Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 296: Tuyên Chiến Với Ông Trời, Tế Đàn Cầu Mưa Lung Lay

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:37:05
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiền Lương Hồng, tên tùy tùng nhỏ mới thu nhận của Tiêu Vân Trạm, kích động hai mắt phát sáng, gân cổ lên gào thét:

 

“Vĩnh Xương Vương uy vũ!!”

 

“Vĩnh Xương Vương thiên hạ vô địch!”

 

“......”

 

Tiền Lương Hồng hưng phấn vô cùng, chủ t.ử lợi hại như , kẽ tay tùy tiện lọt chút tuyệt học võ công cho , cũng đủ để c.h.é.m gió cả đời .

 

A a a a!

 

Tiền Lương Hồng Vĩnh Xương Vương mang theo cục sắt bay về phía tế đàn, trong lòng gào thét điên cuồng.

 

Đây vẫn là đầu tiên thấy khinh công lợi hại như .

 

Không chỉ khinh công của Vĩnh Xương Vương lợi hại, vợ của Vĩnh Xương Vương cũng lợi hại vô cùng.

 

Tất cả vận may cả đời của , đều dùng việc Vĩnh Xương Vương trúng .

 

Hắn dám tưởng tượng, trong tộc và hàng xóm trở thành nô tài cận của Vĩnh Xương Vương, sẽ hâm mộ đến mức nào.

 

Tiền Lương Hồng càng nghĩ càng kích động, giọng hét lạc cả , vẫn cứ gào thét ngừng.

 

Khóe miệng Hạ Đông Ninh giật giật Tiền Lương Hồng.

 

Hét đến xé gan xé phổi thế , quả thực là kích động.

 

Lâm Di Nhiên bay một vòng lớn đầu bách tính, trong ánh mắt ngưỡng mộ của , mang theo đài phóng tên lửa mưa nhân tạo đáp xuống tế đàn.

 

Nàng đáp xuống, Tiêu Vân Trạm cũng đáp xuống ngay bên cạnh.

 

Lâm Di Nhiên nhướng mày: “Khinh công tồi nha.”

 

Nàng là nhờ ăn đan d.ư.ợ.c tuyệt thế võ công trong hệ thống thương thành mới thể bay lượn tự nhiên như .

 

Tiêu Vân Trạm chỉ ăn một viên Đại Lực Hoàn, thế mà thể dễ dàng theo kịp nhịp độ của nàng, thể thấy võ công của vốn dĩ mạnh.

 

“So với nàng vẫn kém ít, còn cần nỗ lực hơn.”

 

Tiêu Vân Trạm mím môi nhẹ, liếc tế đàn cầu mưa đang rung lắc:

 

“Tế đàn rung lắc dữ, lát nữa cẩn thận một chút.”

 

“Được.” Lâm Di Nhiên gật đầu, “Lần vẫn là 9 quả tên lửa mưa nhân tạo.”

 

Lời còn dứt, Lâm Di Nhiên đặt hàng từ cửa hàng đồ ăn ngoài.

 

Chín quả tên lửa mưa nhân tạo tổng cộng tốn ba vạn sáu ngàn tệ.

 

Ba vạn sáu ngàn tệ thể cho bách tính thành uống đủ nước, quả thực quá hời.

 

Đài phóng tên lửa mưa nhân tạo thể dùng dùng , thiếu nước thì một trận mưa, một trận mưa kiểu gì cũng cầm cự bảy tám ngày.

 

Tiêu Vân Trạm tên lửa mưa nhân tạo rơi xuống chân, xổm xuống nhặt đạn pháo lắp đài phóng.

 

Đã kinh nghiệm lắp đạn một , lắp nhanh.

 

Hai đài phóng tên lửa mưa nhân tạo, lắp tám quả đạn, tế đàn vặn còn một quả.

 

Sau khi lắp xong đạn pháo, Tiêu Vân Trạm Lâm Di Nhiên một cái, hít sâu một , dùng nội lực trầm giọng hô:

 

“Thần Vương chỉ ý, mời Long tướng quân Lâm Di Nhiên và bản vương cùng cầu mưa cho thành Bình Lương!”

 

Giọng hồn hậu, trong nháy mắt truyền khắp tai bách tính trong vòng mười dặm.

 

Bách tính vẫn đang nheo mắt chằm chằm tế đàn, mắt sáng lên, lập tức hoan hô:

 

“Cầu mưa, cầu mưa!”

 

“Vĩnh Xương Vương uy vũ!”

 

“Long tướng quân uy vũ!”

 

“......”

 

Lâm Di Nhiên nhẹ, giọng trong trẻo vang lên bên tai bách tính:

 

“Tạ Thần Vương ban cho Lâm Di Nhiên cơ hội, tuyệt nhục mệnh!”

 

Cảnh tượng đối thoại quen thuộc , trái tim của trong Thiên Thần Quân lập tức kích động lên.

 

Đến đến , sắp đến , sắp khai hỏa đ.á.n.h ông trời !

 

Nghe giọng của Lâm Di Nhiên, Diêu Văn Hồng cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.

 

Ngẫm nghĩ một chút, nàng mới nhớ , phía còn một câu khẩu hiệu nữa.

 

Người hô khẩu hiệu là ai nhỉ, đúng , Lâm Trường Thọ!

 

Lần theo, đang ở quân doanh phụ trách nuôi gia súc .

 

Diêu Văn Hồng hối hận vỗ đùi đen đét, quên mang theo "Thánh nâng bi" Lâm Trường Thọ chứ, cũng may nàng còn nhớ mấy câu khẩu hiệu đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-296-tuyen-chien-voi-ong-troi-te-dan-cau-mua-lung-lay.html.]

 

Tên tùy tùng nhỏ mới thu nhận của tứ văn chương cũng , chỉ hô uy vũ uy vũ, vẫn là Lâm Trường Thọ đầu óc nhanh nhạy hơn.

 

Diêu Văn Hồng hắng giọng, vận nội lực, lớn tiếng hô:

 

“Thần Vương ban thần vật, nhuận trạch phàm gian vật, Long tướng thỉnh cam lâm, ban cho cam lộ, Thần Vương trường tồn! Long Tiêu Nhị Vương vạn tuế!”

 

“......”

 

Nội lực của Diêu Văn Hồng hồn hậu hơn Lâm Trường Thọ nhiều, giọng Lâm Trường Thọ truyền xa, giọng nàng truyền xa.

 

Vạn Tô Vân , vội vàng cao giọng hô theo Diêu Văn Hồng.

 

Hai vạn Thiên Thần Quân vô cùng ăn ý hô theo, nhanh xung quanh tế đàn vang lên tiếng khẩu hiệu chỉnh tề đồng nhất.

 

Mặc dù khẩu hiệu dài, bách tính nhớ , nhưng mỗi nhóm bách tính đều Thiên Thần Quân canh giữ, dẫn bọn họ cùng hô, hô mãi cũng nhớ.

 

Hạ Đông Ninh ngẩn một chút, bách tính hô hào nhiệt tình dâng cao, ông vội vàng mở miệng hô cùng.

 

Trước mắt bắt buộc về phía Thần Vương, cùng lắm thì để ông trời đ.á.n.h c.h.ế.t ông .

 

Bách tính lúc tâm trạng cầu mưa vô cùng cấp bách, căn bản nhớ tới chuyện phụ nữ lên tế đàn.

 

Từ lúc bắt đầu cầu mưa, từng màn kích thích khiến đầu óc bọn họ mất kiểm soát, căn bản nhớ nổi chuyện phụ nữ .

 

Trong mắt chỉ cục sắt lớn bay múa đầy trời.....

 

......

 

“Phóng !”

 

Lâm Di Nhiên hất cằm về phía Tiêu Vân Trạm, ý thức mở cửa hàng đồ ăn ngoài, nhanh nhẹn đặt đơn pháo hoa .

 

Tiêu Vân Trạm pháo hoa quen thuộc tế đàn, mím môi gật đầu.

 

Hắn điều chỉnh hướng của đài phóng tên lửa mưa nhân tạo, nhắm ngay đám mây đen, đó trầm giọng hô:

 

“Khai pháo!!”

 

Bách tính thấy tiếng hô của Tiêu Vân Trạm, ngẩn một chút, còn hiểu khai pháo là ý gì, thấy tiếng hô ngông cuồng của Vĩnh Xương Vương:

 

“Ta hướng ông trời nã đại bác, ông trời cũng run rẩy! Mưa đến!! Ha ha ha.....”

 

Lâm Di Nhiên hổ Tiêu Vân Trạm, cần thiết học theo nàng y hệt thế .

 

Thật sự cần thiết ha!

 

Bách tính vẻ mặt ngơ ngác những lời đại nghịch bất đạo của Vĩnh Xương Vương, kinh ngạc đến mức miệng há hốc mãi khép .

 

Cái hóa cầu mưa, là tuyên chiến với ông trời ?

 

“Oanh!”

 

Một tiếng nổ lớn trung, kéo đám bách tính đang ngây trở về thực tại.

 

Bách tính thứ v.ũ k.h.í sắc bén lao thẳng lên trời, sợ tới mức mắt lồi cả .

 

Mẹ ơi, đây là thật sự tuyên chiến với ông trời a.

 

Hạ Đông Ninh sợ tới mức rùng một cái, môi run rẩy thầm cầu khẩn: Thần Vương phù hộ, Thần Vương phù hộ!

 

Vạn Tô Vân và Diêu Văn Hồng thấy nhiều trách chằm chằm lên trời, đạn pháo lao thẳng mây xanh, thị giác quả thực kích thích.

 

“Oanh!”

 

Bách tính còn kịp thở phào, thấy một tiếng nổ lớn nữa.

 

Tiếp đó tiếng nổ ầm ầm liên tiếp vang lên.

 

Bách tính trừng lớn mắt, tập thể tê liệt.

 

Ngay lúc Tiêu Vân Trạm phóng đạn pháo đang hưng phấn, tế đàn cầu mưa rung lắc dữ dội.

 

Lực giật khi phóng đạn pháo quá lớn, tế đàn cầu mưa chấn động chút chịu nổi nữa.

 

“A!”

 

“Mau kìa, tế đàn sắp đổ !”

 

“Không ....”

 

“......”

 

Bách tính đang ngẩn tế đàn cầu mưa rung lắc, sợ hãi hét lên.

 

Hạ Đông Ninh sợ tới mức mặt cắt còn giọt m.á.u, lưng toát mồ hôi lạnh.

 

Ông ôm n.g.ự.c, vẻ mặt căng thẳng chằm chằm tế đàn cầu mưa đang lắc lư.

 

Tiêu tiêu !

 

Đây sẽ là cảnh báo của ông trời chứ?

 

 

Loading...