa cho tim run lên, vội vàng cúi , “Vâng.”
Nữ đế lườm nữ quan mẻ răng một cái, “Lấy một bộ quần áo của dân chúng Đại Lương quốc.”
Quần áo của dân chúng Đại Lương quốc và Tây Lương của họ vẫn chút khác biệt.
“...... Vâng.” Nữ quan mẻ răng sững , vội vàng đáp một tiếng.
Nữ đế nữ quan mẻ răng khỏi Chiếu Ngục, thu ánh mắt Vu Mã Triều Phú,
“Nếu để đến thành Phạm Thiên của Đại Lương quốc hạ độc, thể thành nhiệm vụ ?”
Nàng thể để tên ăn mày điên thành nhiệm vụ, nhưng chắc chắn thể để Vu Mã Triều Phú đến thành Phạm Thiên liều mạo hiểm.
Quan viên ở thành Phạm Thiên nhiều quen Vu Mã Triều Phú, lỡ như Vu Mã Triều Phú thương, nàng thể ăn với các thế gia đại tộc của Tây Lương quốc.
Địa vị của Vu Mã Triều Phú trong lòng các thế gia đại tộc cao đến mức nào, nàng rõ.
Biết tính toán, tìm phong thủy, đổi tên, những việc đều cần Vu Mã Triều Phú .
Quốc vận của Tây Lương quốc cũng cần Vu Mã Triều Phú để ý, ông đối với Tây Lương quốc thật sự quá quan trọng.
Tiêu Vân Hạo trong lòng động, nhưng mặt vẫn chút biểu cảm.
Đây quả thực là buồn ngủ gặp chiếu manh, đang nghĩ cách trốn khỏi Chiếu Ngục để đến thành Phạm Thiên.
Nữ đế Tây Lương nghĩ cách khống chế , để đến thành Phạm Thiên hạ độc.
Nữ đế đúng là thông minh thật.
“Hạ độc!?”
Vu Mã Triều Phú liếc nữ đế, ánh mắt lướt qua Hoa Vệ Thanh vẫn luôn im lặng theo nữ đế,
“Vi thần đưa tên ăn mày điên cùng đến thành Tân Nguyệt, đó hạ lệnh cho , chắc là vấn đề gì.”
Ông vẫn theo một chút, lỡ như phát hiện sự khác thường của tên ăn mày điên, đ.á.n.h thức , ông cũng thể kịp thời cho tên ăn mày điên rút lui.
Ở gần một chút, cảm nhận sẽ mạnh hơn, đến nỗi phán đoán sai.
Nữ đế tên ăn mày điên ngơ ngác, mày nhíu .
Nàng lo lắng về vũ lực của tên ăn mày điên.
bộ dạng của , dễ khác vấn đề.
Tuy nhiên, một kẻ ngốc nghếch trộn thành Phạm Thiên, dường như cũng là một cách tồi.
“Vậy thì phiền Vu Mã bốc quan vất vả một chuyến, đưa tên ăn mày điên cùng đến thành Tân Nguyệt.”
“Sau khi đến thành Tân Nguyệt, giao một lọ rưỡi t.h.u.ố.c cho tên ăn mày điên, để bỏ t.h.u.ố.c các con sông chính của thành Phạm Thiên.”
Mỗi thành đều gần giống , các con sông chính đều sẽ nối với các giếng nước trong thành, chỉ cần bỏ t.h.u.ố.c , thể phần lớn dân hôn mê là .
Vu Mã Triều Phú đưa tay nhận lấy hai lọ t.h.u.ố.c trong tay nữ đế,
“Vi thần tuân chỉ.”
Với năng lực của tên ăn mày điên, nửa đêm lẻn thành Phạm Thiên chắc vấn đề gì.
Ông định để tên ăn mày điên ban ngày trộn thành Phạm Thiên, độ khó quá lớn, dễ phát hiện.
Dù cũng là từ bên Tây Lương quốc qua, lính gác cổng thành Phạm Thiên kiểm tra khá nghiêm ngặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-285-boi-mot-que.html.]
“An của ngươi là quan trọng nhất, nhớ bảo vệ bản .”
Nữ đế vẻ mặt nghiêm túc Vu Mã Triều Phú, cẩn thận dặn dò,
“Trẫm sẽ sắp xếp Ám Ngũ, Ám Lục, Ám Thất theo ngươi, bảo vệ ngươi.”
“Thật sự thì bỏ xe giữ tướng, trẫm hy vọng Vu Mã bốc quan thể vẹn trở về hoàng thành.....”
Vu Mã Triều Phú cảm động nữ đế, hai tay chắp ,
“Xin bệ hạ yên tâm, vi thần nhất định sẽ thành nhiệm vụ, đưa cả tên ăn mày điên cùng trở về.”
Lời ai cũng thích , ông cũng chỉ thôi, thể đưa tên ăn mày điên cùng trở về , còn xem vận may.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thiếu một thứ cũng .
“An của ngươi là hết.” Nữ đế gật đầu, mắt tên ăn mày điên đang ngây .
Không hiểu , khi tên ăn mày điên, trong lòng nàng luôn một cảm giác bất an mơ hồ.
Nàng cảm thấy tên ăn mày điên giống như một con hổ đang ngủ say, thể vùng dậy c.ắ.n nàng một miếng bất cứ lúc nào.
Nữ đế nhíu mày, thu ánh mắt Vu Mã Triều Phú,
“Bói một quẻ xem chuyến thắng bại .”
Trong lòng nàng thật sự bất an, hy vọng Vu Mã Triều Phú bói điềm .
Vu Mã Triều Phú lợi hại nhất vẫn là thuật bói toán, thuật thôi miên là sở trường mạnh nhất của ông .
“Vâng.” Vu Mã Triều Phú gật đầu, cho dù nữ đế , ông cũng sẽ bói một quẻ.
Đây là thói quen cá nhân của ông , chỉ cần xa là sẽ bói một quẻ xem hung cát.
Vu Mã Triều Phú lấy đồng tiền trong lòng , khoanh chân đất.
Ông đặt đồng tiền trong lòng bàn tay, hai tay chắp , miệng lẩm bẩm, nhẹ nhàng lắc hai cái.
“Xoạt xoạt~”
Đồng tiền rơi xuống đất.
Vu Mã Triều Phú liếc một cái, thu đồng tiền, lắc và ném ......
Bói bằng đồng tiền, cần ném năm đồng tiền sáu , đó dựa kết quả mỗi để tạo thành một quẻ chỉnh.
Vu Mã Triều Phú liên tiếp ném sáu đồng tiền, dựa kết quả sáu , bắt đầu bấm ngón tay, mắt cụp xuống, môi ngừng mấp máy.
Một lát , ngón tay của Vu Mã Triều Phú bấm càng lúc càng nhanh, mày cũng càng nhíu c.h.ặ.t.
Chẳng mấy chốc, trán ông lấm tấm mồ hôi hột.
Mồ hôi chảy dọc theo má ông , từng giọt rơi xuống chân.
Gò má hồng hào của ông cũng lập tức trở nên tái nhợt, môi mấp máy cũng càng lúc càng nhanh.....
Nữ đế ngón tay bấm cả tàn ảnh của Vu Mã Triều Phú, trong lòng càng thêm hoảng loạn.
Nhìn vẻ mặt đau đớn chịu đựng của Vu Mã Triều Phú, kết quả e là .
Nữ đế nhíu mày Vu Mã Triều Phú, lòng rối bời chờ đợi......